Chương 18 - Công Chúa Vô Dụng Và Cuộc Chiến Hậu Cung

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

hoặc chuyển sang tán thưởng. Ta biến mình thành một khối ngọc không tì vết, thuận tùng và hiếu thảo, khiến tất cả mọi người đều tin rằng ta đã thực sự “khai tâm”.

Nhưng trong bóng tối, ta bắt đầu dệt nên một mạng lưới của riêng mình.

Ta không còn là vị công chúa chỉ biết phất tay “thôi bỏ đi” nữa. Ta bắt đầu lắng nghe những lời bàn tán của cung nữ, thái giám, từ những chuyện vặt vãnh như món đồ mới của các phi tần cho đến những biến động ngầm trong cung. Ta nhận ra, vị thế “tài sản chung” bấy lâu nay lại chính là lợi thế lớn nhất, giúp ta tự do ra vào các cung, thu thập tin tức mà không bị nghi ngờ.

Ta tìm đến Thục phi — một vị phi tần thất sủng, cô độc trong cung Thanh Thu. Bằng sự chân thành và những món quà nhỏ, ta đã khiến bà mở lòng. Từ đó, ta có được một “đường dây” liên lạc bí mật với thế giới bên ngoài thông qua thương đội của gia đình bà. Tấm thẻ gỗ mun mà Thục phi trao cho chính là chìa khóa giúp ta nắm bắt những thông tin quý giá từ kinh thành và các tỉnh xa.

Thông qua Thục phi, ta phát hiện ra Nhị hoàng huynh đang mượn tay Triệu quốc cữu để thao túng muối trái phép tại Hoài Nam, bí mật vơ vét tiền bạc để nuôi dưỡng thế lực riêng. Đây chính là tử huyệt của hắn.

Đồng thời, ta không quên “thu phục” hai vị tỷ tỷ ngốc nghếch của mình. Ta vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp về việc cùng gả vào phủ Từ Quốc công, khiến Ngũ hoàng tỷ và Lục hoàng tỷ hăng hái trở thành “tai mắt” cho ta. Ta dùng bức họa sơn thủy của Lưu đại tiên sinh làm mồi nhử, khiến nhị công tử nhà họ Từ chú ý, từ đó thiết lập được mối quan hệ với một trong những gia tộc quyền thế nhất kinh thành.

Giữa những toan tính ấy, ta vẫn luôn nhớ về một người.

Hàn Thừa Xuyên nói trước khi ta cập kê không được gặp hắn. Ta nghe lời, nhưng hắn lại không thể làm ngơ trước ta. Khi hắn bí mật gửi cho ta cuốn 《Binh Pháp Tôn Tử》 và 《Chiến Quốc Sách》 thông qua một lão thái giám, ta biết hắn hiểu hết mọi chuyện. Hắn không ngăn cản, mà dùng cách của mình để truyền thụ cho ta những kiến thức về thuật dùng binh và nhìn người.

Lão già này, thực sự khiến ta vừa yêu vừa hận.

Khi ta gửi một bức huyết thư nặc danh, tố cáo tội trạng của Triệu quốc cữu đến tay Đại hoàng huynh, ta biết mình đã đẩy quân cờ cuối cùng vào vị trí. Kết quả không nằm ngoài dự tính, Nhị hoàng huynh bị phế truất, gia tộc họ Triệu bị tiêu diệt, thế lực của hắn tan thành mây khói.

Thế nhưng, quyền lực là liều thuốc độc khiến con người ta điên cuồng. Đại hoàng huynh sau khi trở thành người chiến thắng duy nhất đã nảy sinh lòng tham vô độ. Hắn không muốn chờ đợi sự ban ơn của phụ hoàng mà quyết định khởi binh biến, tấn công cung điện để đoạt ngôi.

Đêm đó, lửa cháy ngút trời, tiếng thét chói tai vang vọng khắp hoàng cung. Trong lúc phụ hoàng bị dồn vào đường cùng, một bóng hình quen thuộc đã xuất hiện.

Hàn Thừa Xuyên, trong bộ hắc y lạnh lùng, cầm trường kiếm trong tay, dẫn theo tinh nhuệ cứu giá đúng lúc. Khoảnh khắc hắn đứng chắn trước mặt phụ hoàng, thanh kiếm trong tay vung lên xé toạc màn đêm, ta biết rằng định mệnh của chúng ta đã gắn chặt vào nhau.

Sau khi cuộc binh biến kết thúc, Đại hoàng huynh bị bắt, triều đình được thanh lọc. Trong ngự thư phòng, trước mặt phụ hoàng, ta đã dùng hết can đảm để đưa ra yêu cầu duy nhất của đời mình:

“Nhi thần muốn gả cho Hàn Thái phó.”

Phụ hoàng nhìn ta, rồi nhìn người nam nhân trung liệt đang quỳ bên cạnh. Ngài thở dài, nhưng trong ánh mắt lại hiện lên vẻ hài lòng. Cuối cùng, một đạo thánh chỉ ban hôn đã được ban xuống.

Ba tháng sau, ngày ta cập kê, cả kinh thành chìm trong sắc đỏ rực rỡ. Thập lý hồng trang trải dài từ hoàng cung đến phủ Thái phó, đánh dấu một khởi đầu mới.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)