Chương 8 - Con Sói Trắng Của Đối Thủ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi đóng cửa lại, quyết định làm lại lần nữa.

Cửa không cách âm tốt lắm, có thể nghe thấy tiếng Trần Độ ở bên ngoài.

“Anh, em đã nói cách này không được mà.”

“Em hiểu Tịch Thấm. Cho dù chúng ta quỳ xuống cầu xin, cô ấy cũng không thèm để ý đến chúng ta.”

Không ngờ Trần Tắc Dã lại nghiêm túc suy nghĩ.

“Hóa ra là vì chúng ta chưa quỳ xuống cầu xin cô ấy.”

“Em mau quỳ xuống đi, nói không chừng cô ấy sẽ chịu để ý.”

Trần Độ không thể tin nổi chỉ vào mình.

“Hả? Em cũng phải quỳ sao?”

Sợ hai người thật sự quỳ xuống, tôi vội vàng mở cửa.

“Hai người có chuyện gì?”

Thấy tôi cuối cùng cũng chịu nói chuyện với mình, Trần Tắc Dã biến thành hình người, im lặng đưa tấm bảng trên cổ cho tôi.

“Chó hoang, cầu được nhận nuôi.”

Tôi nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn nổi.

“Anh là chó sao?”

“Rõ ràng anh là sói!”

“Không đúng, anh là người!”

Nghe thấy lời chất vấn của tôi, đôi mắt anh lập tức đỏ lên.

“Chính em đã nói tôi là chó con của em.”

“Bây giờ em lại không cần tôi nữa.”

“Vậy tôi đi chết.”

Nói xong, anh thật sự làm ra vẻ không chịu nổi đả kích, chuẩn bị đi tìm cái chết.

Tôi hoảng sợ, lập tức mắng Trần Độ đang đứng bên cạnh:

“Trần Độ, mau ngăn anh trai anh lại!”

Nhưng Trần Độ mang vẻ mặt đã nhìn thấu hồng trần, hoàn toàn không động đậy.

“Chỉ là thủ đoạn của kẻ yêu đương mù quáng thôi.”

“Tôi đi đây, tạm biệt.”

“Không đúng, vĩnh biệt.”

Nói xong, Trần Độ thật sự bỏ mặc anh trai mình.

Hoàn toàn không còn dáng vẻ sống chết cũng phải đưa anh trai trở về như lúc trước.

Tôi sợ Trần Tắc Dã thật sự nghĩ quẩn, vội vàng chạy tới ngăn anh lại.

Theo lý mà nói, anh cao một mét chín, tôi rất khó có thể kéo nổi.

Vậy mà tôi chỉ nhẹ nhàng kéo một cái đã giữ được anh.

“Em đã không cần tôi nữa, còn ngăn tôi làm gì?”

Tôi không biết phải nói gì nên im lặng.

Anh lại tự tìm cho mình một bậc thang để bước xuống.

“Nếu em đã cố gắng giữ tôi lại như vậy, vậy tôi sẽ ở lại.”

Không phải chứ?

Từ đầu đến cuối, tôi đã nói câu nào đâu?

Cứ như vậy, tôi mơ mơ hồ hồ đưa người vào nhà.

Nhìn con sói nào đó ngang nhiên bước vào, tôi có cảm giác mình đã mắc bẫy của hai anh em họ.

Trần Tắc Dã vô cùng tự giác đeo tạp dề đi nấu cơm.

Anh rất hiểu khẩu vị của tôi.

Những món làm ra đều là món tôi thích.

Tôi ngơ ngác chấp nhận tất cả.

Cho đến khi anh chuẩn bị bò lên giường tôi, cuối cùng tôi không nhịn được nữa.

Không thể cứ không rõ ràng như thế này.

“Nói rõ đi.”

“Một loạt hành động này của anh có ý gì?”

“Anh thích tôi sao?”

Anh cụp mắt xuống, dường như không ngờ tôi lại hỏi vấn đề này.

“Chẳng lẽ còn chưa đủ rõ ràng sao?”

Tôi xinh đẹp lại ưu tú như vậy.

