Cửa Hàng Của Những Cục Nợ

Hoa Cỏ Mùa Xuân

Đang theo dõi

3

Số truyện

362

Theo dõi truyện

953

Thương em trai khởi nghiệp vất vả, tôi cho nó mượn miễn phí cửa hàng của mình để làm ăn, tiền điện nước cũng là tôi âm thầm đứng ra trả giúp.

Con gái nghỉ hè, tôi dẫn con đi dạo phố đến mệt, tiện đường ghé vào cửa hàng nghỉ chân.

Tôi vừa dắt con bước vào cửa hàng, em dâu đã lập tức tắt điều hòa.

Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt thiếu kiên nhẫn, nói: “Trời nóng thế này còn dắt theo một đứa vướng víu đến cửa hàng của tôi ké điều hòa, mặt dày đến thế cơ à!”

Em trai đứng bên cạnh cúi đầu sắp xếp hàng hóa, không lên tiếng.

Con gái nóng đến khó chịu, khẽ rên rỉ.

Tôi xót con, cố nhẫn nhịn mở miệng: “Con bé sợ nóng, em dâu, em bật điều hòa lên một chút đi. Bọn chị chỉ ở lại một lát thôi.”

Em dâu lập tức nổi điên, chửi xối xả:

“Bật cái gì mà bật? Tiền điện không mất tiền à? Tôi mở cửa hàng là để kiếm tiền, không phải để cho các người tới chiếm lợi!”

“Một đứa con gái đã gả ra ngoài, còn dắt theo một cục nợ đi đâu cũng làm người ta ghét, khóc lóc sướt mướt xúi quẩy chết đi được!”

“Mau cút ra ngoài, đừng làm ảnh hưởng đến việc buôn bán của tôi!”

Lời của em dâu không chút khách sáo, em trai tôi đứng ngay bên cạnh, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Tôi nhìn dáng vẻ vợ chồng bọn họ kẻ tung người hứng, tức đến bật cười.

Tôi không cãi, cũng không làm ầm lên, chỉ dẫn con gái về nhà.

Ngày hôm sau, tôi trực tiếp cầm ổ khóa lớn đến khóa cửa lại.

“Từ hôm nay trở đi, cửa hàng này, các người khỏi mở nữa!”

Bình luận

Tổng đánh giá: ...

Danh sách đánh giá

  • Đang tải...