Chương 1 - Cuộc Chia Tay Đầy Nước Mắt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

1

Yêu Tần Việt bảy năm, cuối cùng mẹ tôi cũng chịu đồng ý gặp anh.

Trên bàn ăn, mẹ tôi vừa nâng tách trà lên thì điện thoại của Tần Việt đổ chuông.

Anh nhìn màn hình một cái rồi áy náy cười với mẹ tôi:

“Dì đợi cháu một chút, cháu nghe điện thoại.”

Một chút ấy kéo dài suốt bốn mươi phút.

Đồ ăn trong phòng riêng nguội đi hết lần này đến lần khác, nhân viên phục vụ đã hỏi ba lần có cần dọn xuống không.

Khi anh quay lại, trên áo khoác có mùi nước hoa của phụ nữ.

Mẹ tôi đặt đũa xuống, không nói gì, chỉ nhìn tôi một cái.

Sự thất vọng trong ánh mắt ấy còn nặng nề hơn bất kỳ lời trách móc nào.

Tần Việt ngồi xuống bên cạnh tôi, xoa tóc tôi như dỗ trẻ con:

“Xin lỗi mà, tạm thời có một dự án xảy ra vấn đề. Dì đừng để bụng, lần sau cháu nhất định sẽ ở bên dì đàng hoàng.”

Mẹ tôi gượng cười, cuối cùng vẫn không nói gì.

Vài ngày sau, tôi đi đăng ký kết hôn.

Chú rể không phải anh.

……

Khi mẹ tôi bước ra khỏi phòng riêng, bóng lưng bà hơi còng xuống.

Năm nay bà đã năm mươi tám tuổi. Vì bữa cơm hôm nay, bà cố ý đi nhuộm tóc, mặc chiếc áo khoác lông cừu cất dưới đáy tủ.

Xe taxi dừng bên đường.

Trước khi mở cửa xe, bà quay đầu nhìn tôi:

“Nhiên Nhiên, trong lòng con tự biết là được.”

Không có lời nào thừa thãi.

Tôi gật đầu, nhìn chiếc taxi chạy vào màn đêm.

Tần Việt đứng sau lưng tôi, đặt tay lên vai tôi:

“Dì giận rồi à?”

“Không.”

Tôi nói.

“Vậy thì tốt.”

Anh thở phào nhẹ nhõm.

“Lần sau anh sẽ chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng trước. Hôm nay thật sự là ngoài ý muốn.”

Tôi nghiêng người, tránh khỏi tay anh:

“Dự án gì?”

“Hả?”

Anh sững ra một chút.

“Anh nói tạm thời có dự án xảy ra vấn đề. Dự án gì mà cần anh ra ngoài bốn mươi phút?”

Anh khựng lại, rồi cười:

“Em nói kiểu này nghe như đang kiểm tra anh vậy.”

“Là phương án của Thẩm Lâm xảy ra chút vấn đề. Cô ấy lần đầu phụ trách dự án lớn như vậy, hơi hoảng, anh phải trấn an cô ấy.”

Thẩm Lâm.

Trợ lý của anh, vào làm được nửa năm, hai mươi ba tuổi.

“Trấn an suốt bốn mươi phút?”

“Ôi trời.”

Anh ôm vai tôi, lần này tôi không tránh.

“Vốn dĩ mười phút là nói xong rồi, nhưng cô ấy khóc. Anh cũng không thể bỏ mặc cô ấy được. Con gái mà, cảm xúc dâng lên là phiền phức như vậy đấy.”

“Không giống em.”

Anh cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng.

“Nhiên Nhiên nhà anh hiểu chuyện nhất.”

Trong lòng tôi lan ra một tầng chua xót.

Lần nào cũng vậy.

Lần nào anh cũng cảm thấy tôi hiểu chuyện nhất, rồi yên tâm thoải mái chia thời gian và sự kiên nhẫn của mình cho người khác.

“Tần Việt.”

“Ừ?”

“Hôm nay là lần đầu mẹ em gặp anh.”

Tay anh khựng lại:

“Anh biết.”

“Vì hôm nay, mẹ em đã cố ý đi nhuộm tóc.”

Giọng tôi rất bình tĩnh.

“Mười năm rồi bà chưa từng nhuộm tóc.”

Tần Việt im lặng vài giây.

Cuối cùng, anh chỉ vỗ vai tôi:

“Anh biết, cho nên anh càng áy náy. Lần sau anh nhất định sẽ bù đắp cho dì thật tốt.”

“Chúng ta tìm thời gian, anh đưa dì đi ăn món Hoài Dương dì thích, được không?”

Nói xong, anh nhìn đồng hồ:

“Không còn sớm nữa, anh đưa em về. Sáng mai anh còn có cuộc họp sớm.”

