Chương 1 - Cơn Nghiện Bí Ẩn Của Tôi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Từ nhỏ tôi đã mắc chứng nghiện cắn, trúc mã chủ động hiến thân giúp tôi giải cơn nghiện.

Lúc còn bé là cổ tay, lớn lên dần dần chuyển thành vai và cổ.

【Cô không cảm thấy cậu ấy rất bài xích chuyện này sao?】

Một ngày nọ, sau khi cắn xong, trong đầu tôi đột nhiên vang lên một giọng máy móc.

【Nhìn xem, cậu ấy nhíu chặt mày, thở dồn dập, ghê tởm đến mức sắp bị cô làm cho khóc rồi kìa.】

Tôi cúi đầu nhìn, khóe mắt Chu Yến Lê quả nhiên hơi ươn ướt. Cậu cúi thấp đầu, các khớp ngón tay vì cố nhẫn nhịn mà siết đến trắng bệch.

【Bị nước bọt bẩn thỉu của cô làm cho ghê tởm gần chết mà vẫn không đẩy cô ra, nam chính đúng là quá lương thiện.】

Thì ra trúc mã của tôi là nam chính, nhưng nữ chính lại không phải tôi.

【Cô còn không cai chứng nghiện cắn đi, đợi nữ chính từ trên trời rơi xuống xuất hiện, cô chỉ còn nước ôm thịt lợn mà gặm thôi.】

Vì thế, tôi bắt đầu thay đổi thói quen xấu đã được Chu Yến Lê nuông chiều suốt hơn mười năm.

Lần nữa cơn nghiện kéo đến, bạn cùng bàn tốt bụng đưa cánh tay cho tôi.

“Đừng nhịn nữa, cắn tôi đi.”

Tôi đang định cúi đầu thì nhìn thấy trúc mã đứng cách đó không xa với gương mặt trắng bệch.

01

Khi giọng máy móc đầy chế giễu vang lên trong đầu, tôi vừa ngẩng đầu khỏi vai Chu Yến Lê.

“Xong rồi à?”

Giọng nam sinh khàn đến đáng sợ, vừa nghe tôi còn không nhận ra đó là giọng của Chu Yến Lê.

“Ừ.”

Tôi khẽ gật đầu, tiếng chế giễu trong đầu càng lớn hơn.

【Tôi đang nói chuyện với cô đấy, NPC này rốt cuộc có nghe thấy không vậy?】

【Cô không cảm thấy cậu ấy rất bài xích chuyện này sao?】

Tôi nhíu mày, âm thầm lẩm bẩm trong lòng.

【Có sao? Từ nhỏ chúng tôi đã như vậy, Chu Yến Lê chưa bao giờ nói là không muốn.】

Phát hiện tôi có thể nghe thấy nó nói chuyện, hệ thống lập tức hăng hái.

【Thừa lời, nam chính vừa dịu dàng, lương thiện lại mềm lòng, có những lời không tiện nói thẳng. Cô cũng là một khúc gỗ, chẳng biết quan sát gì cả.】

【Nhìn xem, cậu ấy nhíu chặt mày, thở dồn dập, ghê tởm đến mức sắp bị cô làm cho khóc rồi kìa.】

Tôi cúi đầu nhìn, khóe mắt Chu Yến Lê quả nhiên hơi ươn ướt.

Cậu cúi thấp đầu, lặng lẽ kéo áo ở vai lên, che kín những dấu răng nhỏ đang đỏ ửng.

Lúc này tôi mới chú ý, các khớp ngón tay của cậu vì cố nhẫn nhịn mà siết đến trắng bệch.

Dường như nhận ra ánh mắt của tôi, Chu Yến Lê ngước lên nhìn.

“Sao thế? Vẫn chưa đã à?”

Yết hầu cậu chuyển động, trên hàng mi vẫn còn vương dấu ẩm ướt, giống như đang có chuyện gì đó vô cùng khó chịu.

Tôi lặng lẽ nhìn cậu, đầu óc rối tung, hệ thống vẫn còn líu lo không ngừng.

【Bị nước bọt bẩn thỉu của cô làm cho ghê tởm gần chết mà vẫn không đẩy cô ra, nam chính thật sự quá lương thiện.】

【Nhìn xem cô cắn người ta thành thế nào rồi. Cô tuổi chó à, sao thích gặm người thế?】

Ngón tay hơi co lại, tôi có chút tủi thân.

