Chương 3 - Cung Đấu Của Thái Hậu Xuyên Không

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta là kẻ định ra quy tắc của hậu cung này, trong tay nắm quyền thế tuyệt đối.

Chỉ dựa vào việc tranh sủng đơn thuần, căn bản chẳng thể lay chuyển ta mảy may.

Đến ngày giải cấm, nàng không đi Ngự hoa viên để chờ tình cờ gặp hoàng đế, cũng không đến thỉnh an ta.

Nàng dốc hết toàn bộ tích góp, mua chuộc một tiểu thái giám hầu hạ trong Càn Thanh cung.

Chỉ để tên thái giám ấy nói một câu bên tai hoàng đế.

“Hoàng thượng, thái hậu nương nương năm nay mới mười sáu, đang độ xuân sắc, trong tay lại nắm đại quyền tiền triều hậu cung… Thời gian dài lâu, e là người ngoài chỉ biết có thái hậu, nào còn biết đến hoàng thượng.”

Câu nói ấy, như một cây kim, chuẩn xác đâm vào chỗ mềm yếu mà cũng thối nát nhất trong lòng Triệu Hành.

Đêm hôm đó, khi Triệu Hành đến thỉnh an ta, lễ số vẫn chu toàn như cũ.

Chỉ là lúc hắn cúi đầu uống trà, tiếng nắp chén cọ vào thành chén trà, so với ngày thường chói tai hơn rất nhiều.

Hắn không ngẩng đầu nhìn ta, chỉ như vô tình hỏi một câu:

“Mẫu hậu mấy ngày này sắc mặt không tệ, xem ra mấy việc vụn vặt trong hậu cung, chưa khiến mẫu hậu bận tâm quá nhiều.”

Ta đặt chuỗi Phật châu trong tay xuống, nhìn đứa “con trai” do chính ta một tay nâng lên ngôi vị kia.

Xem ra, tên ngu xuẩn đó cuối cùng cũng đã biết động não rồi.

Nàng không còn cố gắng biến thành ta nữa, mà là muốn mượn đao giết người.

Ngày hôm sau, đến lúc thần hôn định tỉnh, cả hậu cung phi tần đều đã chờ ngoài Từ Ninh cung, chỉ riêng Lâm Canh Y không thấy bóng dáng.

Đến khi mặt trời lên quá ngọn cây, mọi người đã uống hết hai tuần trà, nàng mới khoan thai đến muộn.

Vừa xuất hiện, suýt nữa làm ta và cả đám phi tần trong hậu cung lóa mắt.

Nàng không mặc thường phục của phi tần nên mặc, ngược lại lại khoác một bộ cát phục đỏ rực thêu vàng.

Đây rõ ràng là lễ phục chỉ có thể mặc vào dịp năm mới lễ tiết, hoặc trong đại điển sắc phong, vậy mà lại khoác trên người một kẻ còn đang trong thời kỳ bị phạt như nàng, chẳng khác nào đào kép lén mặc áo của người lớn.

Nàng ngẩng cao đầu, cằm nâng còn cao hơn cả trán, sải bước vào trong, chẳng quỳ bái, cũng chẳng nhận tội.

“Thỉnh an thái hậu.”

Miệng thì nói thỉnh an, nhưng hai đầu gối lại thẳng đuột, thậm chí còn liếc ta đầy khiêu khích một cái.

Trong ánh mắt ấy, rõ ràng viết: ta cố tình đến chọc tức ngươi đấy, phía sau ta có hoàng thượng chống lưng.

Chương 3

Vị quý phi bên cạnh hít mạnh một hơi lạnh, chiếc khăn trong tay suýt nữa bị nàng ta xoắn nát.

“Lâm Canh Y, ngươi điên rồi sao? Hôm nay vốn chỉ là ngày thường, ngươi lại mặc cát phục, còn đến muộn nửa canh giờ, đây là khinh nhờn thái hậu, khinh nhờn cung quy!”

Lâm Canh Y cười lạnh một tiếng, quay đầu nhìn quý phi, trong mắt tràn đầy thương hại.

“Quy củ ư? Quy củ là chết, người là sống. Thiếp thân đường đường chính chính, ngay thẳng ngồi vững, không giống một số người, chỉ biết ôm khư khư quy củ chết, chẳng khác nào khúc gỗ.”

Nàng ta quay phắt đầu lại, trợn mắt nhìn chằm chằm ta, chờ ta đập bàn đứng dậy, chờ ta nổi trận lôi đình, để nàng ta diễn một màn “tiểu bạch hoa quật cường đối đầu với lão yêu bà ác độc”.

Ta nâng chén trà trong tay, khẽ gạt lớp bọt nổi, ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên.

Trong đại điện tĩnh lặng đến đáng sợ, tất cả mọi người đều chờ sấm sét giáng xuống.

Một giây, hai giây, ba giây.

Ta như thể căn bản không nhìn thấy người này, cũng không nghe thấy lời đại nghịch bất đạo kia.

Ta nghiêng đầu, nói với vị cô cô quản sự bên cạnh bằng giọng nhàn nhạt:

“Trà năm nay tiến cống từ phương Nam không tệ, mang ít đến cho phụ thân của ai gia. Ngoài ra, sổ sách của Nội Vụ phủ trong tháng này có chút sơ sót, ngươi đi tra xem.”

Cô cô hiểu ý, khom người lĩnh mệnh.

Lâm Canh Y ngẩn ra.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)