Chương 8 - Công Bằng Hay Khó Chịu
“Đừng cảm ơn.”
“Mẹ mới là người có lỗi với con.”
“Lẽ ra mẹ phải nhìn ra sớm hơn.”
Cúp máy.
Tôi nằm trên giường.
Đứa bé trong bụng đạp hai cái.
“Bà nội con là người tốt.”
Ngày hôm sau.
Luật sư Phương gửi đơn khởi kiện cho tôi xem.
Đơn ly hôn.
Có bốn yêu cầu.
Thứ nhất, chấm dứt quan hệ hôn nhân.
Thứ hai, con chung do nguyên đơn trực tiếp nuôi dưỡng, bị đơn có nghĩa vụ cấp dưỡng.
Thứ ba, giải quyết tài sản chung của vợ chồng, bao gồm sáu mươi triệu tiền sửa chữa cùng phần giá trị tăng thêm tương ứng.
Thứ tư, vì bị đơn có hành vi có lỗi trong thời kỳ hôn nhân, yêu cầu bồi thường thiệt hại.
Tôi đọc từng điều.
Ký tên.
Luật sư Phương nói:
“Đơn bảo toàn tài sản cũng đã nộp.”
“Tòa đã tiếp nhận.”
“Căn nhà tạm thời bị ngăn giao dịch, anh ta chưa thể bán.”
“Anh ấy biết chưa?”
“Bên giao dịch bất động sản sẽ thông báo.”
“Vậy chắc đã biết rồi.”
Quả nhiên.
Tối hôm đó, Chu Nhiên đến nhà bố mẹ tôi.
Bố mở cửa.
Chu Nhiên đứng bên ngoài.
“Con tìm Duệ Duệ.”
Bố nhìn anh ta, không tránh sang một bên.
“Có gì nói ở đây.”
“Đây là chuyện giữa con và Duệ Duệ…”
“Nó đang mang thai con của cậu mà phải về nhà tôi ở.”
“Vậy chuyện này là chuyện của tôi.”
Sắc mặt Chu Nhiên thay đổi.
“Bố đừng chỉ nghe lời một phía của Duệ Duệ…”
“Tôi đã xem bằng chứng.”
Tôi từ phòng đi ra, đứng ở hành lang.
“Chu Nhiên, anh đến làm gì?”
“Duệ Duệ, em phong tỏa căn nhà?”
“Tòa phong tỏa.”
“Dựa vào đâu…”
“Dựa vào việc anh đã soạn hợp đồng bán nhà.”
Mặt anh ta giật một cái.
“Em lục ngăn kéo của anh?”
“Lúc em lấy giấy đăng ký kết hôn thì nhìn thấy.”
“Em…”
“Chu Nhiên, anh muốn bán căn nhà.”
“Định khi nào mới nói với em?”
Anh ta đứng ngoài cửa.
Môi run lên.
“Đó là nhà của anh…”
“Tiền sửa nhà sáu mươi triệu là em bỏ ra.”
“Phần này là khoản đầu tư có quyền lợi của em.”
“Sáu mươi triệu thì đáng bao nhiêu…”
“Vậy Hàn Tuyết Oánh đáng bao nhiêu?”
Ngoài cửa im lặng.
Bố tôi đứng cạnh, khoanh tay trước ngực.
Chu Nhiên nghiến răng.
“Rốt cuộc em muốn thế nào?”
“Ly hôn.”
“Còn con?”
“Em nuôi.”
“Anh trả tiền cấp dưỡng.”
“Dựa vào đâu con phải theo em?”
“Dựa vào việc con còn quá nhỏ sẽ ưu tiên mẹ trực tiếp chăm sóc.”
“Dựa vào việc anh đến khám thai cũng không chịu đi.”
“Dựa vào việc anh dẫn phụ nữ khác về nhà.”
Chu Nhiên bước về phía trước một bước.
Bố tôi chắn ở giữa.
“Cậu muốn làm gì?”
Chu Nhiên dừng lại.
Nhìn bố tôi.
Rồi nhìn tôi.
“Triệu Duệ, em sẽ hối hận.”
“Em đã hối hận rồi.”