【Tôi đâu có dùng sức…】

Hệ thống cạn lời.

【Bây giờ không phải đang bàn chuyện cô có dùng sức hay không. Vấn đề là hai người đều trưởng thành rồi mà cô còn tùy tiện gặm người, người cô gặm lại còn là nam chính.】

【Cô có phải nữ chính đâu. Cô đang tu hú chiếm tổ, có biết không?】

Thấy tôi ngây người, Chu Yến Lê đưa tay quơ trước mắt tôi.

“Thanh Tri?”

Tôi hoàn hồn, khô khan cười hai tiếng.

“Cảm ơn cậu nhé, Chu Yến Lê. Bây giờ tôi đỡ nhiều rồi, tôi về nhà đây.”

Cậu ngồi bên giường, nhìn chằm chằm tấm chăn trên đùi, im lặng vài giây rồi gật đầu.

“Ừ, vậy tôi không tiễn cậu nữa.”

Hệ thống phiên dịch giúp cậu.

【Mau đi đi. Cậu ấy nhìn cô thêm một cái cũng thấy phiền.】

【Cậu ấy còn lười tiễn cô ra cửa, bảo cô mau tự mình biến đi mà cô chẳng có chút tự giác nào.】

Hệ thống này nói chuyện khó nghe thật sự. Tôi không nhìn Chu Yến Lê thêm lần nào, đứng dậy đi về nhà.

Trên suốt quãng đường, hệ thống cứ líu lo không ngừng.

Lúc này tôi mới hiểu, hiện tại mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết học đường.

Trúc mã Chu Yến Lê của tôi là nam chính trong cuốn tiểu thuyết học đường này, còn nữ chính là một học sinh chuyển trường sắp bất ngờ xuất hiện.

Hệ thống vui sướng khi người gặp họa.

【NPC, cô mau tránh xa nam chính ra đi.】

【Nam chính nói lúc cô phát bệnh thì cứ tìm cậu ấy, cô thật sự tìm từ nhỏ đến lớn. Người ta ngại từ chối mà cô cũng không nhìn ra sao?】

【Cô còn không cai chứng nghiện cắn đi, đợi nữ chính từ trên trời rơi xuống xuất hiện, cô chỉ còn nước ôm thịt lợn mà gặm thôi.】

02

Tâm trạng tôi chưa bao giờ tệ đến thế.

Huống chi còn là sau khi vừa được thỏa mãn cơn nghiện. Từ nhỏ tôi đã mắc chứng nghiện cắn, chỉ là chuyện này còn chưa kịp nói với bố mẹ thì đã bị Chu Yến Lê phát hiện.

Năm học lớp chồi ở trường mẫu giáo, cậu nắm lấy cổ tay mũm mĩm của tôi, định kéo tôi đi tìm cô giáo.

“Thẩm Thanh Hòa, đứa trẻ nào cắn cậu thế? Tôi đi đánh nó giúp cậu.”

Tôi nhìn cổ tay đầy dấu răng, cứ liên tục lùi về phía sau.

“Là tôi tự cắn.”

Không hiểu vì sao, răng tôi lúc nào cũng ngứa ngáy, ngứa từ răng vào tận trong lòng, ngứa đến mức tôi muốn rơi nước mắt.

Nhưng tôi không dám nói với bố mẹ. Hôm kia tôi vừa xem một bộ phim cương thi, trong phim, cương thi cắn người sẽ bị đạo sĩ lấy kiếm gỗ chọc vào mông.

Chu Yến Lê nhìn tay tôi, im lặng vài giây rồi đưa cổ tay mình ra.

“Cậu tự cắn mình chảy máu rồi, đau lắm.”

“Sau này nếu ngứa thì cắn tôi đi. Thẩm Thanh Hòa, tôi là con trai, tôi không sợ đau.”

Cứ như vậy, tôi cắn từ mẫu giáo cho đến tận cấp ba.

Cho đến một mùa đông nọ, Chu Yến Lê chơi bóng bị ngã gãy tay, cánh tay cậu phải bó bột.

Tôi sờ lớp thạch cao cứng ngắc rồi hỏi cậu.

“Có đau không?”

Chu Yến Lê không trả lời, chỉ kéo khóa áo len cổ lọ xuống, để lộ chiếc cổ thon dài trắng trẻo của nam sinh.