Anh thích tôi cũng rất bình thường.

Chỉ là…

“Nhưng tôi vẫn chưa biết mình có thích anh hay không.”

Nghe thấy lời tôi nói, anh suýt nữa vỡ vụn.

Nhưng rất nhanh đã tự dỗ dành bản thân.

“Em có thể tận hưởng cơ thể tôi trước.”

“Còn yêu hay không, làm nhiều rồi tự nhiên sẽ có tình cảm.”

Đúng là một phương pháp đơn giản và trực tiếp.

Không ngờ tôi lại cảm thấy rất thuyết phục.

Ánh mắt tôi rơi lên vóc dáng vô cùng đẹp của anh.

Phong cảnh đẹp như vậy, nếu bỏ lỡ chắc chắn sẽ vô cùng hối hận.

## 15

Sau khi tận hưởng xong, tôi càng chắc chắn hơn.

Nếu bỏ lỡ, thật sự sẽ vô cùng hối hận.

Tôi hài lòng chép miệng, vui vẻ nghịch điện thoại.

Từ lần trước, Một Con Sói Cực Kỳ Thật Thà đã rất lâu không đăng bài mới.

Tôi bấm vào bài viết cuối cùng của hắn, phát hiện một phút trước hắn vừa ghim một bình luận.

“Cảm ơn các đồng sói đã quan tâm.”

“Vừa rồi tôi đã hỏi cô ấy. Quả thật chỉ là một sự hiểu lầm.”

“Bình thường cô ấy đối xử với tôi rất tốt. Lần trước tôi cũng vì quá tức giận nên mới đăng bài hỏi mọi người.”

“Con người không ai hoàn hảo, bản thân tôi cũng có khuyết điểm.”

“Hy vọng mọi người đều có thể tìm được nửa kia của mình, cùng nhau sống hạnh phúc.”

Lại là một kẻ yêu đương mù quáng.

Không đúng!

Tôi cẩn thận đọc lại toàn bộ những bài viết của hắn, trong lòng xuất hiện một cảm giác quen thuộc mãnh liệt.

Tại sao người này lại giống Trần Tắc Dã đến vậy?

Thời gian xảy ra mọi chuyện cũng hoàn toàn trùng khớp.

Tôi không thích vòng vo, lập tức hỏi thẳng:

“Những bài này có phải anh đăng không?”

Trần Tắc Dã liếc nhìn một cái.

Anh không hề có vẻ xấu hổ vì bị bắt quả tang, ngược lại còn đỏ mặt.

“Em yêu, sao em lại lướt thấy?”

Không phải chứ?

Anh đang xấu hổ cái gì?

Tôi trơ mắt nhìn số người trả lời dưới bình luận được ghim ngày càng nhiều.

“Đủ rồi, thật sự chúc mừng cậu nhé.”

“Thật ra không cần thông báo cho chúng tôi biết đâu. Tôi nói thật, đủ rồi!”

“Xin hỏi làm thế nào để chuyển từ tình mẫu tử sang tình yêu vậy? Hơi tò mò.”

Tôi cũng hơi tò mò.

“Thật ra lúc đó tôi thật sự có tình mẫu tử với anh.”

“Chỉ là cảm giác thương xót thôi.”

Nghe vậy, Trần Tắc Dã đột nhiên không nói một lời, cởi áo ra.

“Em thích chó con như thế này sao?”

“Thật sự chỉ có tình mẫu tử thôi sao?”

Đáng chết.

Rõ ràng biết khả năng chống cự của tôi không mạnh.

Giày vò đến nửa đêm, tôi đột nhiên nhớ tới chuyện anh nói chỉ cần bị tôi chạm vào thì sẽ nhận định tôi.

Vậy nếu người sờ anh là người khác thì sao?

Trần Tắc Dã kiêu ngạo nâng cằm.

“Tộc sói trắng chúng tôi chỉ cho phép người mình thích ngay từ cái nhìn đầu tiên chạm vào cơ thể.”

“Từ nhỏ tôi đã làm chó cho em rồi.”

“Em không thể không cần tôi.”

**HẾT**

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)