Chương 1 - Công Chúa Hoang Dã Và Cuộc Chiến Hậu Cung
Hoàng thất Đại Sở liên tiếp sinh ra chín nam đinh, cho đến khi ta ra đời, trở thành vị công chúa được sủng ái nhất toàn hoàng triều.
Từ khi sinh ra, ta đã có thể nhìn thấy những dòng “đạn mạc” (bình luận) chạy trên đỉnh đầu Thái tử ca ca.
【Thái tử sau này vì bạch nguyệt quang mà ngay cả giang sơn cũng không cần, CP này đỉnh quá!】
【Ngưỡng mộ tình yêu thần tiên của Thái tử và nữ chính, cái não lụy tình tuyệt thế này tôi mê rồi!】
【Tiếc là cuối cùng vì cứu nữ chính mà bị vạn tiễn xuyên tâm, quá ngược…】
Ta đảo mắt trắng dã, lười quan tâm đến mấy chuyện rách nát của huynh ấy, mỗi ngày đều bận rộn quậy phá khiến hoàng cung gà bay chó sủa.
Hôm nay ném pháo vào Phật đường của Thái hậu, ngày mai nhổ sạch lông con khổng tước mà phiên bang tiến cống để làm quả cầu lông. Thái tử ca ca bị ta hành cho sứt đầu mẻ trán, không phải đang nhận tội thay ta thì cũng là đang đi dọn dẹp tàn cuộc giúp ta, căn bản chẳng có thời gian đâu mà nghĩ đến bạch nguyệt quang của huynh ấy.
Mãi đến vài năm sau, bạch nguyệt quang kia mới nhập cung với thân phận Thái tử phi.
Lúc ta đang trèo cây chọc tổ ong vò vẽ ở ngự hoa viên, đã vô tình làm bẩn bộ cung trang bằng gấm Thục của ả. Ả cao cao tại thượng nhìn xuống ta, ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ:
“Quy củ của Đông Cung đúng là ngày càng lỏng lẻo. Con ranh hoang dã từ đâu chui ra, lại dám xông loạn trong ngự hoa viên, mạo phạm bổn cung?”
“Vả miệng năm mươi cái, sau đó siết cổ vứt xuống giếng cạn đi.”
Bọn cung nhân có mặt ở đó đều đồng loạt lùi lại một bước, nhìn ả như nhìn một kẻ đã chết. Dù sao thì tên cuồng ma sủng muội tính tình nóng nảy nhất thiên hạ cũng sắp đến rồi…
…
Ta vẫn đang cầm cái tổ ong vò vẽ to tướng trên tay. Hai tên thị vệ bên cạnh Thái tử phi Thẩm Thanh Xu đã hùng hổ lao về phía ta.
Ta xoay cổ tay, ném thẳng tổ ong vào người Thẩm Thanh Xu đang đứng cạnh đó.
Một tiếng bịch vang lên, tổ ong nháy mắt vỡ nát. Hàng trăm hàng ngàn con ong vò vẽ bị chọc giận lập tức tủa ra, bay thành một đám đen kịt, vây chặt lấy Thẩm Thanh Xu.
“Á á á!!!”
Vị Thái tử phi vừa mới cao ngạo lúc nãy, giờ phút này ôm đầu ôm cổ chạy trốn chẳng còn chút hình tượng nào.
Ta ngồi trên cành cây ngô đồng, đung đưa hai chân, cười ngặt nghẽo: “Đáng đời! Cho chừa cái thói mắng ta là đồ đê tiện!”
Đám cung nhân bên dưới loạn cào cào. Kẻ thì lấy áo đập, người thì bưng nước hắt, khung cảnh vô cùng hỗn loạn. Thẩm Thanh Xu được vài tỳ nữ trung thành lấy thân che chắn, miễn cưỡng thoát được một kiếp.
Ả đội cái đầu sưng vù đầy cục đỏ chót, tức đến phát điên, chỉ tay vào ta:
“Phản rồi! Đúng là phản rồi!”
“Ám vệ đâu? Bắn tên hạ con tiện tỳ này xuống cho bổn cung!”
Lời vừa dứt, từ sau hòn non bộ xung quanh lập tức vút ra mười mấy bóng đen. Toàn bộ mặc dạ hành y, tay cầm nỏ, mũi tên bằng thép tinh luyện chĩa thẳng vào mi tâm của ta.
Ta tắt nụ cười, trề môi. Thật vô vị, hở tí là gọi người.
Từ nhỏ đến lớn, trong cái hoàng cung Đại Sở này, chưa có ai dám chĩa tên vào Tiêu Bối Bối ta. Phụ hoàng mẫu hậu đối với ta bách y bách thuận, chín vị ca ca cưng chiều ta lên tận trời. Đặc biệt là Thái tử ca ca Tiêu Cảnh Dục.
Huynh ấy à, ngoài miệng thì lúc nào cũng chê bai ta hay gây rắc rối, nhưng hành động thì thành thật vô cùng.
Hôm kia ta đốt râu của Thái phó, huynh ấy thức trắng đêm chép lại toàn bộ cổ tịch mà Thái phó trân tàng, chỉ để bịt miệng lão già đó.
Hôm nọ ta cưỡi con Hãn Huyết Bảo Mã phiên bang cống nạp lao thẳng vào Ngự Thiện Phòng, huynh ấy chẳng nói hai lời, tự bỏ tiền túi đền hết nồi niêu xoong chảo cho bọn họ.
Ta vốn tưởng Thẩm Thanh Xu là người trong mộng của ca ca thì ít nhiều cũng phải có chút não. Giờ xem ra, cũng chỉ đến thế mà thôi.
“Bắn tên!” Thẩm Thanh Xu nghiến răng nghiến lợi ra lệnh.
Vút! Vút! Vút!
Mười mấy mũi tên xé gió lao tới. Ta nhún mũi chân lên thân cây, thân hình cực kỳ nhẹ nhàng, nháy mắt bay vọt lên không trung. Những mũi tên cắm phập vào cành cây ta vừa ngồi.
Ta vững vàng đáp xuống một tảng đá Thái Hồ, phủi phủi bụi trên tay:
“Này, ma mới, ta khuyên ngươi tốt nhất nên làm rõ xem ta là ai. Kẻo lát nữa không dọn dẹp được tàn cuộc, thì đừng trách ta không nhắc trước.”
Tiêu Bối Bối ta tuy tính tình nóng nảy, nhưng trước nay rất trượng nghĩa. Dù sao cũng là nữ nhân ca ca ta thích, ta không muốn ngày đầu tiên đã đánh ả thành tàn phế.
Thẩm Thanh Xu được tỳ nữ đỡ đứng dậy. Ả dùng khăn lụa ôm lấy bên má sưng vù, ánh mắt độc ác đến cực điểm:
“Ta quản ngươi là ai? Một con tiện tỳ không biết sống chết! Ở hậu cung này, Điện hạ đã ban cho ta quyền hiệp lý lục cung. Bắt lấy nó cho ta, bổn cung muốn nó sống không bằng chết!”
Lời của ả khiến chút e ngại cuối cùng trong lòng ta tan biến sạch sẽ. Đã nể mặt mà không thèm, vậy thì đừng trách bổn công chúa ra tay tàn độc.
Đám ám vệ lại tiến tới, tạo thành một vòng vây chặt chẽ. Bước chân của mười mấy tên ám vệ đều tăm tắp, rõ ràng là tử sĩ được huấn luyện bài bản. Thẩm Thanh Xu đứng bên ngoài, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống:
“Đừng giết chết ngay. Cắt đứt gân tay gân chân của nó, giữ lại một hơi thở, bổn cung muốn tự tay lột da nó.”
Ả nhẹ bẫng thốt ra câu đó, ngay cả mí mắt cũng không chớp.
Ta thở dài. Thái tử ca ca ơi là Thái tử ca ca, mắt nhìn người của huynh kiểu gì vậy? Tuyệt thế bạch nguyệt quang được thổi phồng trên đạn mạc, lén lút sau lưng lại mang bộ mặt này.
Tên ám vệ cầm đầu không nói nhiều, trường kiếm rút khỏi vỏ, đâm thẳng vào yết hầu ta. Tốc độ cực nhanh, kiếm khí cuốn theo một luồng gió mạnh. Ta không hề né tránh.
Ngay khi mũi kiếm chỉ còn cách cổ họng nửa thốn, ta đột ngột nghiêng người. Đồng thời tay phải vung lên, hai hạt dưa bằng vàng phóng ra khỏi tay.
Hắn rên lên một tiếng, trường kiếm rơi xuống đất. Ta thuận thế đá một cước vào ngực hắn, đá bay hắn văng ra xa, đập mạnh vào hòn non bộ.
“Chỉ có chút bản lĩnh này mà cũng dám ra đây mất mặt?” Ta phủi bụi trên váy, giọng điệu nhẹ nhàng.
Những tên ám vệ khác thấy vậy, đưa mắt nhìn nhau rồi đồng loạt tấn công.
Võ công của ta là do đích thân Tam ca và Ngũ ca cầm tay chỉ việc. Đối phó với mấy tên ám vệ này, ta không hề để vào mắt. Mỗi lần ra chiêu, chắc chắn có một tên ám vệ ngã gục. Ta không hạ sát thủ, chỉ phế đi khả năng di chuyển của chúng. Dù sao cũng đang ở trong hoàng cung, gây ra án mạng thì ca ca lại phải đau đầu.
Thẩm Thanh Xu nhìn đám ám vệ mà mình tự hào lần lượt ngã xuống, sắc mặt cuối cùng cũng thay đổi. Ả đẩy mạnh tỳ nữ đang đỡ mình, rút từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài.
Đó là lệnh điều binh của Đông Cung.
“Người đâu! Truyền cấm quân! Phong tỏa ngự hoa viên, một con ruồi cũng không được thả ra ngoài!”
Giọng nói chói tai của ả vang vọng trong không trung.
Ta dừng động tác, nhìn tấm lệnh bài đó, hơi cau mày. Đây chính là vật tùy thân của ca ca, vậy mà lại giao cho ả ta.
Chưa tới nửa nén hương sau. Một đội cấm quân trang bị tận răng bước đều tăm tắp xông vào ngự hoa viên.
Nhìn đám người này, trong mắt ta lóe lên sự trầm ngâm. Cấm quân dưới trướng Thái tử ca ca ta quen thuộc hơn ai hết, từ nhỏ đến lớn có lần nào mà chẳng lẽo đẽo theo sau thu dọn tàn cuộc cho ta?
Thế nhưng cả trăm con người trước mắt này, ta lướt nhìn một vòng, thế mà toàn là gương mặt lạ hoắc. Xem ra Thẩm Thanh Xu cầm tấm lệnh bài này, lén lút sau lưng sợ rằng đã làm không ít chuyện mờ ám.
Hơn trăm cấm quân bao vây ta chật cứng. Thẩm Thanh Xu đã lấy lại được sự tự tin. Ả ngẩng cao đầu, giẫm lên đôi giày hoa bồn để đi tới trước mặt cấm quân.
“Ở trong hoàng cung này, ngươi võ công cao cường thì đã sao? Bổn cung bây giờ không chỉ muốn giết ngươi, mà còn muốn tru di cửu tộc nhà ngươi!”
Ta nhìn ả, đột nhiên cảm thấy vô cùng nực cười. Ta dứt khoát tìm một hòn đá bằng phẳng rồi ngồi phịch xuống.
“Được thôi, ta chờ ngươi đến tru di cửu tộc của ta. Có điều ta khuyên ngươi nên ra tay nhanh một chút. Ta e rằng lát nữa có người đến, ngươi sẽ không cười nổi nữa đâu.”
Thẩm Thanh Xu bị thái độ “dầu muối không ăn” của ta chọc giận hoàn toàn:
“Ngoan cố! Bắt lấy nó cho bổn cung, sống chết bất luận!”
Thống lĩnh cấm quân rút bội đao, đang định hạ lệnh. Đúng lúc này, một giọng nói uể oải nhưng mang theo sự uy nghiêm từ ngoài vòng vây truyền vào.
“Ái chà, đây là đang diễn vở kịch gì thế?”
Vòng vây tự động nhường ra một lối. Thất ca Tiêu Cẩn Sách phe phẩy chiếc quạt xếp, chậm rãi bước vào. Huynh ấy mặc một bộ mãng bào màu nguyệt bạch, nét mày mang theo vài phần lãng tử chơi bời, nhưng nơi đáy mắt lại không có chút ý cười nào.
Thẩm Thanh Xu nhìn thấy người tới, khẽ nhún người hành lễ. Động tác qua loa, thậm chí còn mang theo vài phần ngạo mạn.
“Để Thất điện hạ chê cười rồi, trong cung trà trộn vào một con ranh hoang dã không biết sống chết. Không những mạo phạm bổn cung, mà còn dùng ong vò vẽ ám toán hạ nhân. Bổn cung đang định dọn dẹp môn hộ cho hậu cung.”
Tiêu Cẩn Sách không thèm để ý đến ả, mà đi thẳng đến trước mặt ta. Nhìn ta ngồi vắt vẻo trên đá, khóe miệng huynh ấy giật giật kịch liệt:
“Tiêu Bối Bối, muội lại làm ra trò trống gì nữa thế?”
Ta vô tội chớp chớp mắt: “Thất ca, chuyện này không thể trách muội được. Là ả ta mắng muội là tiện tỳ trước, lại còn đòi giết muội.”
Tiêu Cẩn Sách thở dài, quay đầu nhìn Thẩm Thanh Xu, sắc mặt nháy mắt lạnh lẽo:
“Hoàng tẩu, tẩu có biết nó là ai không? Đắc tội với nó, là sẽ xảy ra chuyện lớn đấy.”
Giọng huynh ấy mang theo sự cảnh cáo, cố ý cho Thẩm Thanh Xu một bậc thang để leo xuống. Thế nhưng Thẩm Thanh Xu lại bật ra một tiếng cười lạnh cực kỳ khinh bỉ.
“Thất điện hạ nói đùa. Ở hoàng cung Đại Sở này, đặc quyền mà Điện hạ ban cho ta, đủ để ta muốn làm gì thì làm. Chỉ là một con ranh hoang dã, thì có thể xảy ra chuyện lớn gì?”
Ả hất cằm, trong ánh mắt tràn ngập sự ngông cuồng và tự phụ. Trong mắt ả, Tiêu Cảnh Dục yêu ả thấu xương, ngay cả mạng sống cũng có thể trao. Dù cho hôm nay ả có chọc thủng một lỗ trên trời, Thái tử cũng sẽ vá lại giúp ả.
Nghe vậy, Tiêu Cẩn Sách trực tiếp tức cười:
“Trước kia thì có thể. Còn bây giờ, ta thấy chưa chắc đâu.”
Nụ cười trên mặt Thẩm Thanh Xu cứng đờ, sau đó trở nên âm trầm hơn. Ả cảm thấy Tiêu Cẩn Sách đang cố ý khiêu khích quyền uy của mình.
“Thất điện hạ đây là muốn bao che cho con tiện tỳ này? Tình cảm Điện hạ dành cho bổn cung, cả thiên hạ đều biết. Nếu ngài cố chấp ngăn cản, bổn cung sẽ kiện cả ngài đến trước mặt Điện hạ!”
Ta nhìn bộ dạng tiểu nhân đắc chí của Thẩm Thanh Xu, thật sự không nhịn được lại đảo mắt trắng dã:
“Ta nói này Đại tẩu, có phải tẩu có hiểu lầm gì về vị trí của tẩu trong lòng ca ca ta không? Tẩu nghĩ huynh ấy thiếu tẩu là không sống được sao?”
Ta đứng dậy, phủi vụn trái cây trên tay:
“Hôm nay ta để lại lời ở đây. Ngươi đụng vào một sợi tóc của ta thử xem.”
Thẩm Thanh Xu bị một tiếng “Đại tẩu” của ta gọi cho ngớ người, sau đó ánh mắt càng thêm âm độc:
“Láo xược! Ngươi là cái thứ thân phận đê tiện gì, mà cũng dám ở đây leo cao kết thân với Điện hạ? Nhận vơ hoàng thân quốc thích, chỉ riêng tội này, bổn cung đã có thể lăng trì ngươi thành ngàn mảnh!”
Ả chỉ tay vào ta, giọng nhọn hoắt: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Giết nó cho bổn cung!”
Thống lĩnh cấm quân lộ vẻ khó xử. Thất hoàng tử đang ở đây, hắn không dám tùy tiện ra tay.