Chương 4 - Cuộc Chiến Chọn Trường

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Ừ, mẹ tớ nói con trai lớn trong nhà không ở nhà, nuôi một bản nhỏ.” Hà Sầm Lâm hạ thấp giọng, “Mẹ tớ cưng lắm, tớ trộm nó ra đấy.”

Tôi rất thèm:

“Cho tớ mượn chơi chút.”

Không ngoài dự liệu, Hà Sầm Lâm nhướng mày, cậu ấy đột nhiên giơ tay lên cao, cục chó con béo lông xù cũng theo đó được nâng lên.

“Gâu?” Đôi khi chó cũng muốn báo cảnh sát.

“Có bản lĩnh thì tự lấy.”

Chiều cao hơn mét sáu của tôi trước mặt Hà Sầm Lâm không đủ dùng lắm. Tôi bám vào cánh tay cậu ấy nhảy lên, thằng nhóc này còn duỗi tay kia ra đè đầu tôi.

Kẻ sĩ có thể chết chứ không thể chịu nhục!

Tôi trực tiếp bật nhảy, cả tay lẫn chân bám quanh người cậu ấy, một tay chống lên vai cậu ấy, lại vươn tay. Hà Sầm Lâm có lẽ không ngờ tôi thật sự nghiêm túc cướp như vậy, cậu ấy sững một chút, nhưng tôi vẫn không với tới chó con trong tay cậu ấy.

“Tớ thật sự sợ cậu rồi.” Giọng Hà Sầm Lâm vang bên tai tôi, “Mau xuống đi, lát nữa ngã đấy.”

Sau đó tôi mới nhận ra, tay kia của Hà Sầm Lâm vòng qua eo tôi, sợ tôi ngã xuống.

Tư thế này hình như có chút tệ.

Tôi im lặng rơi xuống đất, cũng có được một chú chó nhỏ thơm mùi sữa. Chó con ở trong lòng tôi gâu gâu kêu, đáng yêu chết mất.

Chó con quả không hổ là được nuôi như con trai, mập mạp, là một chú Samoyed, ấm áp mềm mại.

Hà Sầm Lâm còn ở bên cạnh tôi lải nhải:

“Vừa rồi cậu thật sự rất giống muốn nhảy lên đánh vào đầu gối tớ hahahahaha……”

Tôi chẳng thèm nhìn cậu ấy một cái, chuyên tâm bồi dưỡng tình cảm với cún con trong lòng.

“Ôi chao~ Đây là chó con nhà ai mà đáng yêu thế, cún cưng tên gì vậy? Chị là chị Tô của em.”

Hà Sầm Lâm “……”

“Nó tên Hà May Mắn.”

Chú chó nhỏ nhà Hà Sầm Lâm hoàn toàn khơi dậy tình yêu của tôi đối với động vật nhỏ. Sau đó trong phần còn lại của kỳ nghỉ đông, rảnh rỗi là tôi sang nhà cậu ấy chơi, vuốt chó.

Bố mẹ cậu ấy rất hoan nghênh tôi, chỉ là mỗi lần tiểu Hà bị gọi ra tiếp khách đều lải nhải:

“Gọi con ra làm gì? Cô ấy đến tìm em trai con chứ có phải tìm con đâu.”

Hà Sầm Lâm cũng thích em trai chó của cậu ấy, chỉ là con người này vốn hơi tiện tiện.

Thời gian vui vẻ luôn trôi qua đặc biệt nhanh, tôi và Hà Sầm Lâm vẫn lên đường quay lại trường.

Bố Hà Sầm Lâm lái xe đưa hai chúng tôi ra sân bay, Hà May Mắn bây giờ chạy nhanh lắm, ở phía sau đuổi theo một đoạn đường.

Nhìn nhóc con đó khiến lòng người ta sắp tan nát.

Lên máy bay, tôi chợp mắt một lúc, khi tỉnh lại thì đang dựa vào vai Hà Sầm Lâm.

Cậu ấy vui vẻ:

“Tối qua đi làm trộm à?”

Tôi xoa vai đau nhức:

“Gõ code, đầu sắp nổ rồi.”

8

Sau khi khai giảng, tôi nhanh chóng lao vào mục tiêu mới, đi học, câu lạc bộ, sau giờ học mày mò đủ thứ.

Chút thịt ăn trong dịp Tết lấy tốc độ mắt thường thấy được mà gầy đi.

May mà cả phòng ký túc đều cùng chuyên ngành, lúc nên hói đầu thì bốn người cùng hói đầu.

Chuyên ngành thật sự nhàn chắc chắn có, nhưng chắc chắn không phải kỹ thuật phần mềm.

Tôi và Hà Sầm Lâm thường ngày vẫn giữ liên lạc, tôi còn phải từ chỗ cậu ấy xem video và ảnh chó con, mà cậu ấy hình như cũng đang bị các môn luật hành hạ.

Rất tốt, nhìn thấy người chịu khổ không chỉ có mình tôi là vui rồi.

Kết thúc kỳ cuối kỳ, cuối cùng tôi cũng giành được cơ hội vào phòng thí nghiệm của thầy hướng dẫn làm việc vặt.

Tôi nói với Hà Sầm Lâm năm nay nghỉ hè tôi về muộn chút, nếu cậu ấy muốn về thì có thể tự về trước.

Tóm lại, sau đó tôi một đầu chui vào phòng thí nghiệm của thầy hướng dẫn.

Kết quả không biết Hà Sầm Lâm mắc bệnh gì, cậu ấy cũng ở ký túc xá rất lâu, trong một tuần cứ cách vài ngày lại tới tìm tôi ăn cơm.

Hại anh chị trong phòng thí nghiệm đều tưởng đây là bạn trai tôi.

Danh tiếng thật sự bị hại nặng nề.

Sau đó đến giữa tháng tám, cuối cùng hai chúng tôi cũng lên đường về nhà. Phản ứng đầu tiên của bố mẹ tôi khi thấy tôi là:

“Gầy rồi.”

Sau đó rất nỗ lực bắt đầu nuôi heo.

Nhưng có lẽ thật sự là do tôi dùng não quá nhiều, hai người họ vẫn không thể nuôi chút thịt trên người tôi trở lại. Lúc rời nhà đi học, nhìn ra được họ ít nhiều hơi mất mát.

Dù sao chuyện nuôi heo thất bại bản thân nó vẫn rất đả kích người ta.

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt tôi đã trở thành đàn chị.

Vì gương mặt đã được chỉnh khá tốt từ trong bụng mẹ và thành tích đứng nhất chuyên ngành, tôi trở thành nhân vật nổi bật gọi là vậy.

Có vài đàn em nam nữ trông khá ổn đã rất cố chấp theo đuổi tôi một thời gian.

Nhìn đi, cơ thể trẻ tuổi đúng là tinh lực dồi dào, nhưng nói đi cũng phải nói lại, đàn ông và phụ nữ đều sẽ ảnh hưởng đến tốc độ rút đao của tôi.

Bạn cùng phòng đánh giá vô tình đạo của tôi đã có thành tựu ban đầu.

Tôi không yêu đương là vì bận, cũng không có tinh lực, nhưng Hà Sầm Lâm không yêu đương có lẽ là vì không thích loài người.

Người theo đuổi cậu ấy lại không chỉ đến từ một trường. Có một đại mỹ nữ ở trường chúng tôi, đến mức bạn cùng phòng tôi cũng có thể bị bẻ cong, thế mà cậu ấy từ chối người ta, ít nhiều có chút không biết điều.

Bạn cùng phòng bảo tôi im miệng, nói hai chúng tôi anh cả đừng cười anh hai.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)