Chương 2 - Cơn Mưa Giữa Đường Cao Tốc
“Là cô bất hiếu, không biết phép tắc.”
“Nhà họ Thẩm chúng tôi không có loại con dâu như cô!”
Thẩm Hạo giật lấy túi của tôi, kéo khóa rồi lục lọi.
Tôi đưa tay giành lại.
“Anh làm gì vậy?”
Anh ta lấy điện thoại của tôi ra, nhấn màn hình.
Màn hình sáng lên rồi nhanh chóng tối xuống.
Thông báo pin yếu lóe lên.
Thẩm Hạo cười lạnh.
“Chẳng phải em muốn báo cảnh sát sao?”
“Lấy gì để báo?”
Nói xong, anh ta ném điện thoại ra khỏi cửa xe.
Chiếc điện thoại màu đen đập xuống chân lan can bên đường, rất nhanh bị nước mưa nuốt mất.
Đầu óc tôi vang lên một tiếng ong.
Khoảnh khắc đó, cuối cùng tôi không còn cố gắng nói lý lẽ nữa.
Tôi đưa tay tháo dây an toàn, muốn xuống xe nhặt điện thoại.
Nhưng Thẩm Hạo tưởng tôi định bỏ chạy, lập tức đè mạnh vai tôi xuống.
“Bây giờ biết sợ rồi à?”
Vai tôi đập vào cửa xe, đau đến trước mắt trắng xóa.
“Tránh ra.”
“Xin lỗi.”
“Tránh ra.”
“Xin lỗi mẹ anh!”
Mưa càng lúc càng lớn, một chiếc xe từ phía sau lao vụt qua màn nước dữ dội hắt vào trong xe.
Tôi nhìn thấy Phương Mai ngồi ở ghế phụ, thong thả chỉnh lại khăn quàng cổ.
Bà ta thậm chí không quay đầu.
Dường như tôi không phải con dâu bà ta, chỉ là một bộ quần áo ướt khiến bà ta chán ghét.
Tôi chợt nhớ đến ngày kết hôn, bà ta từng nắm tay tôi nói với họ hàng:
“Sau này chúng ta là người một nhà.”
Khi ấy tôi tưởng người một nhà là phải chăm sóc lẫn nhau.
Bây giờ tôi mới hiểu, “người một nhà” trong miệng một số người có nghĩa là bắt bạn tháo xương mình ra, lót dưới chân họ.
Thẩm Hạo giật dây an toàn của tôi ra.
Một tiếng “tách” rất nhẹ vang lên, nhưng giống như có thứ gì đó vừa đứt lìa.
Anh ta túm cánh tay tôi kéo ra ngoài.
Tôi theo bản năng bám lấy tay nắm cửa.
“Thẩm Hạo, anh điên rồi!”
Gân xanh trên thái dương anh ta nổi lên.
“Anh chịu đủ em rồi!”
“Ngày nào cũng bày ra vẻ thanh cao, cho ai xem?”
“Em tưởng không có em thì anh không sống nổi sao?”
Tôi bị anh ta kéo đến sát cửa xe, mũi giày giẫm xuống vũng nước.
Nước mưa lạnh buốt lập tức ngập qua mu bàn chân.
Toàn thân tôi run lên, không biết vì lạnh hay vì giận dữ.
Lúc này Phương Mai mới hạ cửa kính xuống một khe nhỏ.
Giọng bà ta từ trong xe vọng ra.
“Quỳ xuống.”
Tôi ngẩng đầu nhìn bà ta.
Phương Mai nheo mắt.
“Quỳ xuống nhận lỗi với tôi, tôi sẽ bảo Thẩm Hạo kéo cô trở lại.”
Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt bà ta, bỗng tỉnh táo chưa từng có.
“Nằm mơ đi.”
Ánh mắt Thẩm Hạo tối sầm, anh ta giơ chân đá vào bắp chân tôi.
Bàn tay đang bám cửa bị nước mưa làm trượt.
