Chương 6 - Công Chúa Tuyên Ninh và Thái Tử Phi Đáng Sợ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chưa đến nửa nén hương, Triệu Hổ toàn thân đầy máu đã bị kéo vào trong sân.

Thống lĩnh cấm quân ném một bọc đồ xuống đất, từ bên trong lăn ra mấy phong thư và ngọc bội tùy thân của Mộ Cẩm Dao.

“Khởi bẩm Thánh thượng! Trong phòng Triệu Hổ đã lục soát được đồ riêng của Thái tử phi cùng thư từ qua lại giữa hai người!”

“Triệu Hổ vừa rồi đã khai hết. Trong nửa tháng ấy, hắn quả thật đêm nào cũng ngủ lại trên giường Thái tử phi!”

Viện phán Thái y viện quỳ phịch xuống đất, lau mồ hôi lạnh, run giọng nói:

“Khởi bẩm Thánh thượng… vừa rồi vi thần đã tính lại thời gian theo mạch tượng. Thai nhi trong bụng… quả… quả thật được thụ thai vào đầu tháng trước!”

Đó chính là khoảng thời gian Thái tử dẫn quân ra ngoài diệt thổ phỉ.

Không sai lấy một ngày.

Ầm!

Trong đầu Thái tử như có thứ gì nổ tung.

Chàng đột ngột quay đầu, đôi mắt đỏ ngầu trừng Mộ Cẩm Dao.

“Tiện nhân!”

Chàng lao tới, tung một cước thật mạnh vào ngực Mộ Cẩm Dao!

Mộ Cẩm Dao hét thảm một tiếng, cả người văng ra ngoài, nặng nề đập vào bậc đá.

Nàng ôm bụng dưới, khóe miệng trào máu.

“Ta đối với nàng trăm chiều thuận theo! Vì nàng, ngay cả muội muội ruột ta cũng không cần!”

Phế Thái tử lao tới, bóp chặt cổ Mộ Cẩm Dao, khuôn mặt dữ tợn.

“Nàng lại mang nghiệt chủng của thị vệ đến lừa ta?!”

Mộ Cẩm Dao biết đại thế đã mất, lớp ngụy trang hoàn toàn vỡ nát.

Nàng ho dữ dội, không những không cầu xin mà ngược lại còn cười điên loạn.

“Ha ha ha ha!”

Nàng gạt mạnh tay phế Thái tử ra, hung hăng nhổ một ngụm máu vào mặt chàng.

“Ta lừa ngươi thì sao?”

Mộ Cẩm Dao ôm bụng, ánh mắt oán độc nhìn phế Thái tử.

“Ngươi tưởng ta thật sự coi trọng ngươi sao? Ngươi là thứ gì chứ!”

“Nếu không phải coi trọng thân phận Thái tử của ngươi, nhìn ngươi thêm một cái ta cũng thấy ghê tởm!”

“Ngươi tưởng mình được làm trữ quân là vì thật sự có bản lĩnh sao? Ngươi chẳng qua chỉ là một tên vô dụng dựa vào một câu của tiểu nha đầu mới leo lên được vị trí ấy!”

“Vì ta mà ngay cả muội muội ruột ngươi cũng có thể vứt bỏ. Loại ngu xuẩn như ngươi đáng đời bị ta đùa bỡn như chó!”

“Phụt!”

Phế Thái tử tức đến công tâm, đột nhiên phun ra một ngụm máu lớn.

Cả người chàng mềm nhũn trên mặt đất, đau đớn ôm đầu, phát ra tiếng gào thảm.

Phụ hoàng không nhìn trò hề này thêm một cái.

“Truyền ý chỉ của trẫm.”

“Triệu Hổ làm ô uế cung đình, xử lăng trì, tru di cửu tộc!”

“Mộ Cẩm Dao khi quân phạm thượng, tàn hại công chúa, ban lụa trắng, lập tức xử giảo! Cả nhà họ Mộ ở Nam Cương xử trảm!”

Vẻ điên cuồng trên mặt Mộ Cẩm Dao đột nhiên cứng lại, trong mắt cuối cùng cũng lộ ra nỗi sợ hãi tột độ.

“Không! Hoàng thượng tha mạng! Điện hạ cứu thiếp…”

Ám vệ tiến lên, bịt miệng nàng rồi kéo đi.

Phụ hoàng lạnh lùng nhìn phế Thái tử đang ngồi dưới đất, dáng vẻ như mất cha mất mẹ.

“Còn ngươi.”

“Xóa khỏi hoàng tịch, giáng làm thứ dân. Ngay hôm nay phát phối đến vùng cực hàn Bắc Cương sung quân, đời đời không được trở lại kinh thành!”

Phế Thái tử run lên.

Chàng ngã bệt dưới đất, ngay cả sức cầu xin cũng không còn.

Khi thị vệ áp giải chàng đi ngang qua bên cạnh phụ hoàng, chàng khó nhọc ngẩng đầu, nước mắt đầy mặt nhìn ta trong lòng phụ hoàng.

“Tuyên Ninh…”

Giọng chàng khàn đặc, môi run rẩy không thành lời.

“Là hoàng huynh có lỗi với muội… Hoàng huynh sai rồi…”

Ta ôm chặt cổ phụ hoàng, vùi mặt vào long bào.

Từ đầu đến cuối, ta không quay đầu nhìn chàng lấy một lần.

9

Ngọn lửa ở Đông Cung cháy suốt một đêm.

Mộ Cẩm Dao đã chịu tội, Mộ gia ở Nam Cương cũng bị nhổ tận gốc.

Hoàng thất Đại Yến không còn Thái tử, nhưng lại có thêm một thiết luật không ai được phép vượt qua.

Kẻ nào dám tùy tiện bàn luận về công chúa Tuyên Ninh, chém.

Kẻ nào dám nhắc đến hai chữ hòa thân, tru di cửu tộc.

Hai mươi mốt vị hoàng huynh nghe tin về chuyện ở Đông Cung, ngay trong đêm đã tiến cung.

Các hoàng huynh đồng loạt quỳ trước điện Hàm Chương, thề với phụ hoàng:

“Chỉ cần nhi thần còn sống một ngày, tuyệt đối không để Tuyên Ninh chịu dù chỉ nửa phần ấm ức!”

Năm ấy, ta mười tuổi.

Cuối cùng ta cũng hiểu, ta chưa bao giờ là thứ vô dụng có thể tùy tiện vứt bỏ.

Ta là minh châu duy nhất của hoàng thất Đại Yến, là trân bảo mà họ sẵn sàng dùng tính mạng để bảo vệ.

Thời gian thấm thoắt trôi qua.

Năm mười sáu tuổi, ta làm lễ cập kê.

Ngày ấy, cả nước cùng chúc mừng, quy mô còn long trọng hơn ngày ta chào đời gấp mười lần.

Hai mươi mốt vị hoàng huynh tranh nhau muốn cài trâm cho ta.

Cuối cùng vẫn là phụ hoàng sa sầm mặt, đích thân cài cây trâm vàng lông phượng tượng trưng cho tôn vinh chí cao của Đại Yến lên tóc ta.

Phụ hoàng chiêu cáo thiên hạ:

Sắc phong công chúa Tuyên Ninh làm “Trấn Quốc Trưởng Công Chúa”, khai phủ lập nha, nắm binh quyền Huyền Giáp quân, thực ấp vạn hộ, địa vị ngang đế vương.

Bách quan triều bái, không một ai dám dị nghị.

Cũng trong năm ấy, phụ hoàng hạ chiếu truyền ngôi, trở thành Thái thượng hoàng.

Người đăng cơ là Thất hoàng huynh.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng