Chương 2 - Công Chúa Và Chú Út Của Tôi
Tin tức nói nam sinh đó đi bơi hoang rồi chết đuối.
Nhưng trước đó, Phó Anh nhìn mảng da bị bỏng đỏ trên người tôi, tức đến bật cười khẩy.
“Nó muốn chết à?”
Ngày hôm sau, người đó chết thật.
Rất khó không liên tưởng hai chuyện với nhau.
“Thật… thật sự là tôi tự cắt. Gần đây áp lực quá…”
Hiếm khi Phó Anh không hỏi tiếp. Cô ta cất điện thoại.
“Thôi bỏ đi.”
“Tôi chỉ đến nhắc cậu một câu. Cái WeChat kia lén xóa đi là được. Chú út tôi lúc còn chưa nhận biết hết mặt chữ đã bị ép tranh gia sản với một đám con riêng xấu xa. Mà cuối cùng, chỉ có anh ấy sống sót. Con thỏ trắng như cậu mà gặp anh ấy thật, chỉ có bị gặm đến không còn mẩu xương.”
Cô ta nhìn chằm chằm tôi.
Tôi nhìn lại cô ta.
Phó Anh đã đủ là kẻ ngoài vòng pháp luật rồi.
Vậy chú út cô ta…
Phó Anh bật cười.
“Trông cậu cũng đáng yêu đấy, ngơ ngơ ngác ngác. Rốt cuộc cậu học cách thuần sói kiểu gì vậy?”
04
Ký ức chết chóc lại tấn công tôi.
Năm nhất đại học, Phó Anh phát hiện ra thiên phú này của tôi. Cả kỳ nghỉ hè, tôi đều ở ngọn núi sau rộng ba nghìn mét vuông của nhà cô ta, thuần một con sói hoang.
Phó Anh đi du lịch về nhà, nhìn thấy con sói trước kia hung dữ nay lăn lộn phơi bụng.
Cô ta kiêu ngạo hạ xuống lời thần dụ:
“Lâm Khấu, từ giờ cậu là người của tôi.”
Được người che chở là chuyện tốt.
Nhưng thủ đoạn của cô ta quá cực đoan.
Từ xưa đến nay, trung thần khó có kết cục tốt. Hôm nay tôi ỷ thế Phó Anh giẫm lên người khác, ngày mai có lẽ cô ta sẽ có chân sai vặt mới, đổi người khác tới xử tôi.
Phó Anh vỗ đầu tôi.
“Được rồi.”
“Cậu thật thà như vậy, dù tôi tìm mười gã đàn ông trần truồng tới liếm cậu, cậu cũng không dám chớp mắt.”
“Một trăm nghìn kia là thưởng cho cậu, tiền tiêu vặt thôi.”
Cô ta giẫm giày cao gót, hùng hổ rời đi.
Vài giây sau.
Lại quay lại, đặt tay lên vai tôi.
“Đúng rồi, cậu giỏi mảng mạng đúng không?”
Màu sơn móng tay đỏ thẫm như máu.
Giọng cô ta hờ hững.
“Chú út tôi gần đây bị một kẻ biến thái xúc phạm.”
“Tôi đã giới thiệu cậu với anh ấy, giúp tra IP nhé.”
Sắc máu trên mặt tôi rút sạch trong nháy mắt.
Phó Anh ngoắc tay.
“Giờ cậu đi với tôi.”
“Tối nay là tiệc sinh nhật em họ tôi, mượn địa điểm của chú út tổ chức. Công ty cậu thực tập cũng là của chú út tôi, vừa hay giới thiệu hai người làm quen.”
“Thể hiện cho tốt vào.”
05
Biệt thự rộng lớn ở ngoại ô Bắc Kinh.
Đường chân trời chìm xuống.
Avatar đen vẫn liên tục nhắn tin.
“Không hài lòng sao?”
“Cún con muốn gặp em.”
“Hay là chủ nhân sợ rồi?”
“Chủ nhân có muốn xem cún con tôi nuôi không? Ngoan giống tôi vậy.”
Tôi siết điện thoại rất chặt.
Không cần nhìn cũng cảm thấy mặt mình trắng bệch.
Phó Anh vỗ tôi một cái.
“Đứng ngoài ban công làm gì?”
“Qua đây, đi xem cún con chú út tôi nuôi.”
“Hai người xem như đồng nghiệp đấy. Anh ấy cũng rất giỏi huấn luyện chó, chủ đề chung chẳng phải có rồi sao?”
Tôi bị Phó Anh kéo vào giữa đám đông.
Nhìn thấy con chó Caucasus còn to hơn cả chó ngao Tây Tạng kia.