“Hối hận vì cưới anh.”
Anh ta quay người bỏ đi.
Tiếng bước chân nhỏ dần ngoài hành lang.
Bố đóng cửa.
Quay sang nhìn tôi.
“Sợ không?”
“Không.”
“Vậy là được.”
Ông trở lại phòng khách ngồi xuống, cầm điều khiển tivi.
Tay lại đang run.
Tôi đi tới ngồi cạnh.
“Bố, con xin lỗi.”
“Nói gì vậy.”
“Làm bố mẹ phải lo.”
Ông không nhìn tôi.
Mắt vẫn nhìn tivi.
“Con là con gái bố.”
“Chuyện của con chính là chuyện của bố.”
“Đương nhiên.”
Trên tivi đang phát dự báo thời tiết.
Ngày mai trời nắng.
Điện thoại vang lên.
Mẹ chồng gửi tin nhắn.
“Duệ Duệ, vừa rồi Chu Nhiên gọi cho mẹ, mắng mẹ hai mươi phút.”
“Nói mẹ bênh người ngoài.”
Tôi trả lời:
“Mẹ, con xin lỗi vì liên lụy đến mẹ.”
Bà gửi lại một đoạn rất dài.
“Không cần xin lỗi.”
“Nó mắng xong, mẹ chỉ nói một câu.”
“Nếu con cảm thấy mẹ bênh người ngoài, vậy thì tự hỏi xem những việc con làm có xứng đáng với vợ con không.”
“Nó cúp máy.”
Cuối cùng bà nhắn:
“Duệ Duệ, ngày nào ra tòa thì báo mẹ.”
Tôi đặt điện thoại xuống, xoa bụng.
Đứa bé trở mình bên trong.
“Sắp rồi.”
“Sắp kết thúc rồi.”
10
Ngày ra tòa, trời mưa.
Bố mẹ nhất quyết muốn đi cùng.
Tôi nói hai người đừng đi hết, không hay.
Bố nói:
“Bố chỉ ngồi ghế dự thính.”
“Không nói gì.”
Luật sư Phương đợi ở cổng tòa.
Cô ấy mặc bộ vest đen.
Nhìn bụng tôi rồi cau mày.
“Hơn sáu tháng rồi.”
“Ngồi xuống thì đừng căng thẳng.”
“Không căng thẳng.”
Chúng tôi vào phòng xử.
Chu Nhiên đã đến.
Anh ta cũng thuê luật sư.
Một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, đeo kính gọng vàng.
Chu Nhiên ngồi ở phía bị đơn.
Nhìn thấy tôi bước vào, ánh mắt anh ta lướt qua bụng tôi.
Sau đó lập tức rời đi.
Mẹ chồng ngồi ở hàng cuối ghế dự thính.
Khi tôi bước vào, bà gật đầu với tôi.
Chu Nhiên quay lại nhìn thấy mẹ mình.
Biểu cảm trên mặt cứng lại trong chốc lát.
Sau đó quay đi, ghé tai luật sư nói gì đó.
Thẩm phán là phụ nữ.
Khoảng hơn bốn mươi tuổi.
“Nguyên đơn, trình bày yêu cầu.”
Luật sư Phương đứng dậy đọc lại các yêu cầu.
Chấm dứt hôn nhân.
Con do nguyên đơn nuôi.
Bị đơn trả tiền cấp dưỡng.
Giải quyết tài sản chung.
Yêu cầu bồi thường do lỗi của bị đơn.
Đọc xong.
Thẩm phán nhìn sang phía bị đơn.
“Bị đơn có ý kiến gì?”
Luật sư của Chu Nhiên đứng dậy.
“Bị đơn không đồng ý ly hôn.”
“Bị đơn cho rằng tình cảm vợ chồng chưa hoàn toàn tan vỡ.”
“Hiện nguyên đơn đang mang thai, bị đơn sẵn sàng hàn gắn quan hệ.”
Luật sư Phương lập tức phản bác.
“Nguyên đơn đã cung cấp chứng cứ cho thấy bị đơn có quan hệ không phù hợp trong thời kỳ hôn nhân.”