Chương 4 - Công Đạo Nào Cho Hồn Phách
Giá như ngươi mọc ra được hai cánh tay thì tốt biết mấy, như vậy ngươi có thể ôm ta rồi.”
“Mùng 5 tháng 5.
A tỷ ép ta chủ động đi hầu hạ một con cẩu yêu tàn phế, nếu không sẽ nói với A Uyên rằng ta khắp nơi câu dẫn nam nhân.
Ta biết A Uyên nhất định sẽ tin nàng ấy, đành phải nuốt nhục mà nghe lời.
Lúc còn đang làm, A Uyên bỗng đạp cửa xông vào.
Ta chưa từng thấy ánh mắt hắn đáng sợ đến thế.
Đêm đó, hắn huyết tẩy nửa hoàng cung, kéo theo ta mình trần đi từng cung điện, vừa giết vừa tra hỏi, còn ai đã từng đụng chạm đến ta.
Ta bị tra tấn quá lâu, cổ họng khàn đặc, chẳng nói nên lời.
Dường như có giọt mưa chua xót rơi xuống mặt ta.
Một hồi lâu sau, ta mới nhận ra, đó là lệ của A Uyên.
Hắn nói, hắn hận ta.”
“Mùng 7 tháng 6.
Ta cứ ngỡ A Uyên sẽ không bao giờ để tâm đến ta nữa.
Vậy mà sau một tháng giặt giũ rách nát trong lãnh cung, đôi giày da của hắn lại dừng trước mặt ta.
Ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt hắn ngập tràn phức tạp.
Hắn nắm lấy tay ta rướm máu, đứng im thật lâu, rồi bế ta đặt lên bàn đá, hung hăng giày vò suốt một đêm.
Ta có hơi đau, nhưng lại thấy vui lắm, như uống rượu thanh mai, thật muốn mãi mãi say như thế.
Canh ba gà gáy, hắn mới buông môi ta ra, nói đây là cơ hội cuối cùng hắn dành cho ta.
Nếu lại phản bội, sẽ vĩnh viễn không gặp lại nữa.
Đợi ta hồi phục sức lực, chạy khỏi lãnh cung đi tìm hắn, thì nghe tin hắn dẫn binh đi chinh phạt Hạ quốc rồi.”
“A Uyên, đợi chàng về, thiếp nhất định sẽ nói với chàng tất cả.
Thiếp không muốn cùng chàng mãi mãi không gặp lại.”
“Ầm” một tiếng.
Mạnh Minh Uyên hung hăng ném tương tư loa vào bia đá.
Vỏ ốc lập tức nứt ra hai đường rạn.
“Sao có thể… sao lại có thể?”
Thanh âm hắn vốn thong dong nay đã run rẩy, tơ máu giăng đầy nơi đáy mắt.
Tạ Nhược Trúc dùng khăn thêu che miệng khóc nức nở:
“Quân thượng, thiếp thật không ngờ, muội muội đến chết rồi mà vẫn muốn ly gián tình cảm của chúng ta, thiếp sao có thể làm ra chuyện đó chứ?”
Thống lĩnh ngự yêu sư căm phẫn lườm con gái ta, phụ họa:
“Phẩm hạnh của Vương hậu ai ai cũng biết rõ, huống chi, dù những chuyện kia là thật thì cũng không thể làm cớ cho việc yêu phụ kia mở cổng nghênh địch, chỉ riêng tội này đã không thể rửa sạch rồi!”
“Đúng đó, Hạ hoàng đông kích tây, thừa dịp chúng ta dẫn nam yêu ra ngoài chinh chiến mà tấn công Ngự Yêu Quốc, nếu không phải yêu phụ cấu kết với Hạ hoàng, cổng thành đã giữ vững được đến lúc chúng ta trở về, cũng chẳng khiến bao gia đình tan cửa nát nhà như thế.”
“Chưa biết chừng, con nghiệt chủng này chính là do nàng ta tư thông với Hạ hoàng mà sinh ra! Chúng ta nên trừ khử mối họa này!”
Nữ nhi hoàn toàn chẳng màng đến sát ý của bọn họ, run rẩy bò tới, nhặt lấy tương tư loa.
Giọng nói khản đặc, buồn thương của ta lại lần nữa vang lên nơi mộ địa.
“Ta không đợi được A Uyên nữa rồi.
Mười một tháng sáu, thành đã thất thủ.
Không nói nữa, ta phải ra ngoài bảo vệ những nữ yêu yếu đuối hơn cả ta.
Tiểu hải loa, nếu có cơ hội, xin hãy giúp ta nói với A Uyên.
Ta yêu chàng, đời đời kiếp kiếp, tuyệt không phản bội.”
Từ đó về sau, trong tương tư loa không còn vang lên âm thanh nào nữa, hiển nhiên là đã bị đánh vỡ.
Không gian rơi vào tĩnh lặng, toàn bộ mọi người đều câm nín.
Rất lâu sau, Mạnh Minh Uyên bật cười lạnh:
“Yêu ta? Yêu ta mà lại đâm ta một dao sao? Yêu ta mà lại viết đầy tình thi tặng Hạ hoàng trên áo yếm sao?!”
“Trẫm không tin nàng! Nhất định nàng đang ẩn thân nơi nào đó ở man hoang để chờ xem trẫm chê cười.”
Nói xong, linh lực hắn bùng phát, kiếm trấn yêu rung lên ong ong, chỉ thẳng về cực đông.
“Tiện phụ, tìm được ngươi rồi!”
Một đoàn người hùng hổ bay đi.
Kiếm trấn yêu cắm vào vực sâu hắc ám, chấn động đánh bật thi thể của ta lên.
Xấu xí vô cùng.
Không biết đã bị ai lột nửa gương mặt, trông ghê rợn đến rợn người.
Trên ngực còn mấy lỗ thủng đen kịt, bốc lên hàn khí âm u.
Nhưng lại không hề có lấy một tia khí tức hồn phách nào của ta.
Mạnh Minh Uyên phẫn nộ đạp nát bộ hài cốt, dốc toàn bộ linh thức, bao phủ khắp man hoang.
Vẫn chẳng có chút động tĩnh nào.
Sắc mặt hắn càng u ám, liền rút kiếm trấn yêu đâm thẳng vào ngực con gái ta, gằn từng chữ:
“Nghiệt chủng, nói thật đi, mẹ ngươi rốt cuộc đang ở đâu giở trò? Kêu nàng ra đây đối chất với bản quân!”
Nữ nhi dường như chẳng cảm thấy đau, khẽ vuốt trâm gỗ, nở nụ cười tái nhợt:
“Phụ thân, người sẽ mau chóng biết thôi.”
Hai chữ “phụ thân” khiến Mạnh Minh Uyên chấn động cả thân mình.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, chỉ thấy nàng chủ động ngả người về trước, mũi kiếm xuyên thấu tim.
Tâm huyết văng lên mặt Mạnh Minh Uyên, khiến ngực hắn như bị một vật nặng đập vào, đau nhói vô cớ, nghiến răng đẩy sâu thêm một tấc.
“Ít bày trò trước mặt trẫm, nói mau!”
Không có lấy một lời hồi đáp.
Chỉ có ánh sáng chói lòa bắn ra từ tay áo nữ nhi, nơi vẽ đầy chú văn máu.
Chiếu rọi lên thi thể của ta.
Các ngự yêu sư kinh hô:
“Là bí pháp đó! Dùng huyết nhục cốt nhục tế hiến, có thể tái hiện ký ức khi còn sống của người chết!”
Mạnh Minh Uyên rút kiếm, ngẩng đầu nhìn.
Trước mắt là từng màn từng cảnh chưa từng ai biết đến, khiến đồng tử hắn co rút dữ dội.
……