Chương 11 - Cung Nữ Bị Bỏ Rơi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lục Thanh Nghi lập tức quỳ sụp xuống đất, khóc lóc tựa hoa lê đái vũ: “Bệ hạ, miếng ngọc bội định tình ngài ban cho ta không cánh mà bay rồi! Đó từng là tín vật ngài thề thốt sẽ cưới ta mà!”

Tim Lục Y Sương hẫng đi một nhịp.

“Có chuyện gì?” Hiên Viên Dực cau mày.

“Hôm nay ta chỉ gặp mặt một mình muội muội…” Lục Thanh Nghi bóng gió chĩa mũi dùi về phía Lục Y Sương, “Ngoài nó rắp tâm ăn cắp tuyệt đối không ai khác…”

Mặt Lục Y Sương biến sắc: “Ta không có!”

Ngờ đâu, chẳng mấy chốc cung nhân đã lục lọi thấy miếng ngọc bội dưới gối nàng…

Nó đã bị đập vỡ nát.

“Muội muội!” Lục Thanh Nghi gào khóc thống thiết hơn, “Miếng ngọc bôi này hệ trọng với ta cỡ nào muội thừa biết! Có phải muội ghen tị ta và bệ hạ từng đính ước… thế nên mới…”

Tầm mắt Hiên Viên Dực đảo lướt qua lại giữa hai người, cuối cùng dừng lại trên bóng dáng Lục Y Sương: “Là do ngươi nhúng tay?”

Lục Y Sương rạp mình trên đất, thanh âm tĩnh mịch: “Nô tỳ thấu rõ thân phận của mình, chưa từng mang dã tâm xằng bậy, mong bệ hạ minh xét.”

Đáy mắt Hiên Viên Dực sượt qua nét cảm xúc phức tạp, đang toan mở miệng, hai tỳ nữ chợt quỳ thụp làm chứng:

“Nô tỳ tận mắt chứng kiến Lục nhị tiểu thư đập nát ngọc bội!”

“Nàng ta còn tru tréo chỉ mong Tứ vương phi chết quách cho xong…”

Nghe lọt tai câu cuối cùng, sắc mặt Hiên Viên Dực lập tức xám ngoét: “Đây chính là lời ngươi thốt ra, tuyệt không mảy may dã tâm? Trẫm e rằng dạo này trẫm quá nuông chiều ngươi, cưng sủng khiến ngươi dám vô pháp vô thiên rồi!”

“Người đâu, lôi ả ra ngoài, đánh!”

Lục Y Sương bị tì chặt xuống ghế dài, nhịp bản tử nện xuống đau đến mờ mịt, nhưng nàng nghiến răng bặm môi, tuyệt không rên rỉ nửa lời.

Cứ mỗi một trượng đánh xuống, Hiên Viên Dực lại buốt giọng gặng hỏi: “Đã chịu nhận sai chưa?”

Lần nào, nàng cũng nghiến răng trả lời: “Nô tỳ… không nhận.”

Con ngươi Hiên Viên Dực ngày càng đen thẫm, cuối cùng rũ tay áo bực dọc rời đi: “Đánh tới lúc ả nhận tội mới thôi!”

Hai mươi trượng nện xuống, lưng Lục Y Sương đã đầm đìa máu thịt.

Lục Thanh Nghi chớp thời cơ ghé sát tai nàng, hớn hở rỉ tai: “Thấy rồi chứ? Cho dù ta xuất giá tòng phu, trong lòng ngài ấy vẫn duy nhất bóng hình ta. Bằng không cớ gì hậu cung bỏ ngỏ? Tại sao lại phế bỏ cốt nhục của ngươi? Ngay cả đụng chạm ngươi, cũng chỉ vì ngươi phảng phất vài nét giống ta mà thôi.”

Nàng ta cười gằn: “Khôn hồn thì đừng có trèo cao, ta sẽ khiến ngươi chết không toàn thây.”

Lục Y Sương đau tới độ ý thức lụi tàn, nhưng khóe môi lại phác nét cười khẩy.

Khỏi cần nàng ta nhọc công.

Nay mai thôi, nàng sẽ “chết” trong sạch, vĩnh viễn chẳng còn dấu vết trên cõi đời này.

Khi Lục Y Sương từ trong hôn mê tỉnh lại, vết thương trên lưng vẫn còn đau rát.

Lý công công bưng bát thuốc đứng cạnh giường, thấy nàng tỉnh lại bèn vội vã đỡ dậy.

“Cô nương rốt cuộc cũng tỉnh.” Lý công công buông tiếng thở dài, đưa bát thuốc cho nàng, “Ngài hà tất phải chọc tức bệ hạ làm gì? Lão nô hầu hạ bệ hạ bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu thấy ngài ấy phạt xong, lại thẫn thờ đứng ngoài điện cả nửa đêm.”

Lục Y Sương đỡ bát thuốc, vị đắng chát trôi tuột xuống cổ họng, nhưng sao đắng bằng nỗi xót xa trong dạ.

“Công công nghĩ ngợi nhiều rồi.” Nàng thều thào, “Nô tỳ nào dám hờn giận bệ hạ.”

Lý công công lắc đầu: “Cô nương chớ trách lão nô lắm lời. Bệ hạ tuy nghiêm khắc với ngươi, nhưng mỗi bận phạt xong, đều sẽ…”

Lão ngừng lại đôi chút, “Tựu trung, phụ thân ngươi hồi đó đứng sai phe, ngươi bị liên lụy cũng là khó tránh. Chờ sau này Tứ vương phi tiến cung, ngươi hãy nín nhịn một bề, tháng ngày rồi cũng sẽ dễ thở hơn.”

Lục Y Sương chẳng màng nối lời, chỉ móc dưới gối ra một túi hương liệu dúi cho Lý công công: “Đa tạ công công thời gian qua đã hết lòng tận tụy.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)