Chương 1 - Cuộc Chiến Bao Lì Xì
Vì giành một bao lì xì một đồng bảy, tôi bị mắng suốt ba ngày.
Ghi chú bao lì xì trong nhóm là “Dành riêng cho khách hàng mới”, tôi không nhìn rõ đã bấm vào.
Ngay giây sau, chủ tiệm @ tôi rồi xả một tràng: “Mù à? Cướp lì xì khách hàng mới?”
Tôi gửi tin nhắn giải thích ra ngoài, lập tức hiện dấu chấm than đỏ — bị đá khỏi nhóm rồi.
Hai phút sau, bạn thân gửi ảnh chụp màn hình: “Chủ tiệm này phát điên rồi à?”
Trong ảnh chụp, chủ tiệm đăng ảnh đại diện của tôi trong nhóm: “Người này có bệnh à, ở chỗ tôi mua mấy lần đã tưởng mình là tổ tông rồi, ngay cả bao lì xì khách hàng mới cũng giành, thật không biết xấu hổ.”
Trong nhóm lập tức có cả đám phụ họa theo.
Tôi mở lịch sử đơn hàng ra xem.
Cả năm ngoái, tổng chi tiêu là bốn nghìn ba trăm.
Tôi tức đến bật cười.
Tôi gọi một cuộc điện thoại.
“Alô, bố à. Tiệm bánh ngọt ở tầng một trung tâm thương mại nhà mình, tháng sau đừng gia hạn thuê nữa.”
…
Mười một giờ đêm, bạn thân Tiểu Lộc gửi đến một tin nhắn thoại, giọng đến cả âm sắc cũng vỡ ra: “Nhanh xem vòng bạn bè! Cái bà bán bánh kem phát điên rồi!”
Ảnh chụp màn hình cho thấy chủ tiệm lại đăng ảnh đại diện của tôi.
Dòng đầu tiên: “Hôm nay gặp phải một kẻ kỳ quặc, một đồng bảy cũng muốn giành, sống không nổi hả?”
Dòng thứ hai: “Đói điên rồi à? Còn giả làm khách quen, không biết xấu hổ.”
Dòng thứ ba: “Nghe nói cô ta đã tiêu ở chỗ tôi bốn nghìn ba? Buồn cười chết mất, bốn nghìn ba thì đáng gì, trong tiệm tôi người nạp năm nghìn còn đầy ra.”
Khu vực bình luận cũng rối rít phụ họa: “Đúng thế, bốn nghìn ba thì ghê gớm gì?”
Tôi nhìn vào bình luận ấy, sững người.
Bốn nghìn ba.
Cô ta còn đăng luôn số tiền tôi đã chi tiêu.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, nhớ lại lần đầu tiên bước vào tiệm đó một năm trước.
Tháng ba năm ngoái, tiệm ấy vừa khai trương, nằm ở một góc khuất nhất trong trung tâm thương mại, biển hiệu nhỏ xíu, nhìn có hơi tằn tiện.
Trong tiệm chỉ có mình cô ta, đang cúi đầu lau quầy. Nghe thấy tiếng cửa mở, cô ta ngẩng đầu lên, mắt hơi đỏ, giống như vừa khóc xong.
Tôi chọn một miếng tiramisu.
Lúc cô ta đóng gói, cô ta khẽ nói: “Cô là vị khách đầu tiên hôm nay.”
Tôi ngẩn ra một chút.
Cô ta cười khổ: “Buôn bán không được tốt lắm, vị trí lại quá khuất.”
Đêm đó, tôi đăng một bài lên vòng bạn bè để giới thiệu tiệm này.
Ngày hôm sau, mấy người bạn hỏi địa chỉ.
Sau đó tôi lại đi vài lần nữa, trong tiệm dần dần có khách hơn.
Có một lần cô ta đột nhiên hạ giọng nói: “Cảm ơn cô nhé.”
Tôi có hơi ngượng: “Không sao, ngon thì tôi mới đăng mà.”
Cô ta gật đầu, rồi nói một câu: “Tôi một mình nuôi con, nếu không phải việc buôn bán khá lên, thật sự chẳng biết phải làm sao.”
Sau đó tôi bảo bộ phận hành chính của công ty đặt luôn tiệc trà chiều ở chỗ cô ta.
Cứ thế ăn suốt một năm, bốn nghìn ba trăm.
Bây giờ cô ta mắng tôi không biết xấu hổ, bình luận thì nói “bốn nghìn ba thì đáng gì”.
Tôi tiếp tục kéo xuống.
Kéo đến một bài đăng trên vòng bạn bè ba ngày trước của cô ta.
Ảnh kèm là con trai cô ta, một cậu bé bảy, tám tuổi, dòng chữ: “Hôm nay con trai thi được hạng nhất, vui quá. Mẹ đơn thân không dễ dàng gì, nhìn thấy con là thấy tất cả đều đáng giá.”
Có hơn một trăm lượt thích.
Tôi nhìn bức ảnh này rất lâu.
Điện thoại lại sáng lên.
Tiểu Lộc: “Cô ta còn đang đăng nữa! Bài thứ tư rồi!”
Ảnh chụp màn hình là một bài mới.
Nội dung: “Vừa rồi có người nhắn riêng cho tôi, nói người này cũng đáng thương, bảo tôi bỏ qua Đáng thương cái gì chứ? Mới tiêu bốn nghìn ba đã thấy mình là ông lớn rồi à?”
