Chương 20 - Cung Nữ Bị Bỏ Rơi
Đôi mắt Hiên Viên Dực sắc lạnh, thanh âm giá buốt tựa sương, chẳng còn mảy may cảm xúc.
“Ả tội ác tày trời, tâm địa độc ác, chẳng xứng làm vương phi, càng chẳng đáng để gửi gắm ân tình, đáng chết từ lâu!”
“Nếu chẳng phải tại ả, nếu chẳng tại Lục phụ, Y Sương tuyệt đối không bỏ mạng!”
Vừa dứt lời, Khang Hải nhịn không được thầm phản bác trong bụng.
Nói trắng ra, nếu chẳng phải tại bệ hạ, có chăng Y Sương đủ tuổi xuất cung, cũng sẽ bình thản trải qua một đời tĩnh lặng.
Nếu chẳng phải tại bệ hạ, có chăng Y Sương sau khi cập kê, sẽ kết duyên cùng người mình thương, hay gả vào một môn hộ môn đăng hộ đối.
Tựu trung, đường nào cũng tốt hơn là vào cung chịu đựng trăm ngàn nhục nhã.
Mặc cho thâm tâm Khang Hải có nghĩ gì, rốt cuộc lão chẳng hé răng nửa lời, lật đật chạy đi truyền chỉ.
Tứ vương phi Lục Thanh Nghi từng được bao người xưng tụng, chỉ sau một đêm rớt đài thành tù nhân.
Khắp kinh thành không ai không than vãn.
Bởi lẽ, ai nấy đều tường tận chuyện bệ hạ và Lục Thanh Nghi thề non hẹn biển, lúc định chung thân lại bị Lục Thừa tướng giang tay chia rẽ.
Lúc đó Tứ hoàng tử được tiên đế sủng ái hết mực, hiển hách uy phong, tài cán lại song toàn.
Nào ai lường được, kẻ cuối cùng đoạt lấy ngai vị lại chính là Nhàn vương Hiên Viên Dực.
Hắn rũ bỏ vẻ ngoài đắm mình với non nước nuôi mộng ẩn dật, thủ đoạn tàn độc không nương tay.
Đêm binh biến ấy, máu chảy ngập hoàng cung.
Cuối cùng tuy giữ mạng Tứ hoàng tử, nhưng lại tước đoạt binh quyền, phế bỏ võ công, khiến y gục ngã hoàn toàn, chỉ biết làm bạn với thiên nhiên, cố tình âu yếm vợ hiền Lục Thanh Nghi, tạo cảnh cầm sắt giao hòa.
Bởi lúc thay đổi triều đại, mười hai thành biên ải rơi vào tay man tộc, bách tính căm phẫn sục sôi, lên án Hiên Viên Dực độc ác tàn bạo, gánh chịu quả báo trời phạt, không xứng làm vua, xã tắc đảo điên, Hiên Viên Dực đành ngậm ngùi buông bỏ dã tâm cướp đoạt Lục Thanh Nghi.
Hơn nữa, hắn vốn dĩ còn hận ả, chưa hề nguôi ngoai.
Cứ thế mà dây dưa mất mấy năm.
Dù vậy, thiên hạ vẫn đinh ninh, với bản tính của Hiên Viên Dực, sớm muộn gì cũng bắt Lục Thanh Nghi vào cung, nào ai ngờ kết cục của ả lại bi thảm đến mức này.
Lục Thanh Nghi cao ngạo ngày nào, giờ bị tống giam trong ngục tối tù mù chẳng thấy ánh mặt trời.
Tên cai ngục mặt mày sưng sỉa chẳng chút mủi lòng, lầm lì tra tấn ả.
Hình phạt tăng dần từ nhẹ đến nặng.
Mười ngón tay Lục Thanh Nghi bị kẹp gãy lủng lẳng, gập xuống vặn vẹo, máu tươi tứa ra không dứt.
Thanh sắt nung đỏ rực dí vào da thịt, xèo xèo vài tiếng, bốc mùi thịt cháy khét lẹt, nhưng lại buồn nôn muốn ói.
Làn da trắng nõn nà ngày trước, nay hằn chi chít vết roi quất chằng chịt, da tróc thịt lòi, rợn tóc gáy.
…
Chẳng biết bao lâu sau, ả đã thương tích đầy mình, thoi thóp thở thoi, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, chẳng khác nào vừa vớt dưới nước lên, thảm hại tột cùng.
“Ta, muốn, gặp, bệ hạ…”
Lục Thanh Nghi thều thào bằng giọng thều thào the thé gào lên với tên cai ngục.
Giọng ả khàn đặc ồm ồm, nghe như tiếng bễ bục lỗ.
Một tên cai ngục cười mỉa mai, “Cỡ ngươi mà đòi yết kiến bệ hạ á, kẻ tống ngươi vào đây chính là bệ hạ, ngươi chưa tỏ tường sao! Ngươi ám hại Hoàng hậu, bệ hạ hận không thể lột da băm thịt ngươi!”
“Không! Không thể nào!” Ả vội vàng lắc đầu, không dám tin vào tai mình, “Bệ hạ đào đâu ra Hoàng hậu? Chắc chắn Khang Hải lộng quyền truyền thánh chỉ giả! Kẻ có tội chính là Khang Hải, các ngươi phải bắt hắn mới đúng! Buông tha cho ta, ta thực sự kinh sợ rồi, cầu xin các người…”
Tuy nhiên, lời cầu xin của ả chẳng mảy may khiến đám người kia mủi lòng.
Bọn cai ngục hành hình trong thiên lao, đều là đám được nhào nặn qua lò luyện ngục, trái tim từ lâu đã chai sạn, không còn chỗ cho lòng trắc ẩn.