Chương 1 - Công Ty Của Bạn Trai Cũ
Tốt nghiệp không tìm được chỗ thực tập, tôi bèn gửi CV cho bạn trai cũ.
Bạn trai cũ: 【?】
Tôi: 【Đến chỗ anh làm hai tháng.】
Anh: 【Công ty của tôi không phải loại chó mèo nào cũng vào được đâu.】
Tôi: 【Thế thì thôi.】
Sau đó tôi vứt điện thoại đấy, đi tắm.
Lúc quay lại, phát hiện điện thoại bị tin nhắn oanh tạc.
【Công ty chỉ tuyển thực tập sinh làm đủ 6 tháng, cô tưởng chúng ta từng hẹn hò thì tôi sẽ đặc cách nhận cô chắc?】
【Tưởng tôi sẽ vô điều kiện đáp ứng mọi yêu cầu của cô à? Nực cười.】
【Ban đầu nếu không chia tay tôi, đừng nói là giấy chứng nhận thực tập, cả cái công ty này cũng là của cô.】
【Sao không nói gì, hối hận vì đã chia tay tôi rồi chứ gì?】
【Tôi không phải người đàn ông keo kiệt, nếu cô muốn đến thì cũng không phải là không được.】
【8 giờ sáng mai phỏng vấn, đặt báo thức đi, đừng có ngủ quên, chỉ cho cô đúng một cơ hội này thôi đấy.】
【Thôi bỏ đi, 8 giờ sớm quá, tối nào cô cũng cày phim đến 12 giờ đêm, chắc chắn không dậy nổi. 10 rưỡi nhé, đến phòng họp tầng 9.】
Một phút sau.
【10 rưỡi vẫn là giờ cao điểm buổi sáng, khó gọi xe lắm, tôi có thể TIỆN ĐƯỜNG qua đón cô.】
【Uống trà sữa không, tôi mang cho một cốc, TIỆN TAY thôi.】
【Bánh ngọt nhỏ cũng có thể mang.】
Chương 1
Tôi đọc xong mà cạn lời.
10 rưỡi thì lấy đâu ra giờ cao điểm buổi sáng?
Với lại tổng giám đốc công ty đích thân lái xe đi đón người đến phỏng vấn, có phải là quá thân thiện với dân đen rồi không.
Tôi gõ chữ trả lời: 【Không cần đâu, tôi tự gọi xe qua là được.】
Anh: 【Giờ mới trả lời? Là cô cầu xin được vào công ty tôi, có thể nghiêm túc chút được không.】
Tôi: 【Vâng.】
Anh: 【…Đừng tưởng tỏ ra ngoan ngoãn như vậy thì tôi sẽ quay lại với cô, đừng quên ban đầu chính cô là người nhẫn tâm đá tôi.】
Tôi lướt xem lại lịch sử trò chuyện của hai đứa một lượt.
Tôi có ý định quay lại hồi nào đâu nhỉ?
Tôi đáp: 【Yên tâm, tôi không nhai lại cỏ cũ đâu, chỉ đơn thuần là muốn tìm một công việc thôi.】
Đối phương qua rất lâu sau mới nhắn lại:
【Tốt nhất là như vậy.】
2.
Công ty của bạn trai cũ – Phó Chi Hàn là một tập đoàn niêm yết rất có tiếng trong ngành, chỉ tuyển nhân tài từ các trường top đầu.
Còn tôi chỉ là một sinh viên đại học bình thường, ngày ngày buông xuôi mặc kệ đời.
Nếu không phải nhờ Phó Chi Hàn, tôi còn chẳng có nổi cơ hội phỏng vấn.
Đối với cơ hội lần này, tôi vô cùng coi trọng.
Hôm sau tôi đặc biệt dậy sớm trang điểm, thay một bộ quần áo chỉn chu một chút.
Lúc xuống lầu mới phát hiện xe của Phó Chi Hàn đã đỗ ở dưới từ bao giờ.
Chia tay hai tháng, đây coi như là lần đầu tiên chúng tôi gặp lại nhau.
Anh mặc vest may đo cao cấp, chiếc Maybach dù đã rất khiêm tốn nhưng vẫn thu hút ánh nhìn của không ít người.
Tôi che mặt, để tránh mọi người vây xem ngày càng đông, tôi nhanh chóng chui vào xe.
“Chẳng phải đã bảo tôi tự gọi xe đến cũng được rồi sao?”
Phó Chi Hàn không nói nhiều như trên WeChat, khuôn mặt đẹp trai không chút biểu cảm:
“Đừng suy nghĩ nhiều, tôi chỉ tiện đường thôi.”
Anh có tiện đường hay không, tôi lại không biết chắc?
Căn biệt thự to đùng của nhà anh xây ở khu đắt đỏ và cao cấp nhất.
Cái trường đại học này của tôi nói là xây ở ngoại ô cũng không ngoa.
Từ đó chạy tới đây ít nhất cũng phải mất hai tiếng đồng hồ.
Nhìn người đàn ông đang lái xe, tôi ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Cuối cùng vẫn không nhịn được: “Anh xịt nước hoa à?”
“Xịt một chút.”
“Tóc cũng vuốt keo tạo kiểu luôn?”
“Hơi chỉnh lại thôi.”
“Bộ vest cao cấp này cũng là đồ mới?”
“Hôm qua vừa chuyển tới.”
