Chương 1 - Cơn Thịnh Nộ Của Pizza
Con trai vì tôi không mua pizza cho nó nên muốn “trừng phạt” tôi, nhân lúc tôi ngủ trưa lén dùng điện thoại của tôi đặt một lần ba nghìn chiếc.
Đến khi tôi phát hiện ra thì đã không thể hủy được nữa.
Không còn cách nào, tôi và chồng chỉ đành đạp xe ba bánh dưới cái nắng gắt, chạy đi chạy lại cả trăm chuyến để kéo hàng.
Nó nhìn bộ dạng chúng tôi mồ hôi nhễ nhại, chật vật, lại đắc ý cười khúc khích.
“Hi hi, ai bảo hai người không mua cho con! Xem sau này còn dám chọc thiếu gia này nữa không!”
Nhưng nó đâu biết, tôi và chồng vừa mới mua một cái tủ đông lớn.
Ba nghìn cái pizza này bỏ vào đó, để cả năm cũng không hỏng.
Đã thích ăn vậy thì cứ để hết cho nó.
Cứ đông lạnh rồi từ từ mà ăn, bữa nào cũng ăn.
1
Con trai tôi năm nay mười một tuổi, từ nhỏ đã rất ngang bướng.
Bình thường, thứ gì nó muốn thì dù trời có sập xuống cũng phải mua cho bằng được.
Nếu không, nó sẽ ngồi bệt ngay trước cửa hàng ăn vạ.
Vừa khóc vừa la, ầm ĩ đến mức cả tòa nhà đều nghe thấy.
Lúc đầu, tôi và chồng còn sĩ diện.
Vừa không chịu nổi ánh mắt soi mói của người xung quanh, vừa sợ ảnh hưởng việc buôn bán của cửa hàng.
Chỉ đành dỗ dành hết lời, muốn gì cũng mua cho nó.
Nhưng dần dần.
Chúng tôi nhận ra làm vậy không ổn, chỉ khiến nó càng lúc càng lộng hành.
Thế nên sau đó.
Chỉ cần nó dám ăn vạ trước mặt mọi người, chúng tôi sẽ lột sạch quần áo nó, để nó trần trụi nằm lăn dưới đất.
Nó thấy người khác cười nhạo, biết xấu hổ, chạy còn nhanh hơn ai hết.
Tưởng rằng mọi chuyện đã được giải quyết êm đẹp.
Ai ngờ trưa nay, nó lại nghĩ ra trò mới, gây ra chuyện như thế này.
Chồng tôi tức đến mức rút cả thắt lưng ra.
“Anh thấy chúng ta đúng là quá nhân từ với nó rồi, hôm nay anh phải treo nó lên mà đánh!”
Tôi lắc đầu.
“Đánh thì có ích gì? Anh dám đánh nó tàn phế à? Hay dám đánh chết nó? Nhiều lắm đau được hai ngày, rồi đâu lại vào đấy.”
“Có lần nào không phải vừa lành sẹo đã quên đau không?”
Lần trước nó đánh nhau bị ăn đòn, lúc đó khóc lóc nhận sai, nhưng chỉ mấy ngày sau đã còn quá đáng hơn, suýt nữa làm mù mắt bạn học.
Nếu không phải tôi quỳ xuống xin lỗi bố mẹ người ta, nó đã bị đuổi học rồi.
Chồng tôi bất lực xòe tay.
“Cái này cũng không được cái kia cũng không được, vậy em nói xem phải làm sao!”
Tôi nhìn giao diện đặt hàng trên điện thoại, giọng trầm xuống:
“Phải khiến nó sau này mỗi một ngày đều hối hận, tại sao hôm nay lại mua ba nghìn cái pizza này.”
2
Tôi bảo chồng đi mua tủ đông, nhét hết pizza vào đó.
Chỉ cần nó chưa ăn hết đống này, thì đừng hòng ăn thứ khác.
Buổi tối.
Tôi dùng lò vi sóng hâm nóng miếng đầu tiên, bưng lên bàn.
Con trai liếc nhìn miếng pizza thơm phức, vẻ mặt vô cùng đắc ý.
“Cho con mua sớm thì xong rồi, cứ phải làm ầm lên thế này!”
“Giờ biết điều chưa, xem sau này còn dám đắc tội với con không!”
Nó chu môi, từng miếng từng miếng nhai pizza, như thể là món ngon nhất trên đời.
Tôi và chồng thì lặng lẽ ăn cơm bên cạnh, đợi nó ăn xong mới lên tiếng.
“Ngon không?”
Nó gật đầu.
“Vậy ngày mai con cứ tiếp tục ăn.”
Trong mắt nó lóe lên chút ngạc nhiên.
Bình thường tôi kiểm soát rất chặt chuyện ăn uống của nó, mấy thứ này một tuần nhiều lắm chỉ cho ăn ba lần.
Nhưng rất nhanh nó hiểu ra.
“Mẹ đang lấy lòng con à?”
“Yên tâm đi, chỉ cần sau này hai người nghe lời con, con sẽ không nổi nóng nữa.”
Một câu “nổi nóng” của nó.
Là đặt một lúc ba nghìn cái pizza.
Hết trọn sáu vạn tệ.
Tôi và chồng đều là công nhân viên bình thường, sáu vạn đó là tiền lương ba tháng của chúng tôi.
Lúc nhìn thấy hóa đơn trừ tiền, đầu tôi ong lên vì tức, suýt nữa ngất đi.
Trước đây tôi thường sai nó xuống dưới mua đồ, nên nó biết mật khẩu thanh toán của tôi.
Tôi hận bản thân vì chút lười biếng đó, thậm chí còn tự tát mình mười cái.
Giờ tôi đã nhớ đời rồi, cũng đến lượt nó phải nhớ đời.
Tôi cúi đầu ăn cơm, không ngẩng lên.
“Con thích ăn là được, hy vọng sau này đừng khóc lóc nói là ăn chán.”
Nó khịt mũi.
“Mấy thứ này ngon hơn đồ mẹ nấu nhiều, sao có thể chán được?”
“Con ăn cả đời cũng không chán!”
Được.
Hy vọng con nhớ kỹ câu này.
3
Chớp mắt đã sang ngày thứ hai.
Sáng, trưa, tối, tôi đều hâm pizza cho nó.
Nó vẫn ăn rất ngon.
Chỉ là đến buổi tối, liếc nhìn mâm cơm của tôi và chồng thêm một lần.
“Muốn ăn à?”
Nó khinh khỉnh lắc đầu.
“Đồ mẹ nấu dở quá, không bằng một phần vạn pizza.”
“Làm ơn để xa ra đi, ngửi thôi cũng buồn nôn.”
Tôi sớm biết nó sẽ nói vậy.
Nhưng khi tận tai nghe thấy, vẫn không khỏi lạnh lòng.
Tôi đi làm vất vả, nhưng sợ nó thiếu dinh dưỡng, dù mệt đến đâu cũng nấu đủ bốn món một canh.
Thấy nó không thích ăn, còn đặc biệt lên mạng học cách nấu đồ ăn cho trẻ con.
Những gì có thể làm tôi đều đã làm.
Vậy mà bây giờ nó vẫn chê.
Chồng tôi hiểu sự cố gắng của tôi, nghe vậy cũng hơi tức.
Tôi vội kéo tay anh, lắc đầu.
“Yên tâm, sẽ có ngày nó muốn ăn cũng không được.”
Với mức độ thích pizza của nó.
Tôi tưởng nó có thể chịu được mười ngày.
Nhưng không ngờ, đến ngày thứ ba nó đã không chịu nổi, nhìn bát của mình lại là pizza, trên mặt nó lộ ra một tia tuyệt vọng.
Nhưng nó không chịu cúi đầu.
Ngược lại còn ngẩng cao đầu như ban ơn.
“Mẹ, con quyết định rồi, hôm nay miễn cưỡng ăn một miếng đồ mẹ nấu vậy.”
“Mau mang qua đây, không thì con đổi ý đấy.”
Lời nói thì cứng rắn.
Nhưng tôi rõ ràng thấy nó nuốt nước bọt khi nhìn mấy món trước mặt tôi.
Hôm nay tôi nấu cánh gà coca, sườn kho, thêm bắp xào và canh rong biển trứng.
Toàn là món nó thích.
Chồng tôi nghe con nói vậy, lập tức bưng mấy món ăn ra xa, sợ nó với đũa tới.
Bình thường anh cũng giống tôi.
Mong con ăn thêm chút nữa mà lo đến bạc cả đầu.
Nhưng bây giờ lại mặc kệ.
Lúc trước khi tôi đề nghị bắt nó ăn hết ba nghìn cái pizza, còn lo chồng không đồng ý.
Nhưng thực tế chứng minh, anh hoàn toàn ủng hộ.
Dòng suy nghĩ bị kéo về.
Thấy hai chúng tôi như không nghe thấy gì, chỉ lo ăn cơm, mặt nó lập tức đỏ bừng vì tức.
Trước đây nó đâu từng bị đối xử lạnh nhạt như vậy.
Ngày xưa toàn là chúng tôi dỗ dành nó ăn thêm một miếng nữa.
Còn bây giờ lại sợ nó dám động đũa.
Nó cố ý gõ đũa liên tục lên bàn, phát ra tiếng chói tai.
“Hai người quên rồi à, trước đây là ai cầm bát chạy theo sau con cầu xin con ăn cơm?”
“Đã cho mặt mũi mà không biết điều phải không! Đừng tưởng con thèm!”
