Chương 1 - Cuộc Chiến Áo Phá
Chương 1: Vết rách trên chiếc áo phao
Áo phao của con gái tôi bị cắt rách.
Không phải là một lỗ nhỏ, mà là một đường rạch dài từ giữa lưng xuống, vết rách dài cỡ mười lăm phân, lông vịt trắng toát trào ra ngoài, trông như một vụ nổ tua chậm.
Khương Đường Đường đứng trước mặt tôi, cúi gằm mặt, không dám nhìn tôi.
Con bé mới bảy tuổi.
Tôi ngồi xổm xuống, xoa đầu con: “Ai làm vậy con?”
“Bạn ngồi sau, Chu Tử Hiên.”
“Bạn ấy dùng gì để cắt?”
“Kéo ạ.”
Tay tôi khựng lại một nhịp.
Một đứa trẻ bảy tuổi, cầm kéo, đâm mạnh xuống lưng một đứa trẻ bảy tuổi khác rồi cắt.
Tôi dắt con gái đến trường.
Cô giáo chủ nhiệm họ Lý đang dọn giáo án, thấy tôi bước vào liền mỉm cười: “Mẹ của Khương Đường Đường đấy à? Có việc gì không chị?”
Tôi xoay người con gái lại, để cô giáo nhìn thấy vết rách.
Cô Lý cúi xuống nhìn lướt qua nụ cười không hề thay đổi: “À, chuyện này hả, tôi biết rồi. Chu Tử Hiên cũng không cố ý đâu, trẻ con mà, đùa nghịch chút thôi.”
“Đùa nghịch?”
“Đúng vậy, lúc trong lớp em ấy chỉ thấy tò mò vui vui nên cắt một cái. Tôi đã phê bình em ấy rồi.”
“Một chiếc áo phao giá một ngàn hai.”
Nụ cười trên mặt cô Lý nhạt đi một chút: “Chuyện này, phụ huynh hai bên có thể thương lượng với nhau, tôi cũng…”
Tôi không đợi cô ta nói hết câu, quay lưng bước ra khỏi lớp.
Chu Tử Hiên vẫn chưa về, đang chạy nhảy ầm ĩ với mấy đứa con trai khác ngoài hành lang.
Thằng bé mặc một chiếc áo khoác gió màu xanh sẫm, trên cổ tay áo còn đính nguyên logo thương hiệu, trông có vẻ là mẫu mới năm nay.
Tôi mỉm cười bước về phía thằng bé.
“Chu Tử Hiên, có biết cô không?”
Thằng bé dừng lại, nhìn tôi một cái: “Cô là mẹ của Khương Đường Đường.”
“Đúng rồi.”
Tôi ngồi xổm xuống, rút từ trong túi ra một con dao rọc giấy.
“Cô cũng đùa với cháu một chút nhé.”
Thằng bé ngớ người ra.
Tôi vươn tay, túm lấy tay áo khoác gió của nó, rạch một đường.
“Xoẹt——”
Lớp vải rách toạc, từ vai xuống đến tận cổ tay áo, giống như một con sông ngoằn ngoèo.
Chu Tử Hiên đứng chết trân.
Hành lang yên tĩnh mất ba giây.
Rồi thằng bé khóc òa lên.
Tiếng khóc to đến mức cả tầng lầu đều nghe thấy.
Cô Lý hốt hoảng lao ra: “Sao thế, sao thế?”
Nhìn thấy vết rách trên tay áo Chu Tử Hiên, sắc mặt cô ta biến đổi: “Mẹ Khương Đường Đường! Chị làm cái gì vậy?!”
Tôi đứng dậy, cất gọn dao rọc giấy vào túi.
“Đùa nghịch chút thôi.”
“Chị… chị là người lớn! Sao chị lại đi chấp nhặt với một đứa trẻ con?”
“Lúc thằng bé cầm kéo rạch áo con gái tôi, sao cô không nói câu chấp nhặt đó?”
Mặt cô Lý đỏ bừng.
Chu Tử Hiên khóc càng lúc càng to.
“Cháu phải mách mẹ! Cháu phải gọi mẹ cháu đến!”
“Được thôi,” tôi dắt tay con gái, “Gọi mẹ cháu đến đây.”
Chương 2: Porsche và xe máy điện
Mẹ của Chu Tử Hiên đến rất nhanh.
Hai mươi phút sau, một chiếc Porsche Cayenne màu trắng đỗ xịch trước cổng trường. Mã Lệ Hoa giẫm đôi giày cao gót tám phân bước vào, khoác chiếc áo măng tô màu be, tay xách chiếc túi đính đinh tán.
Chị ta ôm lấy Chu Tử Hiên trước, nhìn vết rách trên áo, sắc mặt tái mét.
Rồi quay ngoắt sang nhìn tôi.
“Cô chính là mẹ của Khương Đường Đường?”
“Phải.”
“Cô rạch áo con trai tôi?”
“Đúng.”
Mã Lệ Hoa nhìn tôi chằm chằm từ đầu đến chân.
Tôi biết chị ta đang nhìn cái gì.
Tôi đang mặc một chiếc áo nỉ xám đã giặt nhiều lần, quần jeans, giày thể thao. Tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng, không trang điểm.
Chị ta bật cười.
Một nụ cười toát ra sự thượng đẳng từ trong xương tủy.
“Cô có biết cái áo này bao nhiêu tiền không?”
“Không biết.”
“Ba ngàn tám. Thương hiệu Arc’teryx, bản giới hạn năm nay đấy.”
Chị ta chìa tay ra trước mặt tôi: “Đền đi.”
“Được thôi,” tôi nói, “Chị đền cái áo phao của con gái tôi trước đi, một ngàn hai.”
Mã Lệ Hoa nhíu mày: “Cái áo rách nát của con gái cô mà đòi đem ra so với áo của con trai tôi à?”
“Áo không phân sang hèn, dao kéo cắt xuống thì xót như nhau thôi.”
“Tôi nói lý lẽ với cô, cô nghe không hiểu đúng không?” Mã Lệ Hoa cao giọng, “Cô là người lớn, lấy dao rọc giấy rạch áo con nít, tôi báo cảnh sát cũng được đấy!”
“Vậy báo đi.”
Giọng tôi không lớn, nhưng rất vững.
“Con trai chị lấy kéo rạch áo con gái tôi, tôi cũng báo cùng luôn.”
Mã Lệ Hoa khựng lại.
Cô Lý vội vàng chạy ra giảng hòa: “Giám đốc Mã, mẹ Khương Đường Đường, mọi người đều vì con cái cả, bớt giận, bớt giận đi.”
“Bớt giận cái gì?” Mã Lệ Hoa chỉ thẳng vào mặt tôi, “Cô ta rạch áo con tôi rồi coi như xong à? Cái thứ người gì mà làm phụ huynh thế không biết?”
“Lúc con trai chị rạch áo con gái tôi, chị cũng không tự hỏi câu này nhỉ.”
“Thế làm sao mà giống nhau được? Trẻ con chưa hiểu chuyện, cô là người lớn…”
“Đúng, trẻ con chưa hiểu chuyện,” tôi ngắt lời chị ta, “Vậy ai dạy?”
Sắc mặt Mã Lệ Hoa thay đổi hoàn toàn.
“Cô có ý gì?”
“Ý gì chị nghe không hiểu sao?”
Xung quanh đã có vài phụ huynh đến đón con đứng vây lại xem.
Mã Lệ Hoa nhìn quanh một vòng, hạ giọng: “Nếu cô không muốn làm lớn chuyện, thì đền tiền cái áo đi, chuyện này coi như xong.”
“Chị đền trước đi.”
“Cô đòi so với tôi à?” Chị ta cười khẩy một tiếng, “Cô đi xe gì đến đây?”
Tôi không trả lời.
Bởi vì tôi đi xe máy điện.
Mã Lệ Hoa nhận ra sự im lặng của tôi, nụ cười càng đắc ý hơn.
“Mẹ Khương Đường Đường này, không phải tôi khinh thường cô. Nhưng cô phải hiểu rõ, trường này học phí một năm tám vạn tệ, cô đến tiền cái áo này còn không đền nổi, có phải là đang cố đấm ăn xôi không?”
Tôi cúi xuống nhìn con gái.
Khương Đường Đường cắn chặt môi, hốc mắt đỏ hoe, nhưng không khóc.
Tôi kéo con bé ra sau lưng mình.
“Chuyện áo xống, đền thế nào thì đền thế ấy, tôi không thiếu chị một xu. Nhưng vấn đề của con trai chị, bắt buộc phải giải quyết.”
“Con trai tôi có vấn đề gì?”
“Đây không phải là lần đầu tiên.”
Mã Lệ Hoa ngớ người.
Tôi rút điện thoại từ trong túi ra, mở hình ảnh.
Một tấm, hai tấm, ba tấm.
Hộp bút của Khương Đường Đường bị ném vào thùng rác.
Bình nước của Khương Đường Đường bị đổ lênh láng trong cặp.
Bài tập mỹ thuật của Khương Đường Đường bị xé làm đôi.
Đều là những chuyện xảy ra trong vòng một tháng qua con gái về kể với tôi, tôi bảo con chụp lại.
“Tất cả những thứ này, đều là do con trai chị làm.”
Mã Lệ Hoa liếc nhìn màn hình điện thoại.
“Thế thì sao?”
Tôi chờ đợi câu tiếp theo của chị ta.
“Thế thì sao? Chuyện giữa bọn trẻ con, cô là người lớn xen vào làm cái gì?”
Vẻ mặt chị ta thản nhiên như đó là chuyện đương nhiên.
Chương 3: Sự thật
Trong văn phòng có thêm một người.
Thầy giám thị Triệu Phong ngồi trên ghế, trước mặt đặt một cốc trà, nhìn tôi và Mã Lệ Hoa với nụ cười dĩ hòa vi quý.
“Hai vị phụ huynh, đừng kích động.”
Mã Lệ Hoa ngồi trên sô pha, vắt chéo chân, ngón tay gõ gõ lên chiếc túi xách: “Thầy Triệu, hôm nay thầy nhất định phải cho tôi một lời giải thích. Một người lớn, ngay trước mặt giáo viên, vác dao rạch áo con trai tôi trong trường. Chuyện này mà đồn ra ngoài, trường các người có muốn làm ăn nữa không?”
Triệu Phong nhìn tôi.
Tôi vẫn đứng chứ không ngồi.
“Mẹ Khương Đường Đường, cô xem chuyện này… quả thật không phù hợp cho lắm. Dù sao cô cũng là người lớn, bên kia là trẻ con.”