Chương 1 - Công Chúa Và Tiểu Công Tử Bị Bắt Cóc
Phụ hoàng có chín vị hoàng tử, còn ta lại là vị công chúa duy nhất, tập trung muôn vàn sủng ái trên một vóc dáng.
Một ngày nọ, Lục ca nhăn nhó kéo ta vào một góc.
“Muội muội, ca thật sự hết cách rồi.”
“Sao thế?”
“Con trai của Cố tướng quân, muội có thể giúp ca lừa bắt về đây không?”
“Sao lại phải bắt cậu bé đó?”
“Ca ái mộ tỷ tỷ của cậu bé, nhưng mãi chẳng có cơ hội gặp mặt.”
Ta sờ sờ khuôn mặt mới tám tuổi của mình, trịnh trọng gật đầu.
“Chuyện nhỏ.”
Đêm đó, Cố phủ bị trộm ghé thăm, mất đi một vị tiểu công tử mới ba tuổi.
Cả triều đình kinh hãi.
Chỉ có phụ hoàng ta vuốt râu cười: “Con gái trẫm đã ra tay, chưa bao giờ về tay không.”
01
Cha ta là Hoàng đế, mẹ ta là Hoàng hậu.
Ta có chín người anh trai.
Còn ta, là vị công chúa duy nhất trong hoàng cung này.
Điều này có nghĩa là gì?
Có nghĩa là năm ta tám tuổi lỡ miệng nói muốn có ánh trăng trên trời, Đại ca liền sai người dùng vàng ròng đánh thành một mặt trăng treo ngay trước điện của ta.
Có nghĩa là Tam ca thấy ta nhìn thêm vài lần bầy cá chép dưới ngự hoa viên, ngày hôm sau trong viện của ta liền mọc lên một cái ao.
Có nghĩa là mỗi lần phụ hoàng lên triều, bên cạnh long giá luôn luôn đặt sẵn một chiếc ghế nhỏ dành cho ta.
Ta cứ ngỡ cả đời này sẽ trôi qua suôn sẻ thuận lợi như thế.
Cho đến khi Lục ca lén lén lút lút kéo ta ra sau hòn non bộ.
“Muội muội, ca thật sự hết cách rồi.”
Lục ca ngày thường phong lưu phóng khoáng nhất, lúc này lại nhăn nhó một khuôn mặt, trông cứ như đã nhịn đói ba ngày.
“Sao thế?”
“Đại tiểu thư nhà Cố tướng quân, muội biết chứ?”
“Cố gia tỷ tỷ?
Biết chứ, lần trước ở cung yến từng gặp, tỷ ấy trông rất xinh đẹp.”
Mắt Lục ca sáng rực lên: “Đúng đúng đúng, chính là nàng ấy.
Ca ái mộ nàng ấy.”
“Vậy huynh đi tìm phụ hoàng xin tứ hôn đi.”
“Không được.”
Lục ca ngồi xổm xuống nhìn bằng ánh mắt ta, “Cố tướng quân là người cứng nhắc, cứ khăng khăng nói chuyện cưới xin của con cái không với cao làm hoàng thân quốc thích.
Ca ngay cả cửa nhà người ta cũng không vào được, nói gì đến chuyện gặp mặt.”
“Vậy huynh tìm muội làm gì?”
“Cố tướng quân có một cậu con trai út, năm nay ba tuổi.
Muội có thể giúp ca lừa thằng bé vào cung không?”
Ta chớp chớp mắt.
“Bắt cóc người á?”
“Không phải bắt cóc, là mời.”
Lục ca uốn nắn lại lời ta, “Muội nghĩ xem, con trai ông ấy ở trong cung, tỷ tỷ nó kiểu gì chẳng phải đến thăm nom đúng không?
Vậy là ca có cơ hội rồi còn gì!”
Ta sờ sờ khuôn mặt tám tuổi của mình.
Cái logic này, tuy hơi méo mó một chút, nhưng hình như không có lỗ hổng nào.
“Được.”
Ta trịnh trọng gật đầu.
“Chuyện nhỏ.”
Đêm đó, ta dẫn theo tỳ nữ thiếp thân là Xuân Đào, trèo tường vào Cố phủ.
À thì, là Xuân Đào bế ta trèo vào.
Tiểu công tử của Cố phủ sống ở Đông viện, trước cổng viện chỉ có hai bà tử đang ngủ gà ngủ gật.
Ta ngồi xổm bên bậu cửa sổ nhìn vào trong.
Dưới ánh trăng, một cục bột nhỏ xíu cuộn tròn trong chăn, ngủ dang chân dang tay, khóe miệng còn vương vệt nước bọt.
“Chính là nó.”
Xuân Đào tay chân nhanh nhẹn, cuộn cả người cả chăn bế thốc lên.
Cục bột nhỏ rầm rì hừ một tiếng, lật người, lại ngủ tiếp.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Quá trót lọt.
Ra khỏi cổng Cố phủ, ta phát hiện ở đầu hẻm có một chiếc xe ngựa đang đỗ.
Người đánh xe ta quen.
Là Trương công công bên cạnh phụ hoàng.
“Công chúa điện hạ, bệ hạ sai lão nô đến đón người hồi cung.”
Ta sửng sốt.
“Phụ hoàng biết rồi ư?”
Trương công công cười rạng rỡ đầy nếp nhăn: “Bệ hạ nói, công chúa làm việc, ngài yên tâm.
Chỉ là đêm thu gió lạnh, sợ người nhiễm phong hàn nên cố ý sai lão nô hầu giá.”
Ta bước lên xe ngựa, cục bột nhỏ trong ngực vẫn đang ngủ say sưa.
Sáng hôm sau tảo triều, bá quan văn võ đều xôn xao bàn tán chuyện Cố phủ mất tích tiểu công tử.
Cố tướng quân mặt mày xanh mét quỳ trên đại điện thỉnh chỉ triệt để điều tra.
Phụ hoàng ngồi trên long ỷ, vuốt vuốt râu.
“Cố ái khanh chớ vội, trẫm đêm qua nhận được tin, tiểu công tử nhà ngươi đang ở trong cung.”
Cả đại điện lặng ngắt như tờ.
Cố tướng quân ngẩng phắt lên: “Bệ hạ, thế này là ý gì?”
Phụ hoàng cười.
“Con gái trẫm nhìn trúng tiểu tử nhà ngươi, muốn nó vào cung làm thư đồng.
Cố ái khanh sẽ không đến mức không nể mặt trẫm chứ?”
Khóe miệng Cố tướng quân giật giật.
Bá quan văn võ đưa mắt nhìn nhau.
Ta ngồi trên chiếc ghế nhỏ bên cạnh long giá, đung đưa chân, nhoẻn miệng cười với Cố tướng quân.
Cố tướng quân nhìn ta, lại nhìn phụ hoàng, cuối cùng đành nhận mệnh mà khấu đầu.
“Thần, tạ chủ long ân.”
Tan triều, Lục ca chạy tới ôm ta quay liền ba vòng.
“Muội muội, muội quá lợi hại!”
Ta vỗ vỗ tay huynh ấy: “Thôi được rồi, đừng quay nữa, muội chóng mặt.”
“Cố gia tỷ tỷ chắc chắn sẽ đến thăm em trai, đến lúc đó ca sẽ có cơ hội!”
Ta nhìn dáng vẻ phấn khích của Lục ca, bỗng nhớ ra một vấn đề.
“Lục ca, cái cục bột nhỏ đó mà tỉnh dậy thì phải làm sao?
Trẻ con ba tuổi không thấy nhà đâu, chắc chắn sẽ khóc ré lên cho xem?”
Lục ca ngẩn ra một chốc.
“Chuyện này, muội muội chịu trách nhiệm dỗ dành nhé?”
Ta đạp cho huynh ấy một cước.
02
Cục bột nhỏ tỉnh rồi.
Ngoài dự liệu là, hắn không hề khóc.
Hắn ngồi trên giường trong tẩm điện của ta, chăn chất đống xung quanh, đôi mắt đen láy đảo quanh đánh giá tứ phía.
Ta xán lại gần.
“Tiểu công tử, đệ tên gì?”
Hắn liếc nhìn ta.
“Tỷ là ai?”
Giọng điệu non nớt trẻ con, nhưng thái độ lại bình tĩnh đến bất ngờ.
“Ta là công chúa.”
“Công chúa nào?”
“Trong cái hoàng cung này chỉ có mình ta là công chúa.”
Hắn nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ, giống như đang suy nghĩ.
Sau đó đưa ngón tay ngắn ngủn mập mạp chỉ vào đĩa bánh trên bàn ta.
“Đói.”
Ta bảo Xuân Đào bưng một đĩa bánh nướng nhân táo xù tới.
Hắn nhận lấy, ăn rất nhã nhặn, một chút vụn bánh cũng không làm rơi.
Trẻ con ba tuổi, ăn uống mà cũng quy củ thế sao?
“Đệ không sợ à?”
Ta hỏi hắn.
“Sợ gì?”
“Đệ không ở nhà nữa rồi, đang ở trong hoàng cung đấy.”
Hắn cắn một miếng bánh, nhai nhóp nhép đáp: “Đệ biết.”
“Đệ biết á?”
“Đêm qua lúc có người bế đệ lên là đệ đã tỉnh rồi.”
Ta và Xuân Đào nhìn nhau.
Thằng nhóc này đêm qua thức sao?
“Vậy sao đệ không la lên?”