Chương 7 - Cuộc Chiến Ánh Nắng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tiệm chè Quảng Châu, xiên cay Thành Đô, vịt quay Bắc Kinh, phòng thí nghiệm trà sữa Trường Sa, cả kiểu quán rượu Nhật dành cho bữa khuya nữa. Toàn là những thương hiệu ở thành phố lớn, khách xếp hàng dài, có sẵn lượng khách riêng.”

Mẹ ngẩn ra:

“Họ sẽ đến sao?”

“Sẽ.”

Tôi mở trang thứ hai, bên trên viết kín kế hoạch kêu gọi đầu tư.

“Năm đầu miễn tiền thuê. Năm thứ hai giảm hai mươi phần trăm. Từ năm thứ ba trở đi chia phần trăm theo doanh thu. Điều kiện như vậy, cả con phố này không có nơi thứ hai.”

“Nhưng có một điều: bảng hiệu bắt buộc phải làm theo thiết kế của con, chiều cao thống nhất. Không ai được chắn ánh nắng của mẹ.”

Vành mắt mẹ lập tức đỏ lên.

“Còn một chuyện nữa.”

Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng ôm lấy bà.

“Mẹ, đợi cải tạo xong, tầng một nhà mình con định đổi cả bức tường thành cửa kính sát đất. Đến lúc đó mẹ ngồi trong phòng khách, ánh nắng của cả con phố đều có thể chiếu vào.”

Mẹ không nói gì. Nước mắt rơi xuống vai tôi.

Một tháng sau, công trình cải tạo chính thức khởi công.

Kỹ sư Trần dẫn đội thi công vào hiện trường. Hàng rào vừa dựng lên, tiếng khoan điện vang từ sáng đến tối.

Ngày nào tôi cũng đội mũ bảo hộ đứng tại công trường, từ lát gạch đến lắp dải đèn, công đoạn nào cũng phải tận mắt kiểm tra.

Những ngày đó tôi gầy đi gần năm ký, da rám nắng, trên tay toàn vết xước và da bong.

Nhưng cả con phố thay đổi từng ngày.

Lão Chu đi xe điện ngang qua nhìn thấy phối cảnh “phố ẩm thực phong cách retro Dân Quốc” trên hàng rào, xe điện kít một tiếng dừng lại.

Ông ta nghiêng đầu nhìn hồi lâu, rồi cười châm chọc:

“Ồ, còn phong cách Dân Quốc cơ à? Đổ nhiều tiền cải tạo vậy, để xem đến lúc đó mày cho ma thuê!”

Tôi đang chỉ đạo công nhân lát gạch, đầu cũng không ngẩng.

“Chú Chu, chú nên lo cho quán mì mới của mình đi. Nghe nói khách trên phố đối diện bị cắt mất một nửa rồi?”

Sắc mặt lão Chu cứng lại.

Tôi ngẩng đầu, vỗ bụi trên tay, cười nhìn ông ta.

“Còn nữa, quán mì của chú tháng trước lỗ bao nhiêu? Hai mươi nghìn? Ba mươi nghìn?”

Mặt lão Chu từ đỏ chuyển tím, từ tím chuyển đen, trông y hệt miếng gan heo bị luộc quá lửa.

“Mày… mày bớt nói nhảm đi! Quán tao làm ăn tốt lắm!”

Ông ta vặn tay ga, xe điện vọt đi một cái “vù”, suýt đâm vào đống gạch xanh bên đường.

“Ông già kia nhìn đường đi!” một công nhân quát lên.

Lão Chu không quay đầu, vừa chửi vừa biến mất ở góc phố.

Tôi cúi đầu tiếp tục xem bản vẽ thi công.

“Kỹ sư Trần, khe gạch chỗ này rộng hơn hai ly. Làm lại.”

Hai tháng sau, cả con phố lột xác hoàn toàn.

Mặt tiền gạch xanh ngói xám, cửa gỗ chạm hoa, bảng hiệu sắt nghệ thuật kiểu cổ, dưới mái hiên là một hàng đèn lồng đỏ khẽ đung đưa trong gió.

Mặt đường lát đá xanh giả cổ, khe đá được trét bằng vật liệu màu vàng óng. Ánh nắng chiếu xuống, nhìn như dòng hổ phách đang chảy.

Trước mỗi cửa hàng đều đặt cùng một mẫu thùng hoa bằng gỗ, bên trong trồng quế bốn mùa và hoa đăng tiêu.

Tôi đứng ở đầu phố, nhìn con phố cũ khoác lên diện mạo hoàn toàn mới, khóe mắt hơi nóng lên.

Những căn nhà mười năm tuổi như được thay một gương mặt khác.

Nếu bố tôi có thể nhìn thấy thì tốt biết mấy.

Ngày khai trương, trời còn chưa sáng tôi đã thức dậy.

Ngoài cửa sổ vẫn còn tối, nhưng đèn lồng đỏ trên phố đã sáng. Từng hàng treo dưới mái hiên, giống như những chuỗi hồng chín đỏ.

Tôi đứng trên ban công nhìn xuống. Cả con phố im lặng trong làn sương sớm, như đang chờ đợi. Mặt đường đá xanh vừa được công nhân lau bóng loáng tối qua có thể phản chiếu cả bóng đèn lồng.

Mẹ tôi gọi sau lưng:

“Vãn Vãn, con cả đêm không ngủ à?”

Tôi quay đầu cười:

“Mẹ, hôm nay là ngày lớn mà.”

Tám giờ sáng, hai mươi blogger ẩm thực địa phương đến đúng giờ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)