“Tin không con tuyệt thực! Tin không! Tin không!”
“Đợi con chết đói rồi, hai người có hối hận cũng không kịp!”
Nó cũng không ăn pizza nữa.
Quay đầu “rầm” một tiếng đóng cửa phòng, bắt đầu dỗi.
Vài tiếng sau, tôi đi ngang qua phòng nó để vào nhà vệ sinh.
Nghe thấy động tĩnh, nó đứng sau cửa ho khẽ một tiếng.
“Con nói rồi, con sẽ tuyệt thực đến chết!”
“Giờ mẹ có đến cầu xin cũng vô ích, trừ khi quỳ trước cửa con ba ngày ba đêm để chuộc lỗi!”
Tôi không dừng lại một giây, quay người đi thẳng.
Vẫn là chưa đủ đói.
4
Nửa đêm, con trai đói không chịu nổi, lén lút bò ra ngoài tìm đồ ăn.
Nhưng lục tung cả nhà suốt hai tiếng đồng hồ, đến một viên kẹo cũng không có.
Nó cứ thế nhịn đói đến sáng hôm sau, nhìn trước mặt lại là một miếng pizza, trong mắt dần dần tràn đầy tuyệt vọng.
Cắn một miếng, rất lâu cũng không nuốt nổi.
Cuối cùng nôn khan ra, chỉ ói toàn nước bọt.
“Vì sao, vì sao lại là pizza?”
“Con muốn ăn trứng trà! Muốn ăn bánh bao nhỏ! Muốn ăn quẩy!”
Tôi mí mắt cũng không thèm nhấc lên.
“Còn nhiều lắm, khi nào con ăn hết thì khi đó mới được ăn thứ khác.”
Con trai biết tôi đã đông lạnh ba nghìn cái pizza trong tủ.
Nhưng nó không ngờ.
Tôi thật sự sẽ bắt nó ăn hết.
Nó há hốc miệng, mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
“Con là con ruột của hai người đấy! Hai người dám đối xử với con như vậy sao!”
Chồng tôi cắn một miếng bánh bao, mùi thịt thơm phức bay ra.
“Bọn tôi chính là muốn con hiểu, làm sai thì phải chịu hậu quả.”
“Ba nghìn cái pizza là con tự đặt, bất kể thế nào cũng phải ăn hết!”
Tôi tiếp lời anh.
“Đúng vậy, hơn nữa chẳng phải con nói đồ mẹ nấu dở, dù chết cũng không ăn sao?”
“Hôm nay cả bàn này đều do mẹ nấu, con nhớ đừng động vào.”
Ngửi thấy mùi thơm, nước miếng của nó đã vô thức chảy ra.
Bụng cũng đói đến kêu ùng ục.
Tôi tưởng nó sẽ xin lỗi, sẽ cầu xin, khóc lóc mong chúng tôi tha thứ.
Vì vậy đã chuẩn bị sẵn tâm lý, không để bản thân mềm lòng.
Nhưng không ngờ.
Nó lật tung cả bàn ăn, giật lấy bánh bao và quẩy của chúng tôi ném xuống đất rồi giẫm mạnh, còn hất đổ sữa đậu nành khắp nơi.
“Được! Con không ăn! Hai người cũng đừng hòng ăn!”
Tiếp đó lại chạy vào bếp lấy dao, chém loạn vào tủ đông.
“Ăn! Ăn! Ăn! Tôi cho hai người ăn!”
Thậm chí còn vớt mấy con cá vàng trong chum nước cạnh tủ đông ra, chặt nát.
Mắt nó trợn trừng, mặt đỏ bừng.
Tuổi còn nhỏ, nhưng trông lại vô cùng đáng sợ.
Có một khoảnh khắc tôi cũng sững lại.
Tôi và chồng luôn cho rằng cách dạy con của mình không sai.
Nhưng thằng bé dường như từ khi sinh ra đã luôn khiến người ta đau đầu.
Cái “hư” này.
Như thể ăn sâu trong xương cốt.
Chúng tôi đã thử mọi cách, nhưng vẫn không sửa được.
Cho nên lần này mới quyết tâm, không ăn hết ba nghìn cái pizza thì không dừng.
Chồng tôi nhìn cảnh nhà cửa bị phá tan tành, lại thấy nó cầm dao, cơn giận bùng lên ngay lập tức.
“Em đừng cản anh, anh mặc kệ nó có nhớ hay không, hôm nay anh nhất định phải đánh nó một trận ra trò!”
“Không thì thật sự không còn coi ai ra gì nữa!”
Anh xông tới túm cổ áo con trai ném lên bàn, cầm cán chổi quất từng cái vào mông.
Tiếng gậy xé gió vun vút, lực mạnh đến mức nhìn là biết anh thật sự nổi giận.