Chương 1 - Công Cụ Trong Tình Yêu
Ta là nha hoàn thông phòng của thế tử Lãnh Nghiên Trừng, cũng là công cụ để hắn và thế tử phi hòa giải tình cảm.
Thế tử phi tính tình cứng cỏi, có chính kiến. Mỗi lần nàng ta tranh chấp với thế tử, thế tử liền qua đêm trong phòng ta.
“Đi nói với thế tử phi, nếu nàng còn vô lý gây sự như vậy, ta lập tức nâng A Hành làm di nương.”
Chưa tới một khắc sau, thế tử phi sẽ đích thân tới.
Hai người xóa bỏ hiềm khích, ân ái như thuở ban đầu.
Còn ta thì chỉnh lại xiêm y, chịu đựng những ánh mắt giễu cợt của mọi người trong phủ.
Vào ngày sinh thần hai mươi lăm tuổi của ta, thế tử bỗng dịu dàng vẽ mày cho ta:
“A Hành, thế tử phi muốn có một đứa con.”
Ta mỉm cười lắc đầu:
“Ta sắp rời phủ gả chồng rồi.”
Chương 1
1
“A Hành, vương phi đã đồng ý rồi.”
A nương nhìn khế ước bán thân của ta, nước mắt không ngừng rơi.
Năm mười hai tuổi, ta bị bán vào vương phủ. Khi ấy đệ đệ bệnh nặng cần bạc chữa trị, cha nương liền ký tử khế cho ta.
Chớp mắt một cái, ta đã sống ở nơi này mười ba năm.
Thế tử không gần nữ sắc. Vương phi thấy ta có dung mạo khá, miệng lưỡi lại ngọt ngào, biết dỗ dành người khác, nên chỉ ta cho thế tử làm thông phòng. Bà chỉ đợi ta dụ được hắn khai trai, rồi mới tiện bàn chuyện hôn sự cho hắn.
Ta không dám nói mình có công, nhưng ít nhất cũng có khổ lao. Thế nên a nương mới nghĩ tới chuyện đi cầu xin vương phi, xin đổi tử khế của ta thành hoạt khế.
Như vậy, ta có thể rời phủ về nhà.
“Thái phi nói rồi, đợi sau sinh thần hai mươi lăm tuổi của con, sẽ cho con rời phủ, không cần tiền chuộc thân.”
Bà lén nhét tiền vào tay ta:
“Đừng nói với cha con chuyện vương phi miễn tiền chuộc thân. Số bạc này con giữ lại phòng thân.”
Trong lòng ta vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, vội hỏi a nương:
“Vậy thế tử và thế tử phi có chịu thả con đi không?”
“Vương phi nói, không cần nói với thế tử gia.”
Đến lúc này ta mới thật sự yên lòng.
Không có mấy chủ mẫu vào phủ rồi còn dung được nha hoàn thông phòng cũ.
Ta là người của vương phi, thế tử phi mới nể mặt mà nương tay, đối với ta cũng xem như khách khí.
Nhưng sau này thì sao?
Vương phi đã lớn tuổi. Đợi sau khi người trăm tuổi, ta sẽ còn thê thảm hơn A Nhược và A Đề.
Dù sao, ta cũng là nữ nhân đầu tiên của thế tử.
Đêm đó, thế tử phi thân thể không khỏe, gọi ta qua hầu hạ.
Khi ấy ta đã ngủ, vội vàng mặc y phục rồi chạy sang.
“A Hành tới rồi à?”
Thế tử phi yếu ớt vẫy tay với ta.
Ta không dám ngẩng đầu. Mãi đến khi bước nhanh tới, mới nhìn thấy gấu giày của thế tử bên mép giường. Hắn đang tựa trên giường đọc sách.
Thế tử phi bệnh rồi, sao hắn lại chẳng sốt ruột chút nào?
Ta hơi nghi hoặc.
“A Hành, lần này gọi ngươi tới là muốn ngươi khuyên nhủ A Nhược cho tốt.”
Thế tử phi nâng mặt ta lên, trong mắt thoáng hiện một tia ghen ghét, nhưng rất nhanh đã che giấu đi.
Ta nhìn theo ánh mắt nàng ta, thấy A Nhược đang quỳ trên đất, run lẩy bẩy.
Thế tử phi thở dài:
“Lộ Nhi tuy không phải do ta sinh ra, nhưng ta vẫn luôn xem nó như mạng sống của mình. Đứa nhỏ ở chỗ ta, dù gì cũng có danh phận con dòng chính. Chẳng phải tốt hơn đi theo một người làm thiếp như mẹ ruột nó sao? Ngươi nói có đúng không?”