Trong khu bình luận có người hỏi: “Cô ta nhắn riêng cho chị à?”
Chủ tiệm trả lời: “Tôi chặn rồi, lười để ý.”
Tôi nhìn dòng này, bỗng nhiên bật cười.
Tôi chưa từng nhắn riêng cho cô ta. Một tin cũng không có.
Nhưng cô ta đã bắt đầu tự thêm mắm dặm muối cho mình rồi.
Sáng hôm sau, bài thứ năm.
Nội dung: “Nghe nói trước đây người này còn từng giúp tôi đăng lên vòng bạn bè? Cười chết mất, giúp tôi đăng mấy lần thì tưởng mình là ân nhân chắc? Chuyện đôi bên cùng có lợi mà bày đặt làm thánh mẫu.”
Khu bình luận: “Cô ta từng giúp chị đăng lên vòng bạn bè à?”
Chủ tiệm trả lời: “Đúng vậy, chuyện năm ngoái thôi, chắc là muốn tôi nhớ ơn cô ta chứ gì.”
Tôi nhìn dòng này, chợt nhớ đến buổi chiều năm ngoái.
Cô ta nói “Cảm ơn cô”, còn tôi nói “Ngon thì tôi mới đăng”.
Hóa ra trong mắt cô ta, đó là “muốn tôi nhớ ơn”.
Hóa ra khoản tiêu bốn nghìn ba, khách tôi kéo cho cô ta, trà chiều công ty đặt cố định ở chỗ cô ta — tất cả đều là “làm bộ thánh mẫu”.
Tôi xuống giường, ra ngoài.
Bốn mươi phút sau, tôi đứng trước cửa Mạn Điềm Thủ Tác.
Đẩy cửa bước vào, chuông gió khẽ vang một tiếng.
Cô ta ngẩng đầu lên, thấy tôi thì cười: “Ơ, tới rồi à?”
Tôi đứng ở cửa: “Xóa vòng bạn bè của cô đi.”
Cô ta tựa vào quầy: “Dựa vào đâu?”
“Cô chửi tôi.”
“Đúng vậy, tôi chửi chính là cô.” Cô ta cười một tiếng, “Sao nào?”
“Cô biết năm ngoái tôi từng giúp cô đăng lên vòng bạn bè không?”
“Biết chứ. Thì sao?”
“Cô biết tôi bảo công ty đặt trà chiều cố định ở chỗ cô không?”
“Biết chứ.” Cô ta cười càng tươi hơn, “Thế nên sao? Tôi phải quỳ xuống cảm ơn cô à?”
Tôi im lặng vài giây: “Bốn nghìn ba.”
“Bốn nghìn ba?” Cô ta che miệng cười ngả nghiêng, “Bốn nghìn ba mà cũng dám tới đấu với tôi? Cô biết nhà tôi có bao nhiêu người nạp hội viên năm nghìn không?”
Cười xong, cô ta bước lên một bước, ghé sát lại tôi.
“Còn nữa, cô biết trung tâm thương mại này là của nhà ai không? Họ hàng nhà tôi đấy. Nhiều năm như vậy tiền thuê đều không tăng, biết tại sao không?”
“Phía sau tôi có người đấy!”
Cô ta khoanh tay, lùi lại một bước.
“Bốn nghìn ba? Bốn nghìn ba thì đáng là cái thá gì.”
Tôi nhìn mặt cô ta, nhìn ba giây.
Rồi xoay người đẩy cửa đi ra.
Chuông gió lại vang lên một tiếng.
Sau lưng truyền đến giọng cô ta: “Không ăn nổi thì đừng ăn, chậc, nghèo mà cứ giả sang.”
Rời khỏi tiệm, tôi đi dạo quanh trung tâm thương mại một lát.
Đi tới trước một tiệm xổ số, tôi nghe thấy bên trong có người đang nói chuyện.
Một người đàn ông ngoài năm mươi thấy tôi thì khựng lại: “Cô gái, có phải cô vừa từ tiệm bánh kia đi ra không?”
Ông ấy thở dài, đi ra từ sau quầy.
“Chủ tiệm đó, có phải lại cãi nhau với người ta nữa rồi không?”
Tôi khựng lại: “Sao bác biết?”
“Cả trung tâm thương mại này ai mà không biết cô ta. Ngày nào cũng khoe dìa chủ nhà là họ hàng nhà mình, ai nói không lọt tai với cô ta hai câu là cãi. Chúng tôi mấy chủ quán lâu năm nghe là chỉ muốn cười.”
Ông ấy chỉ ra ngoài cửa: “Biết vì sao vị trí nhà cô ta tốt không? Trước đó tiệm kia đóng cửa, cô ta vừa hay tới hỏi thuê thì cho thuê luôn. Có liên quan quái gì đến chủ nhà đâu.”
Tôi nghe xong, không nói gì.
Ông ấy hạ thấp giọng: “Tháng trước, cô ta còn chạy sang tiệm bánh nhỏ bên cạnh làm loạn, nói người ta giành khách của cô ta, bảo người ta cút đi. Cô bé ở tiệm đó khóc mấy ngày liền.”
Tôi nhớ lại tiệm nhỏ đó. Mở từ nửa năm trước, chủ tiệm là một cô gái trẻ, ít nói, lần nào cũng mỉm cười đưa bánh cho khách.
“Chủ nhà biết chuyện này không?”