Cái phong cách ăn mặc còn tinh tế và lộng lẫy hơn cả minh tinh của anh khiến tôi ngồi bên cạnh trông chẳng khác gì con phèn chúa.
Ai không biết lại tưởng anh mới là người đi phỏng vấn.
Anh: “Đừng tưởng tôi vì muốn gặp cô nên mới cố ý ăn mặc chải chuốt như vậy.”
Tôi có nói thế đâu?
Tôi: “…Vâng, dù sao thì cũng làm phiền anh phải chạy xa thế này đến đón tôi.”
Chiếc Maybach của Phó Chi Hàn quá chói mắt.
Dù sao cũng là đi phỏng vấn, không thể quá phô trương.
Tôi chưa từng thấy ai đi phỏng vấn mà được đích thân sếp tổng chở đến bao giờ.
Ở trạm xe buýt gần công ty nhất, tôi bảo anh thả tôi xuống.
Tôi mỉm cười cảm ơn: “Tôi sẽ thể hiện thật tốt trong buổi phỏng vấn, anh có thể tiết lộ trước một chút xem người phỏng vấn sẽ hỏi tôi những gì không?”
Tay anh đặt trên vô lăng, lạnh lùng liếc tôi một cái:
“Ôn Nguyệt, bây giờ tôi không còn là bạn trai cô nữa, không có nghĩa vụ phải tiết lộ mấy chuyện này cho cô.”
Tôi gật đầu, vốn dĩ chỉ thấy không khí hơi gượng gạo nên nói đùa một câu cho dịu đi thôi.
Tôi cũng chẳng định hỏi thăm gì thật.
Phó Chi Hàn là người công tư phân minh, trong giới kinh doanh nổi tiếng là người có thù tất báo, thủ đoạn sắt đá.
Đối với việc phỏng vấn, chắc chắn anh sẽ giữ thái độ công bằng, công chính.
Có thể cho một người bạn gái cũ như tôi một cơ hội đã là quá hiếm hoi rồi.
Đến công ty, sau khi nói rõ lý do, có người nhiệt tình dẫn tôi lên tầng.
Môi trường nhân văn của công ty lớn tốt thật đấy.
Trong lòng tôi bớt căng thẳng đi nhiều.
Bước vào phòng họp.
Trước cửa sổ kính sát đất khổng lồ, tôi thấy Phó Chi Hàn đang ngồi trên ghế làm việc, lật xem CV của tôi.
Phòng họp rộng thênh thang chỉ có hai người chúng tôi, yên tĩnh đến lạ thường.
Tôi đợi rất lâu, không nhịn được đành lên tiếng hỏi:
“Sếp Phó, người phỏng vấn tôi đâu rồi?”
Anh ngước mắt lên: “Là tôi.”
Tôi: “Tôi chỉ là một thực tập sinh quèn, để đích thân sếp phỏng vấn thì có phải là chuyện bé xé ra to không?”
Anh: “Trước đây lúc cô sai tôi nấu cơm, giặt giũ, lau nhà, tưới hoa, sao cô không thấy là chuyện bé xé ra to?”
Tôi chột dạ cúi đầu: “Đó đâu phải là một chuyện, trước đây chúng ta là quan hệ yêu đương, còn bây giờ…”
Anh: “Sao, bây giờ thì không được nấu cơm giặt giũ lau nhà tưới hoa cho cô nữa à?”
Hả? Ý tôi là vậy sao?
Anh cười khẩy: “Ôn Nguyệt, cô vẫn chẳng thay đổi tí nào, xài xong là đá bay không thương tiếc.”
Khoan đã, buổi phỏng vấn có vẻ đi lệch trọng tâm rồi.
Tôi cố gắng kéo chủ đề quay lại: “Sếp Phó, những chuyện trước kia tôi rất xin lỗi, những thói quen không tốt này sau này đi làm tôi nhất định sẽ sửa.”
“Sửa? Tôi còn lạ gì cô, cô sửa được chắc?”
“Không có tôi nấu cơm, cô ăn có ngon không? Không có cơ bụng tám múi của tôi kê đầu, cô ngủ có ngon giấc không?”
“…”
Thấy người đàn ông trước mặt ngày càng kích động, tôi im lặng.
“Thôi được rồi, nếu Sếp Phó đã có thành kiến với tôi như vậy, tôi không làm phiền anh nữa.”
Tôi định quay người rời đi.
“Quay lại đây.”
Môi Phó Chi Hàn mím chặt thành một đường thẳng, sắc mặt lại trở nên lạnh lùng.
Anh rút ra một bản hợp đồng, nắm lấy tay tôi không nói không rằng ấn thẳng xuống để điểm chỉ.
“Rất tiếc, cô đã trúng tuyển.”
“Đừng tưởng trước đây chúng ta từng hẹn hò thì tôi sẽ mở cửa sau cho cô, cho dù công việc có mệt mỏi đến đâu cô cũng phải cắn răng mà làm, nếu không sẽ có một khoản phí bồi thường vi phạm hợp đồng khổng lồ chờ cô đấy.”
3.
Ngày đầu tiên đi làm.
Tôi ngồi trước bàn máy tính, tập trung cao độ.
Ba tiếng trôi qua rồi.
Tôi đã cày phim ở chỗ làm của mình suốt ba tiếng đồng hồ.