A Nhược ngẩng đầu lên, cầu xin nhìn ta:
“A Hành tỷ tỷ, muội chỉ nghe nói Lộ Nhi bệnh, muốn nhìn con bé một chút thôi.”
“Ngươi có tư cách gì gặp Lộ Nhi?”
Thế tử ngồi thẳng dậy, nhàn nhạt mở miệng:
“A Nhược, ngươi phải nhớ rõ thân phận của mình.”
“Nô tỳ biết. Nô tỳ chỉ là… chỉ là quá nhớ con bé.”
“Tát miệng.”
Thế tử nói với A Nhược, nhưng ánh mắt lại dừng trên người ta.
Lòng ta thắt lại, chóp mũi hơi cay.
A Nhược và A Đề đều nhỏ hơn ta bảy tuổi. Khi mới vào phủ, hai đứa mới chỉ tám tuổi, là ta một tay chăm sóc lớn lên.
Ban đầu, các nàng chỉ là nha hoàn bên cạnh thế tử. Năm thế tử phi vừa vào cửa, nàng ta vì cứu thế tử mà bị thương, không thể mang thai nữa.
Thế tử thương thế tử phi, liền thu A Nhược và A Đề vào phòng, xem các nàng như công cụ sinh con thay thế tử phi.
A Đề tính tình đơn thuần, bộc trực. Một năm trước, nàng vô tình mạo phạm thế tử phi, đã bị phát mại ra khỏi phủ, gả cho một con hát làm thiếp.
Chỉ là hai người thành hôn chưa bao lâu, ta lại gặp A Đề một lần nữa. Ngoại trừ khuôn mặt, trên người nàng chẳng còn chỗ nào lành lặn.
Nàng nói, tên con hát kia hỏng giọng, không thể hát nữa, vậy mà lại xem nàng như món hàng kiếm tiền. Chỉ cần chịu trả tiền, nam nhân nào, bất kể tuổi tác, cũng có thể vào phòng nàng.
Sau lần gặp đó, ta không còn gặp lại nàng nữa. Chỉ biết nàng vẫn còn sống.
Bây giờ người còn ở trong phủ bầu bạn với ta, chỉ còn A Nhược.
“A Hành.”
Thế tử lạnh giọng gọi ta:
“Ngay cả ngươi cũng sinh lòng chống đối rồi sao?”
Cánh tay ta run rẩy. Ta bước từng bước nặng nề đến trước mặt A Nhược.
Nàng ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng và đau đớn. Một lúc lâu sau, nàng khẽ gật đầu, rồi nhắm mắt lại.
Cổ họng ta đắng chát. Ta giơ tay tát lên mặt A Nhược.
Một cái.
Hai cái.
Ba cái…
Mãi đến khi khóe miệng nàng rỉ máu, thế tử phi mới lên tiếng bảo dừng.
“Phu quân cần gì phải nổi giận như vậy. Nàng ta cũng là người đáng thương.”
Nói rồi, thế tử phi ném xuống một cây trâm.
“Thưởng cho ngươi.”
Ta cúi người, nhặt cây trâm lên thay A Nhược, tạ ơn cho nàng, sau đó đỡ nàng ra ngoài.
“A Hành tỷ tỷ.”
A Nhược nắm lấy tay ta khi ta đang bôi thuốc cho nàng.
“Có phải chúng ta sẽ ở nơi này, sống như vậy cả đời không?”
Ta nhớ tới khế ước bán thân kia.
Rất nhanh thôi, ta sẽ rời đi.
Nhưng nàng mới mười tám tuổi, sau này phải một mình ở lại nơi này sao?
“Tỷ tỷ.”
Nàng tựa vào lòng ta, không ngừng nức nở:
“Muội sợ lắm. Muội muốn về nhà. Nhưng muội ký tử khế, trừ khi chết, nếu không cả đời này cũng không ra ngoài được.”
“Cha nương muội mấy năm rồi không tới thăm muội. Có phải họ đã quên muội rồi không?”
“Đừng sợ.”
Ta ôm nàng vào lòng:
“Tỷ tỷ sẽ nghĩ cách.”
Nàng không nói nữa. Chẳng bao lâu sau, tiếng thở đều đều vang lên.
Trưa ngày hôm sau, ta cầu xin thế tử cho phép tới đưa bánh điểm tâm cho vương phi.
Trước khi bị đưa tới viện của thế tử, điểm tâm vương phi ăn mỗi ngày đều do chính tay ta làm. Người thích nhất là món ta làm.
“Có việc?”
Vương phi nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt liếc ta.