Nói rồi anh giơ tay gọi taxi.

Tôi đứng tại chỗ, nhìn nghiêng sườn mặt anh.

Ánh đèn đường kéo bóng anh ra rất dài.

Anh vẫn là Tần Việt ấy, nói năng khiến người ta không bắt bẻ được điểm nào.

Chỉ là tôi bỗng nhớ ra, ba năm trước, lần đầu mẹ tôi đề nghị muốn gặp anh.

Khi ấy Tần Việt nói:

“Đợi anh ổn định hơn một chút, cho dì một câu trả lời tốt hơn.”

Hai năm trước mẹ tôi lại nhắc.

Anh nói:

“Năm sau đi, sang năm dự án kết thúc, anh sẽ có nhiều thời gian hơn.”

Năm ngoái, anh nói đang chuẩn bị.

Năm nay, cuối cùng cũng gặp.

Rồi thành ra hôm nay.

Xe dừng dưới nhà tôi.

Tần Việt tháo dây an toàn, nghiêng người muốn hôn chúc tôi ngủ ngon.

Tôi cúi đầu lục túi, tránh đi.

“Em mệt rồi, anh đi đường cẩn thận.”

Tay anh cứng lại giữa không trung, khựng một lúc rồi rút về:

“Được, nghỉ sớm đi.”

Tôi xuống xe.

Khoảnh khắc đóng cửa lại, tôi nghe điện thoại của anh lại vang lên.

Anh bắt máy, trong giọng nói mang theo ý cười:

“Vẫn chưa ngủ à? Đừng khóc nữa, phương án anh xem giúp em rồi……”

Xe khởi động, rời đi.

Tôi đứng dưới lầu, nhìn đèn sau của chiếc xe biến mất ở ngã rẽ.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn mẹ tôi gửi tới:

【Ngủ chưa?】

Đầu ngón tay tôi hơi khựng lại, trả lời hai chữ:

【Chưa ạ.】

Một lát sau, bà lại gửi:

【Nhiên Nhiên, mẹ không phải người cổ hủ. Nếu con thật sự thích nó, mẹ không cản con.】

【Nhưng mẹ chỉ có một câu.】

【Đừng xem nhẹ chính mình.】

2

Tôi ngồi trên sofa đến hai giờ sáng.

Trong phòng khách chỉ bật một chiếc đèn cây.

Trên bàn trà trải bức ảnh chụp chung của tôi và mẹ, là ảnh chụp sinh nhật bà năm ngoái.

Trong ảnh, bà cười đến mức mắt híp lại thành một đường, trong tay ôm chiếc khăn quàng tôi tặng.

Chiếc khăn ấy tôi chọn suốt một tháng, tốn nửa tháng lương.

Khi ấy Tần Việt liếc giá tiền một cái rồi nói:

“Mua cho dì đắt vậy à? Bình thường dì cũng đâu dùng đến.”

Tôi không nói gì, vẫn mua.

Mẹ tôi nhận được thì vui rất lâu, nhưng chưa từng nỡ mang ra ngoài.

Bà nói muốn đợi đến ngày quan trọng.

Ví dụ như hôm nay.

Tôi nhìn nụ cười của bà trong ảnh, bỗng thấy cổ họng nghẹn lại.

Tôi đứng dậy đi vào phòng ngủ, lấy từ tầng trên cùng của tủ quần áo xuống một chiếc hộp sắt.

Bên trong là những thứ của tôi và Tần Việt suốt mấy năm qua.

Cuống vé xem phim, vé công viên giải trí, thiệp sinh nhật anh viết.

Dưới đáy hộp đè một tờ giấy ghi chú đã ố vàng, là hồi đại học anh nhét vào cặp tôi:

Đợi anh tốt nghiệp kiếm được tiền, việc đầu tiên anh làm là cưới em, để dì yên tâm.

Nét chữ hơi nguệch ngoạc, nhưng từng chữ đều rất mạnh mẽ.

Tôi dán lại tờ giấy vào trong hộp, đậy nắp.

Điện thoại lại vang lên.

Là tin nhắn Tần Việt gửi tới:

【Về đến nhà chưa? Ngủ sớm đi.】

Tôi nhìn tin nhắn đó, không trả lời.

Năm phút sau, anh lại gửi:

【Vẫn còn giận à?】

【Trưa mai anh đặt nhà hàng Hoài Dương, đưa dì đi, em cũng đi cùng nhé.】

Tôi nhìn màn hình rất lâu.