Khi ấy Chu Yến Lê đã có yết hầu rất đẹp, chiều cao cũng vượt tôi rất nhiều, nhưng làn da vẫn mang màu trắng lạnh nhàn nhạt.

“Thanh Tri, sau này ngứa thì cắn chỗ này đi. Tôi mặc áo cổ lọ nên sẽ không nhìn thấy.”

Tôi giật mình, nhìn vành tai đỏ bừng của Chu Yến Lê rồi liều mạng lắc đầu.

“Gặm cổ chẳng phải thật sự biến thành cương thi sao? Tôi không muốn. Cậu vẫn còn tay kia mà?”

Không khí yên lặng vài giây, Chu Yến Lê khẽ ho.

“Tay phải phải dùng để viết, sắp thi rồi…”

Mùa đông năm ấy, Chu Yến Lê lương thiện đã cống hiến chiếc cổ của mình.

Thịt ở cổ Chu Yến Lê không nhiều bằng cánh tay, nhưng mềm hơn cánh tay.

Cánh tay cậu không còn mềm mại như một cục bột lúc còn học mẫu giáo nữa, mà đã trở thành những khối cơ cứng rắn, mấy lần còn khiến răng tôi đau nhức.

Hơn nữa, ở bên cổ Chu Yến Lê, gần sát tai có một nốt ruồi. Sau khi bị cắn, vùng da xung quanh sẽ chuyển thành màu hồng, đặc biệt đẹp mắt.

Vì thế, tôi chấp nhận cách giải quyết này và dần dần yêu thích nó.

Cho đến khi mẹ cậu phát hiện mùa hè cậu vẫn mặc áo cổ lọ, cậu mới chuyển từ cho tôi gặm cổ sang gặm vai.

【Cô có biết tại sao cậu ấy không cho cô gặm cánh tay nữa không?】

Hệ thống hỏi tôi.

Trong lòng tôi buồn bực, lười không muốn để ý đến nó.

Hệ thống cũng chẳng quan tâm, tự mình nói tiếp.

【Bởi vì sau này nữ chính phải đeo một sợi dây chun nhỏ vào cổ tay cậu ấy. Cô biết dây chun nhỏ là gì không?】

Tôi cáu kỉnh bịt tai lại.

【Tôi không biết, câm miệng đi!】

Hệ thống bị tôi quát cho giật nảy mình.

【NPC thanh mai này không biến thành nữ phụ độc ác đấy chứ?】

Nó đang phổ cập cho tôi hàng trăm kết cục của nữ phụ độc ác thì chuông cửa vang lên.

Chu Yến Lê đứng trước cửa, trên tay bưng một chiếc khay.

Sau khi lớn lên, tính cách Chu Yến Lê càng thêm trầm lặng, rất ít nói, chỉ riêng đối với tôi vẫn khá dịu dàng.

Mẹ Chu Yến Lê đặc biệt thích làm bánh ngọt tại nhà. Bắt đầu từ năm lớp tám, ngày nào Chu Yến Lê cũng đều đặn mang bánh sang nhà tôi.

“Bánh việt quất mẹ tôi làm.”

Cậu vừa lên tiếng, tôi vừa nhìn chiếc khay của cậu, trong lòng lại xuất hiện một chút hy vọng may mắn.

【Từ nhỏ đến lớn, Chu Yến Lê luôn đối xử tốt với tôi. Cậu ấy sẽ không vì nữ chính gì đó mà đem tôi chiên, hấp, luộc, rán đâu. Những kết cục của nữ phụ độc ác mà cậu vừa kể chắc chắn không dùng được trên người tôi.】

Hệ thống cũng không chịu thua.

【Cô là người trong cuộc nên không sáng suốt. Tôi thấy nam chính sắp bị cô làm phiền chết rồi. Nếu không phải mẹ cậu ấy bảo đem sang, cô thử xem cậu ấy có tới không.】

【Lúc nãy khi cô gặm cậu ấy, cô không phát hiện cậu ấy thở rất nặng sao? Đó là vì cố nhịn cơn giận nên mới như vậy. Không tin thì cô tự thử đi.】

Thử thì thử.

Lúc đưa tay nhận chiếc khay trong tay Chu Yến Lê, tôi cố ý tiến lại gần hơn một chút.

