Bà nội bệnh nặng, tôi lại không đặt được vé tàu cao tốc.
Quãng đường hơn một nghìn cây số, tôi vừa mới lấy bằng lái, không dám tự mình lên đường, bèn năn nỉ Bùi Hoài lái xe về cùng tôi.
Nhưng Bùi Hoài lại trực tiếp mở phần mềm chỉ đường, cau mày nói với tôi:
“Anh bận công việc lắm, em đừng lúc nào cũng dựa dẫm vào anh. Đi theo bản đồ thì có thể xảy ra chuyện gì được?”
Tôi bất lực, đành cắn răng lái xe về quê.
Kết quả trên đường gặp mưa lớn, xe chết máy rồi mắc kẹt trong vũng bùn.
Tôi gọi cho Bùi Hoài mấy chục cuộc, nhưng từ đầu đến cuối máy anh đều đang bận.
Đợi đến khi tôi được đội cứu hộ cứu ra, về đến quê, trước mắt chỉ còn một linh đường đầy hoa cúc.
Tôi thậm chí còn không được gặp mặt bà nội lần cuối.
Nhưng đúng lúc ấy, cô bạn thân khác giới của Bùi Hoài đăng một bài lên vòng bạn bè.
“Không có thằng con trai cún của tôi thì tôi biết phải làm sao đây?”
“Tôi chỉ nói một câu là muốn đi phượt tự lái, cậu ấy đã thức call hơn hai mươi tiếng để làm kế hoạch cho tôi.”
Ảnh đính kèm là nét chữ sắc gọn của Bùi Hoài.
Bùi Hoài đã sắp xếp xong cho cô ta cả lộ trình, khách sạn và tuyến đường dự phòng, thậm chí cả thời tiết mười bốn ngày tới, đến cả mặc gì cũng ghi rõ từng chi tiết.
Tôi nhìn tấm ảnh đen trắng của bà nội trong linh đường, rồi lại nhìn bình luận của Bùi Hoài, bỗng nhiên thấy nhẹ lòng.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận