Chương 10 - Công Chúa Điềm Gở Và Cuộc Đối Đầu Với Tướng Quân
“Hồi Thục phi nương nương, Nguyên Chiêu từ nhỏ ngu dốt, chưa từng học vũ nghệ. Khi mẫu hậu còn tại thế, trong lòng u uất, cũng chưa từng dạy ta múa. Người nói vũ điệu của người, chỉ cần người trong lòng của người từng nhìn thấy là đủ… người ngoài có múa lại cũng chỉ là Đông Thi bắt chước nhăn mặt. Lần này e là phải phụ kỳ vọng của nương nương rồi.”
“Ôi, như vậy sao được?”
Thục phi cố ý tiếc nuối thở dài.
“Bệ hạ, người xem, đây chính là thân sinh nữ nhi của Đức Nghi hoàng hậu đó. Sao có thể ngay cả một điệu múa cũng không biết? Chẳng phải làm mất thể diện hoàng gia sao?”
Bà ta trực tiếp chĩa mũi nhọn vào phụ hoàng.
Mày phụ hoàng quả nhiên nhíu lại.
Nhưng khi ông nhìn ta, trong mắt lại không có lấy một tia không vui.
Ông chỉ nhìn chằm chằm vào hàng mày mắt giống mẫu hậu của ta.
Rất lâu sau, ông thở dài.
“Quả thật.”
Thục phi thấy vậy, đáy mắt lóe lên vẻ đắc ý, tiếp tục nói:
“Nhưng không biết múa cũng không sao. Nghe nói gần đây công chúa điện hạ trong cung đã thuần phục ác khuyển ở cấm uyển, nghĩ đến cũng có chút bản lĩnh mà người thường không có. Chi bằng mời công chúa biểu diễn một trò thuần thú cho bệ hạ xem, coi như thêm chút may mắn cho yến hội của bệ hạ.”
Bảo một vị đích công chúa cành vàng lá ngọc, biểu diễn thuần thú trong yến hội?
“To gan!”
Giọng phụ hoàng vang lên trước cả thái tử ca ca.
Một tiếng quát giận dữ khiến Thục phi và tất cả mọi người trong điện kinh hãi biến sắc.
Tất cả đồng loạt quỳ xuống.
“Bệ hạ bớt giận.”
Ta và thái tử ca ca quỳ ở một bên.
Giọng phụ hoàng truyền xuống từ phía trên.
“Chiêu Chiêu là đích công chúa!”
“Thục phi, ngươi vượt quá phận rồi!”
15
Sắc mặt Thục phi trắng bệch.
Phụ hoàng có thể lên tiếng vì ta, vừa nằm trong dự liệu của ta.
Lại vừa nằm ngoài dự liệu của ta.
Nếu ông đã hạ chỉ cho ta rời khỏi Trường Tín Cung.
Vậy tức là ông đã nghi ngờ điều gì đó.
Nếu không, làm sao xứng với tình cảm sâu nặng giữa ông và mẫu hậu năm xưa?
Dù sao khi mẫu hậu còn sống, thế nhân đều đồn đế hậu ân ái vô cùng.
Chỉ là, nay nhà mẹ đẻ Thục phi thế lớn.
Phụ hoàng bạc tình bạc nghĩa, vẫn còn cần dựa vào nhà mẹ đẻ của bà ta.
Quở trách Thục phi trước điện.
Đây là điều nằm ngoài dự liệu của ta.
Nhưng sấm sét hay mưa móc, đều là quân ân.
Một trận náo kịch.
Cứ thế kết thúc theo lời cầu xin tha thứ của Thục phi.
Chỉ là từ sau ngày ấy.
Ban thưởng trong Chiêu Dương Điện nhiều hẳn lên.
Phần lớn lại đến từ phụ hoàng.
Ông sai thái giám truyền lời.
“Ái nữ Chiêu Chiêu, thân làm phụ thân, trẫm hổ thẹn không thôi.”
Trước mặt thái giám, ta khóc đến không kiềm chế được.
Chỉ là, sau khi người đi hết.
Trên mặt ta chỉ còn lạnh lẽo.
Hổ thẹn?
Trong cung này, thứ không thiếu nhất chính là hổ thẹn.
16
Hiện giờ ta đã rời khỏi Trường Tín Cung.
Nhưng chuyện năm đó, phụ hoàng vẫn chưa tỏ thái độ.
Có lẽ ông cho rằng, đã qua mười sáu năm.
Dẫu có làm rõ cũng vô ích.
Nhưng ta nhớ.
Mẫu hậu đã chết cũng nhớ.
Ông không muốn nhắc lại chuyện cũ.
Vậy thì để ta nhắc.
Thọ yến của hoàng thái hậu sắp đến rồi.
Đây chính là cơ hội tốt nhất.
Một cơ hội để ta đứng trước mặt phụ hoàng, trước văn võ bá quan, lật lại án cũ cho mẫu hậu.
Mà cơ hội này, Tạ Trường Phong sẽ cho ta.
Ba ngày trước thọ thần.
Kinh thành đổ trận mưa đầu tiên kể từ lúc vào thu.
Mưa lạnh buốt, mang theo hàn ý thấu xương.
Ta “không cẩn thận” nhiễm lạnh, ngã bệnh.
Lần này bệnh rất nặng.
Thái y đến xem, nói là hàn khí nhập thể, ưu tư uất kết.
Tình hình không mấy lạc quan.
Thái tử ca ca gấp đến xoay vòng vòng, canh bên giường ta, không rời nửa bước.
Tạ Trường Phong cũng đến.
Hắn đứng dưới hiên, mưa làm ướt vai áo, hắn lại như không hề hay biết.
Hắn xuyên qua cửa sổ, xa xa nhìn ta nằm trên giường.
Trong mắt là sự焦急 và đau xót mà ta chưa từng thấy.
Ta biết, cá đã cắn câu rồi.
17
Chiều hôm ấy, trời đổ mưa lớn.
Bệnh của ta vừa khá lên đôi chút.
Liền chống một cây dù giấy dầu.
Rời khỏi Chiêu Dương Điện.
Đi về phía Trường Tín Cung.
Mưa rất lớn, đường đá trong cung vốn đã mọc rêu xanh.
Bị nước mưa xối qua càng trơn trượt vô cùng.
Ta đi rất cẩn thận, nhưng vẫn “không cẩn thận” trượt chân.
“A!”
Ta kinh hô một tiếng, cả người nhào về phía trước.
Nói thì chậm, xảy ra thì nhanh.
Một cánh tay mạnh mẽ từ phía sau ôm lấy eo ta, vững vàng kéo ta vào một vòng tay rắn chắc mà ấm áp.
Lại là mùi xà phòng trong trẻo lạnh lùng ấy.
Cả người ta áp sát vào lồng ngực hắn.
Có thể nghe rõ nhịp tim trầm ổn hữu lực của hắn.
“Thình, thình, thình.”
Từng tiếng một càng lúc càng nhanh.
Là Tạ Trường Phong.
“Đa… đa tạ tướng quân.”
Ta giãy giụa muốn đứng dậy.
Hắn lại không buông tay, ngược lại còn ôm ta chặt hơn một chút.
“Trời đang mưa, công chúa còn chưa khỏi bệnh. Công chúa muốn đi đâu?”
Giọng hắn hơi khàn, hơi thở nóng ấm phả lên vành tai ta.
Ngưa ngứa.
Ta có thể cảm nhận được cánh tay đang ôm ta của hắn.
Có chút cứng đờ.
“Ta… ta muốn đi dựng mái che cho mấy cây rau trong vườn.”
“Mẫu hậu từng nói, sau khi đất bị úng nước, rau sẽ hỏng…”
“Đám rau ấy là niệm tưởng duy nhất mẫu hậu để lại cho ta…”