Chương 1 - Công Chúa Điềm Gở Và Cuộc Đối Đầu Với Tướng Quân

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta là đích công chúa đương triều, vậy mà từ thuở nhỏ đã bị phán là điềm gở.

Bị đưa vào lãnh cung.

Chỉ có thái tử ca ca lén lút đến thăm ta.

Mang cho ta đủ thứ đồ tốt.

Tâm phúc đại tướng của thái tử ca ca.

Thiếu niên tướng quân Tạ Trường Phong vì chuyện ấy mà lo lắng không thôi, nhìn ta cực kỳ không thuận mắt.

Hắn quỳ trước mặt thái tử:

“Điện hạ, nữ nhân này tâm cơ rất sâu! Tuyệt đối không thể quá mức giao tâm!”

Thái tử: “Hoàng muội trời sinh mềm yếu, e là ngươi mắt mù tâm cũng mù rồi…”

Tạ Trường Phong sốt ruột:

“Nếu điện hạ không tin, thần nguyện trong vòng một tháng nhất định tìm ra sơ hở của nàng! Nếu không có, thần mặc cho công chúa xử phạt!”

Một tháng sau.

Thái tử ca ca đến lãnh cung tìm ta, lại thấy Tạ Trường Phong ôm ta vào lòng, ánh mắt quyến luyến:

“Công chúa, dưới đất lạnh, vi thần bế người…”

Thái tử ca ca giận dữ rút kiếm:

“Tạ cẩu tặc, ngươi lại dám có ý đồ với hoàng muội của cô!”

01

Ta là đích công chúa đương triều, Nguyên Chiêu.

Danh hào ấy nghe thì tôn quý.

Thực ra lại là trò cười lớn nhất trong cả hoàng thành.

Chuyện này phải kể từ ngày ta chào đời.

Ngày ta sinh ra, trời giáng dị tượng. Phụ hoàng vốn tin quỷ thần nhất.

Không màng đến mẫu hậu đang đau đớn sinh nở, đau đến xé gan xé ruột.

Lập tức lệnh cho Khâm Thiên Giám bói quẻ ngay trong đêm.

Khâm Thiên Giám tận chức tận trách, ói ra một ngụm máu trong tim.

Run rẩy viết xuống tám chữ.

“Phượng tinh lâm thế, quốc tộ bất tường.”

Phụ hoàng nổi trận lôi đình.

Phượng tinh.

Nghĩa là ta, đứa trẻ vừa mới chào đời, sau này sẽ trở thành hoàng hậu.

Nhưng ta là đích công chúa của hoàng tộc, sao có thể trở thành hoàng hậu?

Chỉ có một khả năng, đó là nước mất nhà tan, ta bị xem như chiến lợi phẩm, đưa đi hòa thân.

Cũng chính là vong quốc.

Thế là, ta trở thành kẻ bất tường.

Phụ hoàng vì muốn thể hiện lòng nhân từ của mình.

Không giết ta, chỉ đem ta, một đích công chúa vừa mới sinh ra.

Cùng mẫu hậu sau sinh còn suy yếu, cấm túc trong Trường Tín Cung.

Một lần giam ấy, là mười sáu năm.

Mẫu hậu sau sinh tổn hại thân thể, lại thêm ngày ngày u uất, chưa đầy năm năm đã buông tay nhân thế.

Trường Tín Cung rộng lớn.

Chỉ còn lại ta, cô cô Xuân Hoa, cùng vài cung nhân câm điếc.

Và còn có thái tử ca ca sẽ lén đến thăm ta.

Nguyên Hành.

Sau khi mẫu hậu mất, trong bức tường cung lạnh lẽo này.

Huynh ấy là một trong số ít ấm áp còn sót lại.

“Chiêu Chiêu, hôm nay lại ngắm kiến dọn nhà cả ngày à?”

Thái tử ca ca mặc một bộ thường phục màu trắng nguyệt, trèo qua đầu tường vào.

Vẫn là dáng vẻ thanh phong minh nguyệt ấy.

Huynh ấy thuần thục phủi bụi trên người.

Đưa một hộp thức ăn đến trước mặt ta, mày mắt ngậm cười, dịu dàng đến mức như có thể nhỏ ra nước.