Khoảnh khắc ngón tay tôi chạm vào đầu ngón tay nam sinh, toàn thân Chu Yến Lê lập tức cứng đờ.

Ngay giây tiếp theo, chiếc khay rơi xuống đất phát ra một tiếng giòn tan, cậu bất ngờ lùi mạnh về sau một bước.

“Xin lỗi Thanh Tri, tôi cầm không chắc…”

Cậu hoảng hốt cúi xuống dọn chiếc bánh dưới đất, nụ cười nơi khóe môi tôi lập tức cứng lại.

Hệ thống vẫn còn vui sướng khi người gặp họa.

【Vừa rồi cậu ấy còn không nhìn cô lấy một lần. Nhìn xem cậu ấy dọn nhanh thế nào, chỉ hận không thể mau chóng rời khỏi nhà cô thôi.】

Tôi cúi đầu nhìn. Đỉnh đầu Chu Yến Lê đen nhánh, bờ lưng rộng lớn, cậu đã hoàn toàn trưởng thành.

Tôi có chút thất thần nhìn vành tai đỏ bừng của cậu, đột nhiên phát hiện cậu lớn quá nhanh, cũng cao quá nhanh. Chúng tôi đều không còn là những đứa trẻ năm xưa nữa.

“Chu Yến Lê, thay tôi cảm ơn dì. Còn nữa… gần đây tôi đang giảm cân, sau này không cần mang bánh sang nữa.”

Cậu ngẩng đầu, nhíu mày nhìn tôi.

“Giảm cân? Cậu có béo đâu mà giảm?”

Tâm trạng tôi thật sự rất tệ, chỉ tùy tiện trả lời cho qua.

“Tóm lại sau này tôi không ăn nữa. Bánh của dì chia cho người khác đi, cậu đừng mang sang nữa.”

Khi Chu Yến Lê rời đi, tâm trạng dường như vô cùng tồi tệ.

Hệ thống khuyên tôi.

【Đây là bệnh tâm lý, chữa trị sớm thì sẽ khỏi sớm, cứ nhất quyết phải quấn lấy nam chính.】

【Nhìn xem lúc nam chính rời đi còn mất tập trung như vậy, chắc chắn lại bị cô làm ảnh hưởng tâm trạng rồi.】

Tôi nằm trên giường, không nói gì.

Sáng hôm sau, tôi và Chu Yến Lê đi trước đi sau, đầu óc tôi rối tung.

Tối qua hệ thống lại phổ cập cho tôi hàng trăm cách chết của nữ phụ độc ác, khiến cả đêm tôi toàn gặp ác mộng.

“Thanh Tri, hôm nay cậu…”

Chu Yến Lê đang đi phía trước đột nhiên dừng chân quay lại. Tôi không kịp đề phòng, đâm thẳng vào lòng cậu.

Chu Yến Lê theo bản năng giữ lấy tôi khi tôi sắp ngã.

Cảm giác bị siết chặt truyền đến từ eo. Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy Chu Yến Lê với vẻ mặt cứng đờ.

03

Khoảng cách giữa chúng tôi rất gần, gần đến mức tôi nhìn rõ hàng mi cậu đang run rẩy không ngừng, nhìn rõ đồng tử cậu đột nhiên co lại và sự hoảng loạn thoáng qua.

【Cậu ấy lại thở nặng hơn rồi, mặt còn bị cô làm cho tức đỏ. Cô mau tránh xa cậu ấy ra đi.】

Hệ thống đột nhiên lên tiếng, tôi vội vàng lùi khỏi lòng Chu Yến Lê.

“Cậu… sáng sớm đã mất tập trung như vậy, chứng nghiện cắn lại tái phát à?”

Im lặng hồi lâu, Chu Yến Lê khẽ ho rồi hỏi tôi.

Không nhắc thì thôi, nhắc đến tôi thật sự cảm thấy trong lòng ngứa ngáy.

Đặc biệt là khi nhìn thấy nốt ruồi nhỏ màu nâu trên cổ cậu, tôi mím môi.

“Không, tôi không muốn.”

Hạ mắt xuống, Chu Yến Lê nhẹ nhàng gật đầu.

Sau đó, chúng tôi tiếp tục im lặng.

Tôi chưa bao giờ cảm thấy con đường này dài đến vậy.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)