Chương 3 - Công Bằng Đẫm Máu
“Sau này ta sẽ thay huynh trưởng nàng chăm sóc nàng.”
Đáng tiếc không có sau này, ta chết vào mùa thu năm ấy.
Nay lại nghe thấy giọng nói quen thuộc, trong thoáng chốc ta hoảng hốt.
Mày mắt Yến Đình sáng rực, thần thái rạng rỡ:
“Kiến Thu nói, nếu nàng không nhận ra ta, hắn sẽ không thay ta nối duyên.”
“Vậy có tính là nàng nhận ra ta không?”
Hóa ra người huynh trưởng giới thiệu lại là hắn.
Yến gia đời đời trung lương, nắm trọng binh, tốt hơn loại Hằng Vương chỉ nhờ xuất thân tốt mà được phong tước không biết bao nhiêu.
Ta đã không có mỹ danh, dung mạo cũng không xuất chúng.
Nay lại thêm tiếng xấu miệng không biết giữ lời.
Huynh trưởng sao lại nói hắn bằng lòng cưới ta?
Trong lúc suy nghĩ miên man, ta liếc thấy một bóng người quen thuộc.
Chung Mục chạy tới, hoảng hốt đỡ Khương Ôn dậy:
“Ôn Nhi.”
“Nàng sao rồi?”
“Ai hại nàng?”
Khương Ôn thậm chí còn chưa cần mở miệng.
Chung Mục đã nhận định là người khác hại nàng ta.
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh còn chẳng nhanh đến vậy.
Khương Ôn run rẩy giơ tay lên:
“Là Văn cô nương.”
“Ta chỉ tới nói với nàng ấy, nếu vì ta mà nàng ấy không chịu gả cho biểu ca, ta bằng lòng rời đi.”
“Nàng ấy lại sai tình lang đẩy ta.”
“Biểu ca, huynh mau sai người bắt hết bọn họ lại!”
08
Khương Ôn nói xong liền ngất đi.
Chung Mục giận dữ ngẩng đầu, đối diện với thanh đoản đao đeo bên hông Yến Đình, lập tức ngượng ngùng chào hỏi:
“Yến tiểu tướng quân.”
Yến Đình đặt tay lên đao, cười mà như không cười:
“Thiếp thất nhà thế tử thật to gan.”
“Bụng lớn còn dám ra đường vu oan cho người khác.”
Chung Mục nén giận:
“Nàng ấy yếu đuối nhát gan, không thể vu oan cho người khác.”
“Văn Dữ Tuyết, có phải nàng dọa nàng ấy ngã không!”
Mắt thấy hắn chuyển mũi nhọn về phía ta, ta đang định tranh luận với hắn.
Yến Đình im lặng dịch nửa bước chắn trước mặt ta:
“Là ta.”
Chung Mục lộ vẻ mờ mịt:
“Cái gì?”
“Thế tử nhìn người không rõ, tai cũng không tốt.”
Yến Đình từ trên cao nhìn xuống bọn họ:
“Ta nói, là ta đẩy nàng ta.”
“Nàng ta chặn xe giữa đường, suýt nữa hại Văn cô nương bị thương.”
“Quay đầu lại còn bôi nhọ thanh danh nàng ấy.”
“Chung thế tử, thiếp thất này của ngài không hẳn là yếu đuối đâu.”
Chung Mục ôm Khương Ôn, môi run rẩy:
“Nàng ấy không thể nào.”
“Các người chỉ đang bắt nạt nàng ấy hiện giờ không thể nói…”
Yến Đình kéo ra một nụ cười lạnh:
“Ngài cũng biết hiện giờ nàng ta không nói được.”
“Nàng ta sắp chảy máu đến chết rồi.”
“Ngài luôn miệng nói yêu nàng ta, vậy mà việc đầu tiên lại không phải đưa nàng ta đi cầu y.”
“Tình yêu của ngài cũng nông cạn thật.”