Tôi nứt toác.
Cái thứ này là cún con á?
Nó đứng lên có khi đặt chân thẳng lên vai Phó Bách Kiều luôn chứ!
Tư liệu trên Baidu cho thấy anh ta cao một mét chín.
“Chú út.”
Phó Anh vừa lên tiếng chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt.
“Bạn cùng phòng của cháu, sinh viên xuất sắc của Hoa Thanh, tự thi đỗ bằng thực lực, mảng mạng cực kỳ giỏi.”
“Có cần không?”
Gió đêm cắt qua mặt tôi.
Tôi đờ ra như chim cút.
Người đàn ông bố thí cho tôi một ánh mắt, xa cách, khống chế, xem xét.
Dọa tôi suýt co rụt vào vỏ.
“Nhát gan vậy?”
Đây là ấn tượng đầu tiên của anh ta về tôi.
Phó Anh cao hơn tôi một cái đầu, lấy tôi làm gậy chống.
“Cô ấy đúng là nhát gan thật thà, hơi ngơ, nhưng kỹ thuật rất giỏi, tuyệt đối có thể giúp chú tìm ra kẻ biến thái kia!”
“Vậy sao?”
Phó Bách Kiều hơi nheo mắt, đứng đối diện tôi như một bức tường.
“Nhỏ thật.”
06
“Người nhỏ nhỏ thôi nhưng sức mạnh to lớn, cái đầu thông minh lắm đó!”
Phó Anh không tiếc sức khen tôi.
Dường như muốn báo đáp lòng trung thành tôi mấy năm nay luôn răm rắp nghe lời cô ta.
Tiếng “chậc” quen thuộc.
Ánh mắt trần trụi.
Anh ta đang đánh giá cổ tôi.
Đôi mắt xinh đẹp viết đầy sự thẩm định dành cho tôi.
“Vậy thì làm phiền…”
Phó Anh tiếp lời:
“Cô ấy tên Lâm Khấu.”
Phó Bách Kiều cong môi.
“Vậy thì làm phiền cô Lâm rồi.”
“Cô Lâm có muốn xem cún con của tôi không?”
Thấy tôi không lên tiếng, mắt nhìn chằm chằm mũi chân, vai hơi run.
Phó Bách Kiều hỏi:
“Tôi đáng sợ lắm sao?”
“Phó Anh nói cô thực tập ở Goldman Sachs, nếu không có gì bất ngờ thì sẽ được nhận chính thức.”
Một tiếng cười khẽ đến gần như không nghe thấy. Phó Bách Kiều nói:
“Sau này phải làm việc cùng nhau. Cô sợ tôi như vậy là không được đâu, cô Lâm.”
Con Caucasus kia ngoan ngoãn ngồi xổm bên chân anh ta, như hai ngọn núi chặn trước mặt tôi.
“Sờ cún con để giảm căng thẳng đi.”
“Nó ngoan lắm.”
Bị ép buộc, tôi sờ đầu con chó lông xù.
Giọng nhỏ như muỗi kêu, khen nó:
“Đáng yêu thật.”
“A!”
Con chó lớn màu xám đậm trước mắt đột nhiên phấn khích, nhào tôi ngã xuống đất. Tôi không nhịn được hét lên.
Móng chó ấn lên bụng tôi, lưỡi thè ra run run, như thể sắp cắn.
“Chân Khả Ái, không được liếm.”
Là giọng của Phó Bách Kiều.
07
Hóa ra con chó muốn liếm tôi.
Vì Phó Bách Kiều ra lệnh nên nó không động, chỉ dùng móng ấn lên người tôi.
Rõ ràng đã thu lực lại.
Nếu không với thân hình của tôi, chắc đã bị ấn nát rồi.
“Nó tên là Chân Khả Ái.”
Phó Bách Kiều giải thích.
Tôi lại nhìn nó một cái. To như gấu, đầu lớn, lông dày.
Thật ra chẳng đáng yêu chút nào.
“Nó tưởng cô gọi nó, trêu nó chơi.”
Tôi gượng cười.
“Vâng… vâng.”
Phó Bách Kiều thu hết dáng vẻ chật vật của tôi vào mắt, ngồi xổm xuống, bàn tay thon dài áp gần đệm thịt dưới chân chó.
“Chân Khả Ái, giơ chân nào.”
Con chó không động, vẫn chống vào bụng tôi.
Tôi từng nghe nói chó Caucasus cực kỳ trung thành với chủ, đáng lẽ phải rất nghe lời mới đúng.
“Eo nhỏ thế này, sẽ hỏng mất.”
Anh ta nói.