Cuối cùng chỉ trả lời hai chữ:

【Không cần.】

Anh nhanh chóng nhắn lại:

【Sao vậy? Giận thật à?】

【Nhiên Nhiên, anh biết hôm nay anh làm chưa tốt, nhưng em cũng phải hiểu cho anh, dự án của Thẩm Lâm thật sự rất quan trọng.】

【Bây giờ đang là lúc anh phải chạy thành tích, đợi qua đợt này, anh sẽ dành hết thời gian cho em, được không?】

Tôi không trả lời.

Tắt khung trò chuyện đi, tôi tìm đến một người bạn được lưu tên là chị Trương.

Đó là mẹ của đối tượng xem mắt mà mẹ tôi nhờ người giới thiệu ba tháng trước.

Khi ấy tôi trực tiếp từ chối.

Mẹ tôi nói:

“Cứ giữ cách liên lạc trước, lỡ đâu thì sao.”

Tôi giữ lại, nhưng chưa từng định dùng đến.

Bây giờ, tôi gửi cho chị Trương một tin nhắn:

【Chào chị Trương, em là Hứa Nhiên. Chuyện trước đó, không biết bây giờ còn tiện không ạ?】

Gửi xong tin nhắn, tôi tắt điện thoại.

Nằm trên giường, tôi nhìn trần nhà.

Trong đầu toàn là ánh mắt của mẹ khi bà đặt đũa xuống hôm nay.

Còn có mùi nước hoa phụ nữ trên áo khoác của Tần Việt.

Đó không phải mùi nước hoa tôi dùng.

Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, trong điện thoại có hơn mười tin nhắn.

Tần Việt gửi bảy tám tin, từ chào buổi sáng, đến sao không để ý anh, rồi em rốt cuộc làm sao vậy.

Chị Trương trả lời một tin:

【Tiện chứ, cậu ấy là người rất tốt, hay cuối tuần này gặp một lần nhé?】

Còn có một tin của mẹ tôi:

【Nhiên Nhiên, con không sao chứ?】

Tôi trả lời mẹ trước:

【Không sao ạ, mẹ yên tâm.】

Sau đó trả lời chị Trương:

【Vâng, cảm ơn chị Trương.】

Cuối cùng mới mở khung chat của Tần Việt.

Tin mới nhất của anh được gửi mười phút trước:

【Hứa Nhiên, có phải em quá tùy hứng rồi không?】

【Anh đã xin lỗi rồi, em còn muốn thế nào nữa?】

Tôi nhìn hai câu ấy, ngón tay dừng trên màn hình rất lâu.

Cuối cùng chỉ gõ năm chữ:

【Chúng ta chia tay đi.】

3

Ba giây sau, điện thoại của Tần Việt gọi tới.

Tôi không nghe.

Anh gọi liên tiếp năm cuộc.

Đến cuộc thứ sáu, tôi bắt máy.

Tôi còn chưa nói gì, giọng anh đã truyền tới:

“Hứa Nhiên, em làm loạn đủ chưa?”

Trong giọng nói mang theo vẻ mất kiên nhẫn rõ ràng.

“Em không làm loạn.”

Tôi nói.

“Em rất nghiêm túc.”

“Nghiêm túc?”

Anh cười lạnh một tiếng.

“Chuyện chia tay mà cũng đem ra đùa được à? Hứa Nhiên, em bao nhiêu tuổi rồi, còn ấu trĩ như vậy?”

“Em không đùa.”

“Vậy em có ý gì?”

Giọng anh cao lên một chút.

“Chỉ vì hôm qua anh nghe một cuộc điện thoại, em đã đòi chia tay với anh? Em không thấy lý do này rất buồn cười à?”

“Không phải vì hôm qua.”

Tôi bình tĩnh nói.

“Là vì bảy năm này.”

Anh khựng lại.

“Bảy năm gì? Rốt cuộc em muốn nói gì?”

“Em muốn nói……”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Em mệt rồi, Tần Việt.”

“Em đã đợi bảy năm, còn anh thì mãi mãi chờ lần sau. Lần sau dự án kết thúc, lần sau ổn định hơn, lần sau có thời gian.”

“Nhưng chưa bao giờ có lần sau.”

Anh im lặng vài giây, giọng dịu xuống:

“Nhiên Nhiên, anh biết em tủi thân. Nhưng em cũng phải hiểu cho anh, bây giờ anh đang ở giai đoạn quan trọng của sự nghiệp……”

“Em hiểu.”

Tôi ngắt lời anh.

“Em vẫn luôn hiểu.”

“Cho nên em……”

“Nhưng em không muốn hiểu nữa.”

Đầu dây bên kia yên tĩnh trong chốc lát.

“Hứa Nhiên.”

Giọng anh lại lạnh đi.

“Có phải mẹ em nói gì với em không?”

“Hôm qua sắc mặt của dì, anh nhìn ra dì có ý kiến với anh. Có phải dì bảo em nói chia tay với anh không?”