“Hôm nay Ngự Thiện Phòng vừa làm bánh sữa bò bột củ ấu, ta đặc biệt để dành cho muội.”

Ta chớp chớp mắt, rụt rè nhìn huynh ấy.

Khẽ nhận lấy:

“Đa tạ hoàng huynh.”

Trên đời này, chỉ có thái tử ca ca đối xử tốt với ta.

Thái tử ca ca luôn nâng những thứ tốt nhất trong thiên hạ đến trước mặt ta.

Ánh mắt nhìn ta cũng tràn đầy sủng ái.

Lúc này, thái tử ca ca Nguyên Hành đang ngồi đối diện ta, giục ta ăn bánh ngọt huynh ấy mang đến.

Mày mắt dịu dàng đến mức như vắt ra được nước.

“Chiêu Chiêu, mau nếm thử.”

Ta ngoan ngoãn gật đầu, nhón lấy một miếng.

Ăn từng miếng nhỏ:

“Đa tạ hoàng huynh, ngon lắm.”

Ý cười trong mắt Nguyên Hành càng sâu hơn.

Huynh ấy giơ tay muốn xoa đầu ta.

Lại bị một giọng nói phá cảnh từ phía sau cắt ngang.

“Điện hạ.”

Giọng nói trong trẻo lạnh lùng như băng.

Mang theo sự trầm ổn đặc hữu của võ tướng.

Ta ngẩng mắt nhìn ra cửa.

Người đến mặc ngân giáp.

Dáng người thẳng tắp như tùng, mày kiếm mắt sao.

Tuấn mỹ đến mức cực kỳ có sức công kích.

Ta nhận ra hắn.

Hắn là tâm phúc đại tướng của thái tử ca ca.

Thiếu niên tướng quân Tạ Trường Phong.

Hắn vừa từ biên quan trở về, phong trần mệt mỏi.

Giữa mày vẫn còn sát khí chưa tan.

Thái tử ca ca là trèo tường vào.

Hắn đương nhiên cũng vậy.

Lúc này, hắn quỳ ngoài điện Trường Tín Cung.

Sống lưng thẳng như một cây trường thương chọc thủng trời xanh.

Giọng nói vang vang hữu lực.

Chỉ là ánh mắt nhìn ta.

Đặc biệt lạnh.

Như thể ta không phải công chúa gì.

Mà là đám giặc hắn vừa mới tiêu diệt.

Thái tử ca ca cười với ta, thay ta đóng cửa lại.

Rồi đi ra ngoài.

“Điện hạ, người không nên thường xuyên đến nơi này như vậy.”

Tạ Trường Phong nhìn thái tử, giọng đầy lo lắng.

“Nữ nhân này… tâm cơ khá sâu, từng cái nhíu mày, từng nụ cười đều là tính toán. Tuyệt đối không phải thuần lương vô hại như bề ngoài! Điện hạ tuyệt đối không thể quá mức giao tâm! Người đối xử với nàng không chút giữ lại như vậy, sớm muộn cũng sẽ dẫn lửa thiêu thân!”

Ta đang tựa sau cửa.

Trong tay ôm điểm tâm thái tử ca ca vừa mang cho ta.

Bánh mềm mịn, vào miệng liền tan, vị ngọt vừa đúng.

Nhưng nghe lời Tạ Trường Phong nói.

Ta lại cảm thấy món bánh này, dường như càng ngọt thêm mấy phần.

Thú vị thật.

Người trong cả cung.

Đều xem ta là một kẻ vô dụng chẳng làm nên trò trống gì.

Chỉ riêng Tạ Trường Phong này, cứ cắn chặt ta không buông.

Tin chắc dưới lớp da thỏ trắng nhỏ bé của ta.

Ẩn giấu một con hồ ly ngàn năm.

Làm sao đây?

Hắn đoán đúng rồi.

Đáng tiếc, không có chứng cứ.

02

Ta vừa khéo “không cẩn thận” đẩy cửa hé ra một khe nhỏ.

Lộ ra gương mặt tái nhợt, kinh hoảng.

Trong tay còn cầm một miếng bánh chưa ăn hết.

Hốc mắt đỏ hoe, như thể bị dọa sợ.

“Hoàng… hoàng huynh…”

Giọng ta run rẩy, mang theo tiếng nức nở.