“Có chuyện gì, đừng tìm Văn cô nương.”
“Ta ở tướng quân phủ chờ ngài.”
Nói xong, Yến Đình đỡ ta lên xe, rời xa nơi thị phi này.
09
Cành liễu xuân rủ thấp, mặt hồ gợn lên từng vòng sóng.
Yến Đình cưỡi ngựa đi bên cạnh xe.
Ta vén rèm, xuân ý cùng ánh mắt Yến Đình đồng thời ùa vào.
Hắn không giống trong ấn tượng của ta lắm.
Khi ấy, ta vừa trải qua chuyện thư viện, tiều tụy không chịu nổi.
Yến Đình thì râu ria lởm chởm phủ mặt, mệt mỏi khắc sâu nơi khóe mắt chân mày:
“…Xin lỗi, là ta không chăm sóc tốt cho huynh trưởng nàng.”
Ta nắm lấy một góc màn trắng trên linh cữu, nghẹn ngào đến mức lời nói không trọn vẹn:
“Không, ta phải cảm tạ tướng quân.”
“Nếu không có ngài, Lĩnh Nam xa xôi nghìn dặm, e rằng huynh trưởng khó có thể trở về quê nhà.”
Ánh mắt Yến Đình rơi lên sợi tóc bạc bên thái dương ta.
Hắn muốn nói lại thôi:
“Nàng sống có tốt không?”
Ta khẽ gật đầu:
“Ta rất tốt.”
Ánh mắt Yến Đình hơi tối lại:
“Huynh trưởng nàng thường nhắc về nàng với ta.”
“Hắn nói từ nhỏ nàng đã thích cười. Sau khi gả vào vương phủ, trong thư nhà lời chữ đều viết vui vẻ, nhưng giấy lại luôn vương vệt nước mắt.”
Hắn dừng lại rồi nói tiếp:
“Hồi nhỏ chúng ta từng gặp nhau.”
“Ta nhớ khi ấy nàng quả thật rất thích cười, thích chơi.”
Ta không nhớ mình từng có duyên phận gì với hắn, chỉ đành trả lời qua loa:
“Con người rồi sẽ trưởng thành.”
Yến Đình hỏi sang chuyện khác:
“Vải đã được đưa tới chưa?”
Hóa ra vải năm nay là do Yến gia hộ tống.
Ta không ăn được, nhưng vẫn gật đầu:
“Lần đầu được ăn thứ quả thơm ngọt như thế, đa tạ tướng quân.”
Bàn tay thô ráp của Yến Đình bỗng siết chặt.
“…Năm nay mưa nhiều.”
“Vải không ngon.”
Chợt có gió thổi qua kéo ta tỉnh khỏi hồi ức.
Yến Đình lúc này không mặc áo tang.
Hôm nay hắn mặc một thân cẩm bào màu đỏ sẫm, áo gấm ngựa hay, dáng vẻ thiếu niên rực rỡ.
Yến Đình điều khiển ngựa, giọng ảo não:
“Ta vốn không muốn quen biết nàng theo cách này.”
“Đều tại tên Chung Mục kia…”
Hắn ngừng lời.
Ta tò mò:
“Vậy sao chàng lại gặp ta trên đường?”
Yến Đình mất tự nhiên sờ chóp mũi, vành tai hơi đỏ:
“Nơi xem mắt ở dưới chân núi, cách nhà nàng khá xa.”
“Ta sợ trên đường nàng gặp kẻ xấu.”
“Bèn hỏi Kiến Thu màu xe ngựa của nàng.”
“Nàng vừa ra khỏi phủ, ta liền đi theo sau, vốn nghĩ gần tới nơi thì sẽ thúc ngựa chạy qua trước.”
Ta ra ngoài rất sớm, trời còn tờ mờ sáng.
Yến Đình chẳng lẽ đã đợi ở đây từ khi trời chưa sáng sao?