Chương 5 - Con Mắt Dưới Lòng Bàn Chân
Đột nhiên chị tôi mở mắt.
Chị mở toang hai mắt, như bị ai đó dùng sức cạy mí mắt.
Đôi mắt chị nhìn trân trân vào gáy Trần Húc, đồng tử mở to hết cỡ, đen kịt một
cách không bình thường.
“Bà ấy đang lừa anh.”
Miệng chị tôi rõ ràng đang mấp máy, nhưng giọng nói phát ra lại không phải của
chị, như vọng lên từ dưới lòng đất.
“Mẹ anh không vui, bà ấy khóc dưới đáy giếng suốt ba tháng, anh căn bản không
nghe thấy.”
Trần Húc đạp phanh sát sàn, chiếc xe địa hình trượt dài trên đường đất mấy mét
mới dừng lại, đuôi xe hất tung bụi mù mịt.
Anh ta nắm chặt vô lăng, hai vai run rẩy, tôi không phân biệt được đó là vì giận
dữ hay sợ hãi.
“Cô nói lại lần nữa xem.”
Anh ta quay phắt lại, trừng mắt nhìn chị tôi ở ghế sau.
Chị tôi nhìn thẳng vào anh ta, ánh mắt vẫn giữ vẻ đen tối bất thường ấy, đồng tử
giãn to đến mức gần như chiếm trọn hốc mắt.
Rồi chị chớp mắt một cái, đồng tử trở lại bình thường, màu đen trong mắt phai
đi, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lúc này, chị tôi ngơ ngác nhìn chúng tôi, “Sao vậy?”
“Sao mọi người lại dừng lại?”
“Ai vừa nói thế?”
Trần Húc nhìn chị chằm chằm tròn mười giây, hơi thở từ dồn dập dần trở nên chậm
lại, cuối cùng anh ta quay người lại, nổ máy xe.
“Nó tỉnh rồi.”
Giọng Trần Húc lấy lại vẻ bình tĩnh: “Nó đang mượn miệng chị cô để nói.”
11
Mẹ tôi lao tới ôm chầm lấy chị tôi, kéo tuột chị về phía mình, như thể muốn
giành giật chị từ tay một thứ gì đó.
Chị tôi vẫn ngơ ngác hỏi chuyện gì đã xảy ra, mẹ tôi không đáp, chỉ ôm chặt hơn.
Tôi ngoái nhìn hàng ghế sau.
Chị tôi tựa vào lòng mẹ, chân phải co lại, cục u ở khoeo chân đã biến mất.
Tôi đưa mắt tìm dọc bắp chân chị lên trên, đùi, hông, eo – eo.
Dưới vạt áo bên hông phải của chị, một cục u đang phồng lên.
Nó đã vượt qua bẹn, tiến vào khoang bụng.
Tôi vội quay mặt đi, không dám nhìn thêm nữa.
Xe tiếp tục lăn bánh về hướng Tây, đường ngày càng khó đi.
Đường nhựa chuyển sang đường bê tông, đường bê tông thành đường rải sỏi, đường
rải sỏi thành đường đất, cuối cùng đường đất thu hẹp lại thành một lối mòn
hoang vắng gần như vô hình.
Hai bên rợp bóng cây cổ thụ, tán lá che kín bầu trời, mới hơn ba giờ chiều mà
trời như đã sẩm tối.
Cảnh vật xung quanh ngày càng mang dáng vẻ ma quái.
Cây cối cong queo, dây leo trĩu nặng những quả đen kỳ lạ, cỏ dại mọc từ khe đá
héo úa, rõ ràng mới tháng mười mà khô khốc như bị hút cạn kiệt nước.
Trần Húc tắt máy xe: Đến nơi rồi.”
Dưới luồng sáng của đèn pha, làng Thanh Sơn hiện ra trước mắt tôi.
Ngôi làng không lớn, nằm nếp mình vào sườn núi, khoảng chừng hai ba mươi hộ gia
đình.
Nhà cửa đều xây bằng đá, những bức tường đá xanh xám phủ đầy dây leo khô héo.
Ngôi làng chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ, không tiếng chó sủa, gà gáy,
không khói bếp, không bất kỳ dấu hiệu của sự sống.
Mẹ tôi thì thầm hỏi: “Nơi này còn người ở không?”
Trần Húc không trả lời.
Anh ta mở cửa bước xuống xe, lấy một chiếc đèn pin và một cái xẻng công binh từ
cốp xe, rồi đi đến bên tôi, gõ cửa sổ.
“Đến nơi rồi.”
Tôi mở cửa xe, khoảnh khắc chân chạm đất, cảm giác như dẫm lên một thi thể chưa
kịp nguội lạnh, một luồng khí lạnh lẽo từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu.
Tôi đỡ chị tôi xuống xe, toàn bộ sức nặng của chị đè nặng lên vai tôi.
Mẹ tôi xách túi đồ lẽo đẽo theo sau.
Trần Húc đi trước, ánh đèn pin quét qua lại giữa những ngôi nhà đá.
Khóa trên cửa các ngôi nhà đều mới tinh, tôi không kìm được hỏi: “Làng này rốt
cuộc còn ai sống không vậy?”
Trần Húc vẫn không ngoảnh lại: “Từ đường nằm ở điểm cao nhất.”
Anh ta vẫn phớt lờ câu hỏi của tôi.
Chúng tôi men theo con đường lát đá đi lên, mỗi bước chân, nhịp thở của chị tôi
càng thêm nặng nề.
Chị thở dốc, móng tay bấu chặt vào vai tôi, đau nhói.
Chị cắn răng thì thầm: “Nó cựa quậy liên tục, rất vui sướng, nó biết đã về đến
đây.”
Mẹ tôi lẩm nhẩm tụng kinh bên cạnh, lắp bắp đã bao năm bà không bước chân vào
chùa, kinh văn nhớ nhớ quên quên, câu được câu chăng.
Giọng bà vang vọng trong ngôi làng vắng lặng, nghe như có ai đó họa theo từ xa.
Từ đường nằm ở vị trí cao nhất của làng, đồ sộ hơn hẳn những ngôi nhà xung
quanh, mái cong vút, hoành phi sơn son thiếp vàng treo trước cửa.
Tôi không nhận ra ba chữ trên hoành phi, không phải chữ Hán giản thể hiện đại,
mà là một thứ chữ viết cổ xưa nào đó.
Cổng chính của từ đường không khóa, Trần Húc đưa tay đẩy, hai cánh cửa gỗ nặng
nề kêu cót két kéo dài, từ từ mở ra.
Một luồng gió lạnh từ khe cửa ùa ra, cuốn theo một mùi hôi thối khó tả.
Ánh đèn pin chiếu rọi, soi sáng gian chính của từ đường.
Gian chính không có tượng Phật, không bài vị tổ tiên.
Ngay giữa sàn nhà khảm một tấm đá tròn khổng lồ, đường kính khoảng ba mét, trên
mặt đá khắc chi chít những đường nét đan xen, tạo thành một con mắt khổng lồ, mở
trừng trừng.