Một giây sau, cơ thể tôi mất thăng bằng, cả người ngã xuống vũng nước trên làn dừng khẩn cấp.
04
Khi nước mưa nện xuống mặt, lúc đầu tôi không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Trong tai chỉ có những tiếng ù nặng nề, giống như có người úp một chiếc thùng sắt lên đầu tôi.
Tôi nằm sấp trong vũng nước, hai tay chống xuống mặt đường thô ráp, lòng bàn tay lập tức bị đá vụn cứa rách.
Cơn đau chậm mất nửa nhịp mới ập đến.
Cửa xe trên đầu tôi đóng sầm lại.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Thẩm Hạo đứng bên cạnh xe, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Ống quần anh ta cũng ướt, sắc mặt còn u ám hơn cả đêm mưa.
Tôi tưởng ít nhất anh ta sẽ có một giây hối hận.
Nhưng anh ta chỉ cúi xuống nhìn tôi.
“Mạnh Đường, bây giờ em xin lỗi vẫn còn kịp.”
Toàn thân tôi ướt sũng, nước từ ngọn tóc chảy vào mắt, cay đến mức không thể mở ra.
“Điện thoại của tôi.”
“Trả lại cho tôi.”
Thẩm Hạo nhíu mày.
“Đến lúc này em vẫn nhớ đến điện thoại?”
Tôi nghiến răng chống người đứng dậy.
“Đó là đồ của tôi.”
Cửa kính xe của Phương Mai hạ xuống một đoạn.
Ánh đèn vàng ấm áp trong xe chiếu lên mặt bà ta. Bà ta giống như đang ngồi dưới mái hiên nhìn một con chó bị dầm mưa.
“Đừng trả cho nó.”
“Loại phụ nữ này phải chịu khổ một chút mới biết điều.”
Tôi nhìn bà ta.
“Phương Mai, bà sẽ hối hận.”
Bà ta hừ một tiếng như vừa nghe thấy chuyện cười.
“Tôi hối hận?”
“Con trai tôi bao nhiêu năm nay chưa từng chịu khổ gì, cưới cô mới là xui xẻo.”
“Nếu cô thật sự có bản lĩnh thì đừng cầu xin chúng tôi.”
Thẩm Hạo mở cửa ghế lái.
Tôi bám vào lan can đứng lên. Chân vừa dùng sức, đầu gối đã truyền đến cơn đau thấu tim.
Cú đá vừa rồi trúng vào bên cạnh chân, khi ngã xuống đầu gối lại va vào mặt đường.
Tôi loạng choạng, suýt ngã lần nữa.
“Thẩm Hạo.”
Tôi gọi anh ta lại.
Anh ta quay đầu, giữa mày mắt chỉ toàn vẻ mất kiên nhẫn.
Tôi nói rõ từng chữ:
“Hôm nay anh đi khỏi đây, chúng ta sẽ kết thúc.”
Tiếng mưa quá lớn, có lẽ anh ta không nghe rõ, hoặc nghe rõ nhưng không để tâm.
Anh ta chỉ cười lạnh.
“Đừng lấy ly hôn ra dọa anh.”
“Rời anh rồi, ai còn cần em?”
Phương Mai ngồi trong xe tiếp lời.
“Đúng là tưởng mình ghê gớm lắm.”
“Lên xe đi, con trai.”
Thẩm Hạo không nhìn tôi thêm lần nào.
Cửa xe đóng lại.
Đèn cảnh báo vẫn nhấp nháy hai lần trong mưa, sau đó chiếc xe từ từ lao về phía trước.
Tôi đứng bên làn dừng khẩn cấp, nhìn đèn hậu bị màn mưa kéo thành hai bóng đỏ.
Chúng càng lúc càng xa.
Cuối cùng bị màn nước do một chiếc xe tải chạy vụt qua hất lên che khuất hoàn toàn.
Khoảnh khắc ấy, tôi không khóc.