Tay tôi siết chặt điện thoại.

“Chuyện này không liên quan đến mẹ em.”

“Sao lại không liên quan?”

Giọng anh mang theo chút châm chọc.

“Trước đây em chưa từng như vậy. Gặp bà ấy xong hôm qua em liền thay đổi.”

“Hứa Nhiên, em đã hai mươi chín tuổi rồi, có thể đừng cái gì cũng nghe mẹ em không?”

Tôi nhắm mắt lại.

“Tần Việt, cuối tuần này em sẽ đi gặp một người.”

“Ai?”

“Đối tượng xem mắt.”

Đầu dây bên kia hoàn toàn im lặng.

Rất lâu sau, anh mới mở miệng, giọng đầy khó tin:

“Em nói gì?”

“Em nói, cuối tuần này em sẽ đi xem mắt.”

“Hứa Nhiên!”

Anh gần như gào lên.

“Em có biết mình đang nói gì không?!”

“Em biết.”

Giọng tôi rất bình tĩnh.

“Em rất tỉnh táo.”

“Em tỉnh táo?”

Anh bật cười vì tức.

“Nếu em tỉnh táo thì sẽ không nói ra những lời như vậy!”

“Xem mắt? Em ở bên anh bảy năm, quay đầu liền đi xem mắt? Hứa Nhiên, em có chút nào……”

“Chúng ta đã chia tay rồi.”

Tôi ngắt lời anh.

“Bắt đầu từ vừa nãy.”

“Vậy nên em đi xem mắt, rất hợp lý.”

“Em……”

Hình như anh tức đến mức không nói nên lời.

Một lúc sau mới lấy lại hơi:

“Được, em đi đi.”

“Em đi xem mắt, em đi gặp một trăm người cũng được.”

“Hứa Nhiên, anh muốn xem em có thể giả vờ đến khi nào.”

Nói xong, anh cúp máy.

Tôi đặt điện thoại xuống.

Tay hơi run.

Nhưng trong lòng rất bình tĩnh.

4

Mười phút sau, mẹ tôi gọi điện tới.

“Nhiên Nhiên, con cãi nhau với Tiểu Tần à?”

Tôi sững ra:

“Sao mẹ biết?”

“Nó vừa gọi cho mẹ.”

Giọng mẹ tôi nghe có chút mệt mỏi.

“Nói con muốn đi xem mắt, bảo mẹ khuyên con.”

“Còn nói con bị mẹ ảnh hưởng, bảo mẹ đừng tùy tiện bày kế cho con.”

Tôi nhắm mắt lại:

“Mẹ, mẹ không cần quan tâm. Đây là quyết định của con.”

“Mẹ biết.”

Bà nói.

“Mẹ chỉ muốn hỏi con, con nghiêm túc chứ?”

“Vâng.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

“Vậy mẹ ủng hộ con.”

Giọng bà rất nhẹ.

“Cả đời này mẹ chỉ có một đứa con gái là con, mẹ chỉ muốn con sống tốt.”

“Nếu nó thật lòng đối xử với con, chút mặt mũi hôm qua của mẹ tính là gì.”

“Nhưng nếu ngay cả chút tâm ý này nó cũng không đặt lên con, mẹ không yên tâm giao con cho nó.”

Hốc mắt tôi hơi nóng:

“Mẹ……”

“Đừng khóc.”

Trong giọng bà mang theo chút ý cười.

“Khóc gì chứ, đây là chuyện tốt.”

“Bên chị Trương mẹ đã hỏi rồi, cậu ấy là giáo viên, con người thật thà. Cuối tuần gặp thử, không hợp thì coi như kết bạn.”

“Nếu hợp……”

Bà khựng lại.

“Chiếc khăn quàng của mẹ vẫn chưa được đeo chính thức lần nào đâu.”

Nước mắt tôi rơi xuống.

“Mẹ, con khiến mẹ thất vọng rồi.”

“Đứa ngốc.”

Bà thở dài.

“Con chưa từng khiến mẹ thất vọng.”

“Là mẹ đau lòng cho con.”

Cúp điện thoại, tôi ngồi trên sofa ngẩn người rất lâu.

Điện thoại lại vang lên.

Là tin nhắn bạn thân nhất của tôi, Tô Hiểu, gửi tới:

【Nghe nói cậu muốn đi xem mắt?!!】

【Thằng khốn Tần Việt gọi điện cho cậu rồi à?】

Tôi trả lời:

【Là tớ chủ động nói chia tay.】

Cô ấy trả lời ngay:

【Đáng lẽ phải chia tay từ lâu rồi!!】

【Bà đây đã thấy hắn chướng mắt lâu lắm rồi!!】

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)