Chương 2 - Con Trai Chỉ Đường Đến Giàu Có
Gập ba lần, gập kiểu gì cũng có mặt mũi!
Hừ.
Bị thu lại thì thu lại, tôi vẫn tự mua được!
Thời gian tiếp theo, tôi đều nghe theo gợi ý của con trai, đi khắp các thùng rác ở nhiều nơi.
Nhặt rác!
Thẻ ngân hàng của tôi cũng thành khách VIP tôn quý.
Quần áo trên người đổi sang chất liệu cao cấp.
Tôi thi bằng lái, mua một chiếc xe mini.
Đăng ký lớp yoga, tìm được sở thích, rảnh rỗi thì chơi mấy thú vui nghiệp dư.
Thuê chuyên gia dinh dưỡng riêng chăm sóc ba bữa.
Thuê bảo mẫu lương tháng ba vạn, lo ăn mặc sinh hoạt cho tôi.
Mua một căn biệt thự nhỏ, trang trí sẵn, lập tức dọn vào ở.
Tôi thật sự dựa vào nhặt rác để đạt được tự do tài chính.
Bụng ngày một lớn.
Giọng con trai cũng ngày càng phấn khích:
【Con sắp ra ngoài rồi, vui quá đi!】
Tôi nằm trên ban công phơi nắng, bỗng rất tò mò:
“Con trai, con là người trọng sinh sao?”
【Đúng vậy. Kiếp trước mẹ nghe thấy tiếng lòng liền vội vàng đi tìm bố để chứng minh.】
【Bố cũng chấp nhận mẹ, nhưng cuộc sống hào môn rất khổ. Hơn nữa bố rất bất mãn với mẹ, sinh con xong cũng không quan tâm mẹ. Dù nhà giàu có tiền, mẹ cũng không tiêu được. Người ngoài cũng không biết mẹ là phu nhân hào môn.】
【Mẹ không danh không phận, sống rất đáng thương.】
【Còn con, con là đứa con riêng không được yêu thương. Cho nên kiếp này chúng ta phải rời xa hào môn, sống cuộc đời hạnh phúc.】
Tôi đau lòng muốn chết.
Nghiêng người để ánh nắng chiếu toàn diện lên bụng mình.
“Được, nghe con trai.”
Bây giờ tiền cũng đủ nhiều, tôi định đợi con trai sinh ra, biết đi rồi sẽ phát triển nghề tay trái.
Nghề nhặt rác này không thể làm mãi.
Cứ xuất hiện trước cửa nhà người ta, sớm muộn gì cũng bị phát hiện.
Đến lúc đó người ta tức giận bắt tôi trả lại hết số tiền trước đây thì không hay.
Nhưng con trai lại bảo tôi đừng lo mấy chuyện này:
【Con trai mẹ kiếp trước cũng không sống uổng công. Thứ cần học con đều học rồi, chuyện khởi nghiệp cứ để con lo.】
【Mẹ cứ hưởng thụ cho tốt là được.】
Tôi cảm động rơi nước mắt.
“Mẹ đúng là có một bảo bối may mắn.”
Tuy nói vậy, tôi chắc chắn không thể thật sự để một đứa trẻ xử lý công việc bận rộn.
Để con trai khỏe mạnh nhanh chóng chào đời, trước khi sinh, tôi đặc biệt thuê một chuyên gia sinh sản.
Làm theo các bước của cô ấy, ngày nào cũng vận động, kiểm soát cân nặng của con trai.
Ngày sinh, hai mẹ con chúng tôi cùng cố gắng, chỉ nửa tiếng đã sinh thường xong.
Sau tiếng khóc chào đời, tôi bế con trai về phòng bệnh riêng. Nó ê a nửa ngày.
Thấy tôi không phản ứng, nó bỏ cuộc.
Tôi chớp mắt, cuối cùng cũng hiểu ra.
“Con trai, mẹ không nghe được tiếng lòng của con nữa à?”
Nó ê a hai tiếng, khó khăn điều khiển bàn tay nhỏ vỗ bụng.
Tôi hiểu rồi.
Đói.
Tôi lập tức pha sữa bột cho nó uống.
Không ngờ tôi sinh ra một đứa con trai cuồng học. Sáng cũng luyện tập, tối cũng luyện tập.
Nhà người ta ba tháng biết lẫy, sáu tháng biết ngồi, chín tháng biết bò. Còn nó chín tháng đã chạy nhảy như bay, bắt đầu chủ động học kiến thức mẫu giáo.
Đến khi đi mẫu giáo, nó đã biết hết kiến thức lớp sáu tiểu học.
Trực tiếp nhảy lớp, ba tuổi vào học lớp năm tiểu học.
Được gọi là thần đồng.
Hôm nay tôi đi dạo phố về nhà, phát hiện trong nhà có thêm một người đàn ông xa lạ.
Người đàn ông này trông giống con trai tôi đến tám phần!
Chuông cảnh báo trong lòng tôi lập tức vang lên!
【2】
Chương 2
5
Tôi cẩn thận quan sát người đàn ông xa lạ.
Chỉ cảm thấy có chút quen mắt.
Tìm trong ký ức hồi lâu cũng không nhớ ra từng gặp ở đâu.
Cuối cùng tôi tổng kết là vì anh ta giống con trai tôi nên mới thấy quen mắt.
Con trai ngồi nghiêm chỉnh đối diện người đàn ông.
Sắc mặt nó nhàn nhạt.
Đừng thấy nó mới ba tuổi, đường nét đã có thể nhìn ra vẻ đẹp trai đỉnh cao.
Ngay khi con trai chào đời, tôi đã nhìn ra nó chắc chắn là mầm non soái ca.
Vừa sinh ra đã có sống mũi cao, môi hồng mềm, ngón tay thon dài, tỷ lệ tứ chi càng khỏi phải nói.
Chỉ là ngày thường nó hay làm bộ ông cụ non.
Dù sao nó cũng trọng sinh một lần, có thêm kinh nghiệm một đời, ông cụ non cũng bình thường.
Nhưng giờ phút này, tôi phát hiện dung mạo và thần thái của con trai gần như giống hệt người đàn ông xa lạ kia.
Ngay cả dáng ngồi lúc này cũng rất giống. Người đàn ông xa lạ tự nhiên hơn, còn con trai tôi thì hơi giống trẻ con bắt chước người lớn.
Tôi đứng bên cạnh không dám lên tiếng.
Con trai liếc tôi một cái, lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mặt:
“Ông tới làm gì?”
Người đàn ông có dáng vẻ lười biếng hơn, toàn thân toát ra khí chất quý phái từ trong xương.
“Đưa con về nhận tổ quy tông.”
Tim tôi lộp bộp.
Vậy chẳng phải chuyện kiếp trước sẽ lặp lại sao?
Tôi lập tức xông tới, chắn trước mặt con trai:
“Không được! Không thể!”
“Tôi tuyệt đối không cho phép anh đưa con trai tôi đi.”
“Hơn nữa, không có xét nghiệm ADN, cũng không có kiểm tra huyết thống, dựa vào đâu anh khẳng định đây là con trai anh? Chắc chắn anh nhận nhầm rồi, anh mau rời khỏi đây đi, tôi không truy cứu đâu.”
Người đàn ông thong thả nhướng mày: