Chương 6 - Con Ngoài Giá Thú

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Sợ em hận anh.” Bố cúi đầu xuống.

Ngón tay mẹ siết chặt chiếc cốc.

“Tôi từng hận anh, nhưng không hận mãi.”

“Hận mệt lắm. Tôi còn phải nuôi Ương Ương.”

Bố lại ngẩng đầu lên, hốc mắt đỏ đến đáng sợ.

“Thanh Ca, anh xin lỗi. Nói một vạn lần xin lỗi cũng không đủ.”

“Chuyện của mẹ em anh biết. Anh từng hứa sẽ không làm như thế với em, nhưng anh lại làm đúng chuyện giống vậy.”

“Anh đưa cho em một tờ giấy giả, rồi để một người phụ nữ khác giẫm lên lòng tự trọng của em mà đứng lên.”

Bố lấy từ trong túi ra một cuốn sổ viết tay.

Chữ dày đặc. Giấy đã hơi ngả vàng.

“Anh viết rất nhiều năm rồi. Mỗi lần đổi một thành phố, anh lại viết một trang.”

Mẹ không nhận lấy.

“Tôi không cần sổ sám hối.”

“Vậy em cần gì?”

“Không cần gì nữa.”

Mẹ đứng dậy, cầm túi xách.

“Tôi sống rất tốt. Ương Ương cũng sống rất tốt.”

Mẹ đi đến cửa, rồi lại dừng lại.

“Ngụy Triết Niên, đi phẫu thuật đi. Bệnh dạ dày không thể kéo dài.”

Giọng mẹ run, tay cũng run.

Khi mẹ ngồi lên xe, quai túi xách trong tay mẹ đã bị vặn xoắn như sợi dây thừng.

Sau đó, mẹ gọi điện cho chủ nhà hàng Trung Quốc.

Mẹ nhờ ông ấy để ý bố một chút, giục bố đi bệnh viện, tiện thể nấu cho bố ít canh dưỡng dạ dày.

Mẹ không nói với bố, nhưng có lẽ bố đã đoán được.

Bố nghe lời mẹ, đến bệnh viện kiểm tra.

Trong khoảng thời gian chuẩn bị phẫu thuật, chủ nhà hàng mỗi ngày đều đúng giờ mang một bát canh dưỡng dạ dày nóng hổi đến chỗ ở của bố.

Bố ôm bát canh đó, ngồi bên cửa sổ uống một ngụm.

Mặn.

Không biết là vị của canh, hay là nước mắt rơi vào.

Nhưng rốt cuộc, bố vẫn đến quá muộn.

Cái dạ dày đã đau qua vô số ngày đêm từ lâu đã chuyển thành ung thư dạ dày giai đoạn cuối.

Bố đã kéo dài quá lâu, quá lâu.

Bố không thể bước xuống khỏi bàn mổ.

Đêm trước khi vào phòng phẫu thuật, bố viết một bức thư.

“Thanh Ca, đời này anh đã làm sai quá nhiều chuyện. Nhưng nếu ông trời cho anh thêm một cơ hội.”

“Anh không cần cái gì gọi là vẹn cả đôi đường.”

“Anh chỉ cần em và con.”

“Chỉ cần em và con.”

Bức thư đó chưa kịp gửi đi.

Sau khi bố qua đời, chủ nhà hàng đến thu dọn di vật, phát hiện nó dưới gối.

Cùng với bức thư ấy, còn có một chiếc hộp sắt.

Dưới đáy hộp sắt còn đè một thứ.

Là bìa của cuốn giấy đăng ký kết hôn giả mà năm đó mẹ đã xé nát.

Hóa ra bố đã nhặt từng mảnh từ dưới đất về.

Bố ghép rất nhiều năm, nhưng mãi không thể ghép hoàn chỉnh.

Có vài mảnh làm thế nào cũng không tìm được.

Giống như cuộc hôn nhân của bố và mẹ, ngay từ đầu đã thiếu mất mảnh quan trọng nhất.

Chân thành.

Khi mẹ nhận được chiếc hộp sắt, mẹ không rơi nước mắt.

Mẹ chỉ đóng nó lại, bỏ vào vali của mình.

Sau khi trở về Thụy Sĩ, mẹ đặt nó ở tầng cao nhất trong tủ quần áo, để cùng di ảnh của bà ngoại.

Tôi hỏi mẹ vì sao.

Mẹ nói:

“Để nhắc Ương Ương rằng, vĩnh viễn đừng chấp nhận một tình yêu không thể ghép lại trọn vẹn.”

Ngoài cửa sổ là đường tuyết của dãy Alps.

Trắng tinh, trắng như một trang giấy đã lật qua.

Sạch sẽ.

Cái gì cũng có thể viết lại từ đầu.

Hết.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)