“Nương nương, A Hành chỉ là nghĩ sau này không thể hầu hạ người nữa, trong lòng có chút không nỡ.”
Bà đưa tay vuốt tóc ta:
“Ngươi muốn cầu tình cho A Nhược đúng không?”
Ta sững người.
“Ngươi từ nhỏ lớn lên bên cạnh ta, ta sao có thể không hiểu tâm tư ngươi?”
Bà thở dài:
“Thả ngươi ra khỏi phủ là ta tự ý làm chủ. Nếu lại cưỡng ép thả A Nhược đi, chỉ e sẽ sinh hiềm khích với thế tử phi.”
“Nương nương, A Nhược nàng ấy…”
“Được rồi.”
Bà tuy đang cười, nhưng trong mắt lại đầy áp lực lạnh lẽo:
“Ngày ngươi rời phủ, tới bái biệt là được. Trong thời gian này không cần qua đây nữa.”
Ta hiểu vương phi. Một khi bà đã quyết định chuyện gì, trừ phi có thánh chỉ, nếu không chẳng ai có thể thay đổi.
“Vâng.”
Khi trở về, A Nhược vội vã chạy tới, trán đẫm mồ hôi.
“Sao vậy?”
Giọng nàng khàn đặc:
“Mọi người đều nói, A Đề chết rồi.”
Lời nàng vừa dứt, một tiểu nha hoàn liền tới nói:
“A Hành tỷ tỷ, thế tử đang đợi tỷ trong phòng.”
2
Ta vừa đẩy cửa ra, sau lưng đã có một thân hình cao lớn áp sát lại.
Ta không quay đầu, chỉ cúi giọng hành lễ với hắn.
Lãnh Nghiên Trừng khựng lại.
Ta theo hắn ba năm, luôn ngoan ngoãn nịnh nọt, chưa từng lạnh nhạt như thế.
“Vẫn còn giận à?”
Hắn khẽ cười:
“Ngày thường ta không ở hậu trạch. Ta bảo ngươi ra tay dạy dỗ A Nhược, cũng là sợ ngươi và thế tử phi sinh hiềm khích. Sau này ngày tháng của ngươi lại càng khó sống.”
Ta không nói gì.
Hắn buông ta ra, lạnh lùng hừ một tiếng:
“Ngươi thấy ta phạt A Nhược là sai sao?”
“Nô tỳ không dám.”
Ta xoay người nhìn hắn.
Ta từng động lòng với hắn.
Lão vương gia đối với hạ nhân cực kỳ nghiêm khắc. Ngày thường có vương phi che chở chúng ta. Nhưng năm ấy, vương phi tới chùa cầu phúc, phải ở đó nửa năm, ta bị giữ lại trông viện.
Hôm đó, ta vô ý làm gãy chậu lan của vương gia. Ông ta sai người đánh gãy tay ta.
Lãnh Nghiên Trừng đúng lúc ấy đi tới. Hắn quỳ xuống cầu tình cho ta.
Khoảnh khắc đó, hắn giống như người được ông trời đặc biệt phái tới cứu ta.
Sau này, vương phi đưa ta cho hắn. Ta một nửa vui mừng, một nửa lo lắng. Sợ hắn không thích ta, lại sợ hắn thật sự muốn ta làm di nương, khiến ta sau này không thể rời phủ.
Hai năm ở bên hắn, ta từng vui vẻ. Hắn sủng ta, thỉnh thoảng còn đưa ta ra ngoài dạo chơi.
Hắn nói, nhất định sẽ thuyết phục vương gia và vương phi để ta trở thành thê tử của hắn.
Ta biết chuyện đó tuyệt đối không thể. Nhưng nhìn ánh mắt chân thành của hắn, trong lòng vẫn vui mừng, vẫn mong chờ.
“Thế tử phi thân thể không khỏe, sao người lại tới chỗ ta?”
Ta mong hắn nói với ta rằng chỉ vì thế tử phi không thể hầu hạ nên hắn mới tới tìm ta.
Dù câu trả lời ấy tự khinh tự tiện, cũng vẫn tốt hơn việc hắn nói cho ta bất cứ tin dữ nào.
Sắc mặt hắn dần nặng nề:
“A Đề chết rồi.”
Khăn tay của ta rơi xuống đất.
Trong đầu ta chỉ còn lại gương mặt tươi cười của A Đề.
Nàng là một cô nương thích cười đến vậy…
Nàng mới mười tám tuổi.
“Ngươi đi đưa cho nàng hai bộ y phục, rồi đưa chút tiền cho người nhà nàng. Đừng để người khác phát hiện.”
