Chương 4 - Cửa Đêm và Con Rắn Bí Ẩn
Tôi hít sâu một hơi, đặt tay lên tay nắm cửa.
“Tôi mở cửa đây.”
Tôi không biết nó ở bên ngoài có nghe hiểu hay không, nhưng sau khi tôi nói xong, hành lang lập tức im lặng.
Không phải kiểu im lặng giả tạo trước đó, mà là sự tĩnh lặng thật sự, mang theo cảm giác chờ đợi.
Tôi mở khóa.
Tách.
Tôi kéo cửa ra một khe nhỏ.
Đèn ngoài hành lang vẫn sáng. Ánh sáng trắng bệch chiếu lên sàn nhà, chiếu lên bức tường đối diện, cũng chiếu lên con rắn đen khổng lồ đang cuộn mình cách cửa nửa bước chân.
Nó lớn hơn nhiều so với lần tôi nhìn thấy trong phòng giam giữ.
Cơ thể nó to bằng vòng eo của một người đàn ông trưởng thành. Trên lớp vảy đen dính đầy bùn đất và vụn cỏ, có lẽ bám vào khi nó chui lên từ dưới lòng đất.
Nó cuộn mình thành một ngọn núi đen nhỏ. Cái đầu hình tam giác ngẩng cao, thậm chí còn cao hơn đầu tôi.
Đôi mắt người nằm ngang nhìn thẳng vào tôi.
Con ngươi màu hổ phách khẽ co lại dưới ánh đèn.
Giống như một người đang quan sát.
Giống như một người đang nhận diện.
Tôi nắm chặt tay nắm cửa, toàn bộ cơ bắp trên người căng cứng.
Trong đầu có một giọng nói đang gào thét, bảo tôi lập tức đóng cửa rồi chạy trốn.
Nhưng tôi không nhúc nhích.
Nó cũng không nhúc nhích.
Chúng tôi cứ nhìn nhau như vậy khoảng mười giây.
Sau đó, nó hạ thấp đầu xuống.
Giống như một con chó khổng lồ, lạnh lẽo, toàn thân phủ vảy, nó đưa đầu đến trước mặt tôi, dừng lại ở khoảng cách chưa đến ba mươi centimet.
Luồng khí thở ra từ lỗ mũi nó phả vào mặt tôi, mang theo một mùi tanh ngọt.
Tôi không dám cử động.
Nó lại tiến gần thêm một chút.
Sau đó, tôi nghe thấy một âm thanh.
Không phải phát ra từ cổ họng nó.
Mà phát ra từ trong miệng nó.
Nói chính xác hơn, từ chiếc miệng mọc đầy răng người ấy truyền ra một câu nói mơ hồ, giống như một đứa trẻ vừa học nói đang cố gắng phát âm.
“Lâm… Vi.”
“Cá.”
PHẦN 10
Tôi ngã ngồi xuống đất.
Không phải vì sợ hãi, mà vì trong nháy mắt, não bộ tiếp nhận quá nhiều thông tin, khiến hai chân tôi tự mềm nhũn.
Nó nhớ tên tôi.
Nó nhớ cá.
Nó phá thủng tường chịu lực ở tầng hầm thứ ba, giết một đống người trong viện nghiên cứu, nuốt mấy người rồi bò một mạch đến ký túc xá khu A, gõ cửa phòng tôi.
Chỉ để nói với tôi rằng nó vẫn nhớ tôi từng cho nó ăn cá sao?
Không.
Không đúng.
Nó nói “cá”.
Nó đang đòi ăn.
“Mày muốn ăn cá sao?”
Tôi nhìn đôi mắt hổ phách nằm ngang ấy, thử hỏi.
Giọng tôi vẫn đang run, nhưng ít nhất câu nói vẫn rõ ràng.
Đầu con rắn lại hạ thấp một chút. Trong cổ họng nó phát ra một âm thanh trầm thấp, giống như tiếng gừ gừ của loài mèo.
Nó khép miệng rồi lại há ra.
“Đói.”
Nó nói.
Con rắn mang gen người và răng người này đã gõ cửa phòng tôi giữa đêm khuya, sau đó nói với tôi rằng nó đói.
Cuộc đời tôi từng trải qua rất nhiều chuyện vô lý, nhưng không có chuyện nào vô lý bằng khoảnh khắc này.
“Tôi… trong phòng tôi không có cá. Trong tủ lạnh có thịt gà, mày…”
Tôi còn chưa nói hết, nó đã cử động.
Nó dùng một động tác mà loài rắn không nên làm được, vươn đầu qua vai tôi rồi thăm dò căn phòng phía sau.
Cơ thể nó cũng trượt theo. Lớp vảy cọ qua cánh tay tôi, cảm giác lạnh buốt khiến toàn thân tôi nổi da gà.
Nó đi vào trong.
Một con rắn hổ mang chúa màu đen dài ba mét lại giống như một con chó, chui vào phòng ký túc xá của tôi.
PHẦN 11
Tôi đứng ở cửa, nhìn nó chậm rãi bò quanh phòng, gần như lấp kín căn phòng đơn rộng hai mươi mét vuông.
Cơ thể nó quá dài, chỉ có thể cuộn từng vòng dưới sàn. Chóp đuôi đặt trên mép giường, cái đầu hình tam giác liên tục xoay chuyển. Đôi mắt người nằm ngang quan sát căn phòng của tôi.
Nó đang nhìn tủ lạnh.
Chiếc tủ lạnh một cánh đó được tôi mua ở chợ đồ cũ với giá hai trăm tệ. Bên trong chất đầy sủi cảo đông lạnh và ức gà.
Nó dùng đầu chạm nhẹ vào cửa tủ lạnh.
Không đâm mạnh, chỉ chạm một cái.
Giống như đang ra hiệu bảo tôi mở ra.
Tôi sửng sốt ba giây, sau đó bước tới mở tủ lạnh, lấy tất cả những thứ có thể ăn được ra ngoài.
Ức gà, sủi cảo, nửa túi tôm đông lạnh và một hộp sữa chua sắp hết hạn.
Tôi trải tất cả dưới đất rồi lùi lại hai bước.
Nó cúi đầu bắt đầu ăn.
Khi ăn ức gà, nó há miệng ngậm lấy, ngửa đầu rồi nuốt xuống. Động tác giống hệt một con rắn bình thường đang ăn.
Nhưng khi ăn đến sủi cảo, nó dừng lại.
Nó dùng đầu đẩy sủi cảo sang một bên rồi ngẩng lên nhìn tôi.
“Sống.”
Nó nói.
Nó muốn ăn đồ sống.
Tôi nhặt những miếng ức gà sống đặt lại trước mặt nó, còn sủi cảo thì ném vào tủ lạnh.
Nó lại cúi đầu, ăn hết ba miếng ức gà rồi nhìn tôi.
Trong đôi mắt ấy không có sự uy hiếp, không có sát ý, chỉ có một thứ cảm xúc mà tôi không thể diễn tả được.
Giống như mong chờ.
Giống như một người đã bị bỏ đói quá lâu, đang cẩn thận nhìn người duy nhất chịu cho mình thức ăn.
Tôi đột nhiên nhớ ra, suốt bảy tháng ở tầng hầm thứ ba, nó chỉ được ăn chuột bạch còn sống.
Chuột sống, không dầu mỡ, không gia vị, không mùi vị gì ngoài máu và lông.
“Tôi không có cá, nhưng tôi biết chỗ có cá.”
Tôi chậm rãi nói:
“Trong kho lạnh của căng tin có cả một thùng cá hố đông lạnh. Tôi có thể dẫn mày đi.”
Nó im lặng nhìn tôi.
“Nhưng mày không được giết người nữa.”
Nó nghiêng đầu.
Động tác đó quá giống con người, khiến tôi nhất thời quên mất nó là một con rắn.