“Có phải… có phải muội lại làm sai chuyện gì không? Khiến Tạ tướng quân không vui rồi?”

Thái tử ca ca vừa quay đầu nhìn thấy dáng vẻ này của ta.

Đau lòng đến không thể hơn.

Huynh ấy che chở ta ở phía sau.

Không vui nhíu mày.

“Trường Phong, không được vô lễ, đây là hoàng muội của cô.”

“Chiêu Chiêu từ nhỏ lớn lên nơi thâm cung, trời sinh mềm yếu, đơn thuần thiện lương, lấy đâu ra tâm cơ? Cô thấy ngươi ở biên quan lâu quá, mắt mù tâm cũng mù rồi!”

“Ngươi nhìn xem! Ngươi dọa Nguyên Chiêu thành bộ dạng gì rồi! Còn không mau xin lỗi công chúa!”

Tạ Trường Phong ngẩng đầu, trong đôi mắt đào hoa đẹp đẽ lúc này tràn đầy phẫn uất.

Hắn vẫn căm hận nhìn ta.

Ta không hề sợ hãi mà đối mắt với hắn.

Chỉ là vẻ khiếp nhược và vô tội trong mắt càng đậm hơn.

Hàng mi dài như cánh bướm khẽ run.

Treo lên một giọt lệ muốn rơi mà chưa rơi.

Mày Tạ Trường Phong nhíu càng chặt.

Hắn mạnh mẽ dập đầu một cái.

Giọng nói vẫn bướng bỉnh như cũ:

“Điện hạ, những lời thần nói, câu nào cũng là thật! Thần tuyệt đối không xin lỗi! Nữ nhân này nếu giữ lại, tất thành họa hoạn!”

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt nóng rực lại nhìn về phía ta.

“Một công chúa có thể bình an vô sự sống đến mười sáu tuổi nơi thâm cung, nếu không phải tâm trí hơn người, thủ đoạn lợi hại, thì làm sao làm được? Dáng vẻ yếu đuối này của nàng rõ ràng là giả vờ để lấy lòng thương của điện hạ!”

“Ngươi!”

Thái tử ca ca tức đến rút kiếm.

Ta trốn sau lưng thái tử, lặng lẽ nâng mí mắt.

Liếc nhìn Tạ Trường Phong đang quỳ dưới đất.

Sống lưng hắn thật ra vẫn thẳng tắp.

Có chút thú vị.

Đây vẫn là người đầu tiên.

Dám ngay trước mặt thái tử ca ca.

Nói xấu ta.

Nhưng hắn nói không sai.

Trong hậu cung này, yếu đuối thật sự.

Là không sống nổi.

Mẫu hậu yếu đuối của ta.

Chẳng phải là ví dụ tốt nhất hay sao?

Nếu ta thật sự đơn thuần vô hại, trong cung điện ăn thịt người này.

Dẫu có thái tử ca ca bảo hộ.

E là ngay cả vụn xương cũng chẳng còn.

Ta có thể sống sót, đương nhiên không phải nhờ may mắn.

Trong hậu cung này, không có chút tâm cơ thì làm sao sống nổi?

Ví dụ, mấy ngày trước tên thái giám đưa cơm muốn cắt xén than lửa của ta.

Ngày hôm sau hắn liền “không cẩn thận” rơi xuống hồ sen đóng băng.

Bây giờ còn nằm trên giường rên hừ hừ.

Nhưng những chuyện ấy, đương nhiên bọn họ không tra ra được.

Ta rũ mắt, giấu đi tia giễu cợt thoáng qua nơi đáy mắt.

Diễn trọn vai mềm yếu bất lực đến cùng.

Thái tử ca ca nhìn dáng vẻ bị dọa sợ của ta.

Lại càng đau lòng đến không thể hơn.

Cơn giận với Tạ Trường Phong cũng lớn hơn.

“Toàn lời hồ ngôn! Chiêu Chiêu là người thế nào, cô rõ hơn ngươi!”

Tạ Trường Phong sốt ruột, hắn biết tính tình thái tử ca ca.

Một khi đã nhận định chuyện gì, chín con trâu cũng kéo không về.

“Hoàng huynh.”

Ta yếu ớt kéo tay áo huynh ấy.

Lắc đầu, nước mắt cuối cùng men theo gò má trượt xuống.

“Tạ tướng quân cũng là vì tốt cho hoàng huynh… là muội không tốt, muội không nên… không nên sống trên đời này…”

Nói rồi, ta che mặt.

Ô ô khóc lên, bờ vai gầy yếu run lên từng nhịp.

Trông đáng thương vô cùng.

Tim thái tử ca ca như vỡ vụn, vội vàng dỗ ta.

Tạ Trường Phong nhìn ta, mày nhíu chặt.

Hắn nghiến răng.

Ưỡn cổ lên, như một con trâu bướng bỉnh.

“Nếu điện hạ không tin, thần nguyện lập quân lệnh trạng!”

“Một tháng! Chỉ cần một tháng! Thần nhất định tìm ra sơ hở của nàng! Chứng minh nàng vẫn luôn giả vờ, vẫn luôn lừa gạt người!”

“Nếu trong vòng một tháng, thần không tìm ra bất cứ sơ hở nào…”

Hắn ngừng một chút, ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt đầy khiêu khích và khinh thường.

“Thần, mặc cho công chúa xử phạt!”

Thái tử còn muốn mắng nữa, ta lại khẽ kéo tay áo huynh ấy.

“Hoàng huynh, đừng tức giận nữa.”

Ta nhỏ giọng nói, trong giọng mang theo chút nức nở và ấm ức vừa đúng.

“Tạ tướng quân… cũng là vì tốt cho huynh. Nếu tướng quân không tin muội, vậy cứ để hắn tra đi.”

“Muội… thân ngay không sợ bóng nghiêng.”

Dáng vẻ lấy lui làm tiến, biết lo đại cục này của ta.

Lại càng khiến thái tử ca ca đau lòng đến không thể hơn.

Huynh ấy trừng Tạ Trường Phong, như muốn khoét hai miếng thịt trên người hắn xuống.

“Được! Được! Tạ Trường Phong, đây là do chính ngươi tự chuốc lấy!”

“Một tháng sau, nếu ngươi không tìm ra nửa điểm không tốt của Chiêu Chiêu, thì tự đi nhận ba mươi quân côn, sau đó quỳ ngoài điện Chiêu Chiêu ba ngày ba đêm!”

“Thần, tuân mệnh!”

Thái tử ca ca vẫn còn an ủi ta:

“Chiêu Chiêu đừng sợ, có hoàng huynh ở đây, nhất định không để hắn bắt nạt muội.”

Ta tựa vào lòng thái tử ca ca, ngoan ngoãn gật đầu.

Nước mắt vẫn còn treo trên mặt.

Nhưng đôi mắt rũ xuống của ta lại đầy ý cười hứng thú.

Khóe môi ta cong lên một nụ cười nghiền ngẫm.

Thiếu niên tướng quân, người trong mộng khuê phòng của vô số quý nữ kinh thành.

Quả thật dung mạo không tệ, một thân chính khí.

Đáng tiếc đầu óc không được tốt lắm.

Muốn bắt sơ hở của ta?

Ha.

Ngay cả con ác khuyển hung dữ nhất trong cung viện này.

Gặp ta còn phải ngoan ngoãn vẫy đuôi.

Tạ Trường Phong à Tạ Trường Phong.

Mười sáu năm trong cung này, ta đã sắp buồn đến phát bệnh rồi.

Vừa hay, lại có một thú vui đẹp mắt như vậy tự dâng đến cửa.

Ngươi nhất định phải khiến ta chơi thật tận hứng đấy.

Tạ Trường Phong nhận lệnh, lúc đứng dậy.

Lại lạnh lùng liếc ta một cái.

Ánh mắt kia như đang nói: yêu nữ, ngày chết của ngươi đến rồi.

Ta đáp lại hắn bằng một nụ cười rụt rè.

Thậm chí còn mang vài phần lấy lòng.

Hắn xoay người rời đi, bóng lưng quyết tuyệt.

Ta nhón lấy một miếng bánh trên bàn.

Chậm rãi đưa vào miệng.

Ừm, ngọt thật.

03

Tạ Trường Phong bắt đầu từ sáng sớm hôm sau.

Hắn vẫn là trèo tường đến.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)