Chương 7 - Cơn Mưa Giữa Đường Cao Tốc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Luật sư Hàn nhìn anh ta.

“Cảnh sát sẽ giúp anh biết.”

“Trên thỏa thuận có bản sao căn cước của anh và chữ ký viết tay của anh.”

Sắc mặt Thẩm Hạo thay đổi.

“Chữ ký thì chứng minh được gì?”

“Tôi đã ký bao nhiêu tài liệu dự án, ai biết có phải bị người khác lấy đi sử dụng hay không?”

Phương Mai lập tức tiếp lời.

“Đúng!”

“Chắc chắn em gái tôi hồ đồ, lấy nhầm đồ.”

“Thẩm Hạo nhà chúng tôi sao có thể bán nhà của nó?”

Tôi nhìn bà ta.

“Tại sao em gái bà biết ngăn bí mật trong tủ giày?”

Phương Mai nghẹn lời.

Vị trí đó rất kín đáo.

Trước đây tôi dùng để cất chìa khóa dự phòng và hóa đơn cũ.

Sau khi chuyển đi, tôi tiện tay nhét một số tài liệu ít dùng vào đó.

Thẩm Hạo biết.

Bởi vì lúc sửa nhà năm ấy, anh ta từng đi cùng tôi về lấy đồ.

Ánh mắt Phương Mai bắt đầu dao động.

“Sao tôi biết được?”

“Cô đừng gài lời tôi.”

Sắc mặt viên cảnh sát đứng ở cửa càng nghiêm túc.

“Anh Thẩm Hạo, những tình tiết này cần anh tiếp tục giải trình.”

Thẩm Hạo nghiến răng.

“Tôi đã nói tôi không biết.”

“Hôm nay chỉ vì gặp tai nạn mà các người đều bám lấy tôi không buông.”

“Tôi mới là người bị hại.”

Tôi nhìn miếng băng gạc trên thái dương anh ta, đột nhiên hỏi:

“Tài xế xe phía sau thế nào?”

Viên cảnh sát trả lời:

“Chân bị gãy, đã được đưa đi chụp phim.”

Tôi hỏi:

“Trách nhiệm vụ tai nạn thì sao?”

Viên cảnh sát nhìn Thẩm Hạo.

“Nhận định ban đầu là chiếc xe màu đen sau khi nhập từ làn dừng khẩn cấp vào làn chính đã liên tục chuyển làn, khiến xe phía sau không tránh kịp. Kết luận cụ thể phải chờ biên bản xác định trách nhiệm tai nạn.”

Thẩm Hạo lập tức cuống lên.

“Lúc đó mưa lớn như vậy!”

“Mẹ tôi tức ngực, tôi muốn mau chóng đến bệnh viện thì có gì sai?”

Tôi nhẹ giọng nói:

“Anh vừa bỏ tôi lại trên làn dừng khẩn cấp.”

“Sau đó lại từ làn dừng khẩn cấp nhập vào làn xe.”

“Camera quay rất rõ phải không?”

Mặt Thẩm Hạo càng trắng hơn.

Cuối cùng anh ta dường như đã nhận ra, chuyện tối nay không thể dùng một câu “vợ chồng cãi nhau” để che đậy.

Phương Mai vẫn cố chống chế.

“Cho dù nó lái xe không vững thì cũng là bị cô chọc tức.”

“Nếu cô sớm xin lỗi, gia đình chúng ta sao có thể thành ra thế này?”

Y tá không nhịn được nói:

“Lời bà nói thật thú vị.”

“Người là do các người đuổi xuống đường cao tốc, xe là các người tự đâm, nhà cũng là họ hàng các người cạy cửa.”

“Cuối cùng lại đổ tất cả lên đầu người đang nằm trên giường bệnh?”

Môi Phương Mai run lên vì bị phản bác.

Bà ta quay đầu định khóc.

Nhưng lần này không ai dỗ dành.

