Chương 14 - Cung Nữ Bị Bỏ Rơi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đám người sợ hãi run lẩy bẩy co rúm lại.

Đã lâu lắm rồi bệ hạ không nổi trận lôi đình thế này, lần trước là khi Lục đại tiểu thư xuất giá gả cho người khác, còn bây giờ…

Mọi người run rẩy vâng mệnh, hối hả lao đi điều tra, không dám khất hoãn nửa khắc.

Ầm vang, một tia sét rạch ngang bầu trời, sắc trời sập tối, báo hiệu một cơn mưa rào sắp trút xuống.

Những đồ trang sức nằm lăn lóc bên cạnh hài cốt, thảy đều là vật phẩm hắn ban thưởng cho nàng.

Cả chiếc vòng tay đeo trên cổ tay nàng, cũng vậy.

Mấy tàn tích y phục còn vương vãi, tất thảy minh chứng rành rành hài cốt kia đích thị là Lục Y Sương, không thể làm giả.

Cho dù Hiên Viên Dực không muốn tin, đây cũng là sự thật phũ phàng.

Cho dù hắn là hoàng đế cao ngạo, cho dù hắn nắm giữ kho tàng bảo vật vô giá, cho dù hắn có binh quyền lẫm liệt, hắn cũng vĩnh viễn chẳng thể tìm lại bóng hình nàng.

Nỗi hoảng hốt bóp nghẹt trái tim, hắn ôm chặt lồng ngực, cơn đau dữ dội lan tỏa khắp thân thể.

“Lục Y Sương…” Hiên Viên Dực thều thào, nặng nhọc cất tiếng.

Nhìn thi thể cháy đen sắp tan thành mây khói, hắn vươn tay muốn chạm vào, nhưng lại run rẩy rụt lại.

Hắn không dám chạm vào nàng, bởi hắn sợ chỉ sểnh ra một chút, sẽ làm tan nát di hài của Lục Y Sương.

Cơn mưa rào ập tới, dữ dội hòng rửa trôi mọi dấu vết.

Hiên Viên Dực không kìm nén nổi, hốt hoảng ôm hài cốt vào lòng, toan bế mang đi trú mưa.

Thế nhưng, hài cốt đã cháy rụi quá mức, mong manh ròn rã, xương cốt lả tả rớt đầy đất.

Khoảnh khắc ấy, hắn sững sờ, đôi mắt sâu thẳm hằn tia u ám khó đoán, bỗng bật cười điên dại, “Lục Y Sương, ta đã từng nói, ngươi đừng hòng hòng trốn thoát khỏi ta!”

“Ngươi tưởng cái chết là lối thoát sao? Nằm mơ đi!”

“Cho dù phải xuống tận hoàng tuyền cõi âm, ta cũng sẽ lôi ngươi trở về, giam cầm ngươi bên cạnh để thỏa mãn dục vọng đày đọa!”

Hắn ngoan cố nhặt nhạnh từng mẩu xương rớt dưới đất, hận không thể nghiền nát nhét vào cơ thể, hòa làm một với hắn mãi mãi.

Trong chiếc quan tài băng trong vắt, một xác khô cháy đen đến gớm ghiếc được khâu vá chắp nối lại, nằm yên bình.

Hiên Viên Dực dán mắt nhìn chằm chằm vào nàng, như thể đôi mắt đang vẽ lại khuôn mặt tĩnh lặng của Lục Y Sương khi say ngủ.

Nàng sẽ chẳng bao giờ tỉnh dậy nữa, cũng sẽ chẳng còn dùng đôi mắt quật cường kia để liếc xéo hắn.

Nỗi nhức nhối cùng bi ai đâm thấu tâm can, còn mãnh liệt hơn cả khi tận mắt chứng kiến Lục Thanh Nghi thành thân với kẻ khác.

Rõ ràng trước đây hắn chỉ xem nàng như một công cụ phát tiết thịnh nộ, nhưng từ khi nào, vị trí của nàng trong trái tim hắn lại trở nên sâu nặng đến vậy?

Hiên Viên Dực mờ mịt chẳng rõ.

Thế nhưng, hắn khao khát vô ngần, ngay lúc này nàng có thể hồi sinh đứng trước mặt hắn, bất chấp hình hài nào cũng tốt hơn cái vẻ vô hồn lạnh lẽo này.

Nhưng, điều đó chẳng bao giờ thành hiện thực.

Hắn chìm trong tuyệt vọng tột cùng, âm thầm gặm nhấm nỗi bi ai.

Bỗng nhiên, Lý công công run lẩy bẩy tiến vào.

“Khởi bẩm bệ hạ, vụ cháy Trữ Tú cung đã điều tra rành rẽ, không một ai cố ý hãm hại Y Sương cô nương, mà là… là…”

Chân tướng thực sự, lão lại ấp úng chẳng dám thốt nên lời, vô cùng lúng túng.

Hiên Viên Dực nén cơn giận bừng bừng, gầm lên: “Rốt cuộc là sao? Nếu ngươi không nói được, trẫm sẽ chém đầu ngươi!”

Lý công công liều mình sống mái: “Là Y Sương cô nương tự thiêu, không ai hãm hại, càng chẳng ai trông thấy nàng bước ra, là nàng tự sát tìm đến cái chết!”

Lời vừa dứt, Hiên Viên Dực sững sờ kinh ngạc, chẳng thể tin vào tai mình.

“Hờ, tự sát tìm đường chết?” Hắn chua xót cười tự giễu, “Là trẫm đối xử với nàng chưa đủ tốt sao? Nàng lại khao khát rời xa trẫm đến vậy!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)