Chương 4 - Công Chúa Xuyên Không Thật Thú Vị
5
Ta kiễng chân, bám vào bàn ngự thư phòng.
Bàn tay nhỏ nắm bút lông, vẽ vời ngoằn ngoèo trên giấy.
Cái thân xác năm tuổi này thật chẳng ra sao, viết chữ mà cứ như vẽ bùa trừ tà.
“Thất công chúa, đến giờ dùng bữa rồi.”
Vú nu nhẹ giọng gọi ta.
“Đợi chút đã.”
Ta chẳng buồn ngẩng đầu, tiếp tục viết.
Trong lòng đang tính toán chi tiêu nửa năm của ngự thiện phòng.
Ta chính là cục kiểm toán biết đi, ha ha ha!
“Tham kiến bệ hạ.”
Thị lang bộ Hộ quỳ rạp dưới đất, run lẩy bẩy.
Bạo quân phụ hoàng ném quyển sổ cái xuống trước mặt y:
“Trẫm muốn xem thử, ngự thiện phòng mỗi tháng tiêu ba ngàn lượng bạc là ăn cái quỷ gì!”
Ta liếc mắt nhìn một cái, hừ lạnh trong lòng:
【Gừng giá hai tiền một cân? Cười chết mất, ngoài chợ chỉ năm mươi văn! Còn hải sâm, số lượng không khớp, ít nhất bị bòn rút ba phần…】
【Mà tên thị lang kia, trên người còn giấu bản ghi chia chác hôm nay với tổng quản ngự thiện phòng.】
Nhan Tiêu giận dữ:
“Cởi quan phục của tên tham quan này ra! Đánh hai mươi trượng!”
“Hoàng thượng minh xét! Thần oan uổng!”
Thị lang kêu oan, thực ra trong lòng đã sợ đến tái mặt.
Quả nhiên, khi lột y phục, bản ghi chia chác rớt ra.
Nhan Tiêu đá một cú làm y lăn lông lốc trên đất:
“Đây chính là ngươi nói oan uổng?”
Thị lang sợ đến mức… tè ra quần.
Ta bịt mũi đầy khinh bỉ:
【Hạng ruồi muỗi, còn dám chơi trò giả sổ sách? Ở thời đại của ta, công ty niêm yết cũng bị ta tra đến đáy sổ!】
“Hoàng thượng minh xét!”
Tổng quản ngự thiện phòng đập đầu lia lịa.
“Là có người hãm hại! Có người hãm hại thần!”
Nhan Tiêu nhếch môi cười lạnh, ôm ta đặt lên đầu gối.
“Người đâu! Tịch thu toàn bộ gia sản của thị lang bộ Hộ và tổng quản ngự thiện phòng!”
Vừa ăn xong cơm chiều, ta lại bị ôm vào ngự thư phòng.
【Cha bạo quân đúng là một khắc cũng không rời ta… Có ông bố dính người thật phiền phức mà~】
Thấy ta gật gù ngáp ngắn ngáp dài, Nhan Tiêu lại đặt ta lên đùi, nhéo má:
【Nào, Khinh Khinh, cùng phụ hoàng xem báo cáo quân tình nhé.】
Ta đảo mắt đáng yêu:
【Ta mới năm tuổi, đọc hiểu cái nỗi gì chứ!】
Nhưng thực tế, ta đã lướt xong từ đầu đến cuối:
【Dân du mục vùng biên báo lại, thảo nguyên bộ tộc đang tập kết. Nhưng tướng trấn thủ lại báo cáo mọi sự yên bình.】
Ta gào trong lòng:
【Tên tướng đó bị mua chuộc rồi! Ba tháng nữa, Bắc Địch sẽ phá biên giới, tiến thẳng vào trung tâm…】
【Thời đại vũ khí lạnh này, đối phó du mục tốt nhất là tiêu thổ kháng chiến, bố trí trận địa nỏ tiễn, giảm khoảng cách trạm báo khói. Giữ như hiện tại thì tin chưa đến nơi giặc đã đến cửa.】
“Bệ hạ, Khinh Khinh nên đi ngủ rồi.”
【Mẫu phi đến đón rồi! Yeah! Cuối cùng cũng tan làm! Lalala~ Để cha bạo quân thức khuya một mình đi!】
Nhan Tiêu đỡ trán.
Tiểu áo bông rách lủng, chọc người tức chết.
Ta theo mẫu phi về Trường Xuân cung.
Nhan Tiêu mở mật báo mới nhất từ Bắc Cương, ánh mắt ngày càng lạnh.
“Truyền Thống lĩnh Hổ Bí quân.”
Sau đó viết trong sổ ghi tâm thanh Thất công chúa:
“Dự đoán phương thức Bắc Địch xâm nhập, thời gian khớp với tình báo ám vệ.”
Ngoài cung, một đội thiết kỵ âm thầm tập kết.
Móng ngựa bọc vải, lặng lẽ tan vào màn đêm…
6
Ta nằm bò bên cửa sổ xe ngựa, nhìn con đường quan lộ ngoài kia bụi bay mù mịt.
Trong lòng kích động chẳng khác gì một đứa trẻ hai trăm cân đang nhảy nhót.
Quà mừng sinh nhật mười tuổi — cha bạo quân đồng ý dẫn ta vi hành!
“Cha ơi! Cái quán cháo kia náo nhiệt quá chừng kìa!”
Ta kéo nhẹ tay áo cha.
Hôm nay cha mặc trang phục của một thương nhân giàu có, song sát khí quanh người vẫn không thể che giấu được.
“Tới đó xem thử.”
Cha bạo quân — giờ phải gọi là Lão gia họ Nhan, ra hiệu cho xa phu dừng xe.
Trước quán cháo, người xếp hàng dài dằng dặc, đa phần đều là dân chạy nạn, gầy yếu, sắc mặt vàng vọt.
Tim ta chợt nghẹn lại:
【Những năm đó sử sách chỉ hời hợt ghi lại hai chữ “năm đói”, nhưng với bá tánh, lại là cả một ngọn núi nặng trĩu đè lên sinh mệnh…】
Nhan Tiêu cúi đầu nhìn ta một cái.
Ta lắc đầu thở dài:
【Gạo này ít nhất pha tới phân nửa trấu, đem về thời hiện đại thì đã bị báo cáo lên hội bảo vệ người tiêu dùng từ lâu rồi!】
Trên đường hồi cung, ta ngồi trong xe, đếm ngón tay tính toán trong đầu:
【Muốn giải quyết nạn đói, chỉ phát lương thực là chưa đủ — phải làm sao để phát triển bền vững. Trước hết là trồng khoai tây, năng suất gấp năm lần lúa mì, tiếp đó là xây thủy lợi, học theo mô hình Đô Giang Yển, sau cùng mở xưởng dệt nhà nước để phụ nữ có việc làm, có thu nhập…】
Đột nhiên cha bạo quân lên tiếng:
“Khinh Khinh nghĩ thế nào, nếu triều đình lập ‘Huệ Dân Sở’ ở khắp nơi, dạy dân trồng các loại cây mới?”
Ta trợn tròn mắt.
Đây chẳng phải đúng là những gì ta vừa nghĩ sao?!
【Không hổ là cha ta, đúng là có di truyền trí tuệ từ ta!】
Nhan Tiêu: Chân mày co giật dữ dội.
Loại suy nghĩ đại nghịch bất đạo thế này, những năm gần đây hắn đã quen dần rồi.
“Cha thật giỏi! Có thể mời Thái y định kỳ khám bệnh miễn phí, còn có thể mở lớp dạy chữ cho dân nữa…”
Ta càng nói càng hăng.
Trong mắt Nhan Tiêu thoáng qua một tia yêu thương, nhưng rất nhanh lại trở về nét lãnh đạm quen thuộc.