Thẩm Hạo cũng không dỗ.

Anh ta cúi đầu, biểu cảm trên mặt hỗn loạn, như đang muốn tìm một cái lỗ để chui vào.

Luật sư Hàn đi đến bên giường tôi.

“Cô Mạnh, cảnh sát sẽ xử lý hiện trường căn nhà.”

“Nhưng có một việc tôi cần xác nhận.”

“Cô đã từng ký tài liệu nào liên quan đến việc bán nhà chưa?”

Tôi lắc đầu.

“Chưa.”

“Có từng ủy quyền cho Thẩm Hạo bán bất động sản không?”

“Không.”

“Có từng nhận tiền đặt cọc của người mua không?”

“Không.”

Luật sư Hàn gật đầu.

“Vậy thì rõ rồi.”

Thẩm Hạo đột ngột ngẩng đầu.

“Rõ cái gì?”

Luật sư Hàn nói:

“Nếu thỏa thuận thực sự xuất phát từ anh, nó liên quan đến việc tự ý định đoạt tài sản không thuộc quyền sở hữu và hành vi lừa đảo.”

“Nếu chữ ký không phải do cô ấy tự ký, vấn đề càng nghiêm trọng hơn.”

Thẩm Hạo siết chặt nắm tay.

“Anh dọa ai?”

Tôi nhìn anh ta.

“Anh căng thẳng làm gì?”

“Chẳng phải anh nói mình không biết sao?”

Khóe miệng Thẩm Hạo giật giật, hồi lâu không nói được lời nào.

Ngoài hành lang đột nhiên có người gọi tên anh ta.

Một người đàn ông mặc vest chạy tới, cả mặt đầy nước mưa.

“Tổng giám đốc Thẩm!”

Thẩm Hạo giống như bắt được phao cứu mạng.

“Sao cậu lại đến đây?”

Người đàn ông thở hổn hển.

“Phía đối tác gọi điện.”

“Họ nói vụ tai nạn tối nay đã xuất hiện trong thông báo giao thông địa phương, biển số xe cũng bị quay lại.”

“Họ còn nghe nói anh có liên quan đến tranh chấp gia đình và bỏ người trên đường cao tốc, nên yêu cầu tạm dừng ký hợp đồng ngày mai.”

Cơ thể Thẩm Hạo lảo đảo.

“Tạm dừng?”

“Dựa vào đâu họ tạm dừng?”

Người đàn ông nhìn tôi trên giường bệnh, lại nhìn cảnh sát, hạ thấp giọng.

“Đối phương nói dự án sợ nhất là dư luận tiêu cực.”

“Còn nữa, bên tài chính đang thúc tiền. Nếu tối nay không chuyển tiền bảo chứng, nguồn nguyên liệu sẽ bị cắt.”

Cuối cùng Phương Mai cũng cuống lên.

“Tiền bảo chứng gì?”

“Thẩm Hạo, chẳng phải con nói chỉ cần ký dự án là tiền sẽ về sao?”

Sắc mặt Thẩm Hạo xanh mét.

“Mẹ im đi.”

Phương Mai sửng sốt vì bị quát.

Đây là lần đầu tiên trong đêm nay anh ta quát bà ta.

Tôi nhìn hai mẹ con họ, trong lòng không có khoái cảm, chỉ có sự tỉnh táo muộn màng.

Cái gọi là một gia đình của họ chưa bao giờ vì tình thân sâu nặng.

Chẳng qua họ cùng đứng trên lưng tôi để sưởi ấm.

Bây giờ tấm đệm dưới chân bị rút đi, đến bản thân họ cũng đứng không vững.

Luật sư Hàn cúi người hỏi tôi:

“Hiện tại cô có thể sắp xếp sơ bộ lịch sử chuyển khoản không?”

“Tôi có thể giúp cô đăng nhập bản sao lưu đám mây.”

Tôi gật đầu.

“Được.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)