Nói rồi, hắn đưa eo bài của mình cho ta.
“A Hành.”
Hắn nhìn ta, chẳng biết vì sao trong mắt lại thêm vài phần sợ hãi và mờ mịt. Cuối cùng, hắn chỉ ôm ta vào lòng, như đang hứa hẹn mà nói:
“Ngươi và các nàng không giống nhau. Ta sẽ không để ngươi xảy ra chuyện.”
“Tạ thế tử.”
Khi rời đi, ta lại sang thăm A Nhược. Nàng đang thêu thùa, thấy ta bước vào liền hỏi:
“Tỷ tỷ muốn đi tiễn A Đề sao?”
“Ừ. Muội… có muốn đi cùng ta không? Ta đi cầu xin thế tử.”
Nàng chậm rãi lắc đầu:
“Không có gì đáng tiễn cả.”
Ta nhìn nàng, trong lòng dâng lên một nỗi sợ kỳ lạ. Nhưng chưa kịp nghĩ sâu, trời đã sắp tối. Ta phải nhanh chóng đi tiễn A Đề.
Thi thể A Đề được đặt trong một chuồng gia súc bỏ trống. Khi ta đến, mấy người đang tụ lại trước quan tài đánh bạc, uống rượu. Trong đó có cả phu quân của A Đề, Hứa Thiệu Dư.
“Ôi, cô nãi nãi sao lại tới đây?”
Giọng hắn khàn đặc khó nghe, khuôn mặt cũng chẳng còn tuấn tú như năm xưa, trong mắt đầy tham lam và dâm tục.
“Ta tới… tiễn A Đề.”
Hắn khựng lại, cụp mắt xuống.
Hắn vốn là con hát được lão vương gia nuôi trong phủ, sau này tư thông với người khác, bị hủy giọng rồi đuổi ra ngoài.
Chỉ là hắn có vài phần giao tình với Lãnh Nghiên Trừng. Thế tử phi lấy cớ chăm sóc, gả A Đề cho hắn.
Ta không để ý tới hắn nữa, đi thẳng vào trong.
A Đề chỉ mặc một bộ trung y, ra đi vô cùng không thể diện.
Nàng từng là cô nương xinh đẹp, yêu cái đẹp đến vậy. Nếu không, thế tử phi cũng sẽ không chọn nàng để ra tay đầu tiên.
Nhưng bây giờ, khuôn mặt nàng đã bị hủy, ngay cả một bộ y phục tươm tất cũng không có.
“A Đề, tỷ tỷ tới thăm muội đây.”
Ta quay mặt đi, không để nước mắt rơi lên người nàng.
Ta khó khăn mặc y phục cho nàng. Vải là loại thượng hạng, đáng tiếc lại không phải màu nàng thích.
“Mau lấy tiền ra đây!”
Ngoài cửa có mấy nam nhân trẻ tuổi xông vào, túm lấy cổ áo Hứa Thiệu Dư, làm bộ muốn đánh người.
Hứa Thiệu Dư thua bạc, muốn quỵt nợ:
“Ta làm gì có tiền?”
Người kia kéo cổ áo hắn:
“Số tiền con nha hoàn tên Kim Hủ đưa cho ngươi đâu? Đừng tưởng ta không nhìn thấy nàng ta vào phòng ngươi.”
Hứa Thiệu Dư vội nhìn ta, thần sắc căng thẳng, rồi thẹn quá hóa giận. Hai người lập tức lao vào đánh nhau.
Kim Hủ là người của thế tử phi.
3
A Đề được hạ táng vào ngày hôm sau. Ta không đến nữa.
Tối hôm đó, Lãnh Nghiên Trừng tới viện của ta. Sắc mặt hắn có vẻ hơi sa sút.
“Thế tử.”
Có lẽ, hắn đối với A Đề cũng có chút tình nghĩa. Vì vậy, ta thử mở miệng:
“Có người nói, trước khi A Đề chết, Kim Hủ bên cạnh thế tử phi từng tới tìm Hứa Thiệu Dư.”
Lãnh Nghiên Trừng quay đầu nhìn ta.
Hắn không kinh ngạc, thậm chí chẳng có chút nghi hoặc nào.
“A Hành, có phải ta đối xử với ngươi quá tốt rồi không?”
Hắn lạnh giọng cảnh cáo ta:
“Đừng để ta nghe thấy ngươi bôi nhọ thế tử phi nữa.”
“Người biết đây không phải bôi nhọ.”
Tim ta đau nhói:
“A Đề hầu hạ người nhiều năm, chẳng lẽ ngay cả một công đạo cũng không xứng có sao?”
“Câm miệng.”