Chương 6 - Con Gái Của Thiên Đạo
12
“Không dịu dàng như Như Lam thật khiến ngươi thất vọng.”
Giọng nói thản nhiên của Tần Nhược Ý vang lên sau lưng ta.
Cơ thể ta cứng đờ, không dám quay đầu.
“Ôi lạ thật, sao nụ cười lại ở trên mặt ta nhỉ.” Linh Ngọc nhìn ta, cười đầy ác ý.
Ta mở to mắt nhìn Linh Ngọc, môi run lên.
“Ngươi đồ độc phụ…”
Độc tu! Đây là độc tu đó!
Như Lam sư tỷ bất lực che mặt.
Ta rưng rưng quay đầu nhìn Tần Nhược Ý.
“Ngươi sẽ không đánh ta… đúng không?”
Tần Nhược Ý không nói gì.
Chỉ là trong đôi mắt ấy, đầy thất vọng.
Ta sững lại, nhận ra có gì đó không ổn.
“Đợi đã, Tần Nhược Ý, ta chỉ là…”
Tần Nhược Ý không nghe, quay người rời đi.
“Sư tỷ ngươi bỏ ngươi rồi.” Linh Ngọc châm chọc.
Ta đứng đờ tại chỗ.
Như Lam sư tỷ thở dài, xoay ta lại định an ủi.
Kết quả, vừa xoay qua.
Mặt ta nước mắt nước mũi giàn giụa.
“Hu hu hu… nàng không cần ta nữa!”
“… ”
Như Lam im lặng.
“Khóc như con chó.” Linh Ngọc ghét bỏ nói.
13
Ta nén nước mắt tới động phủ của Tần Nhược Ý, nghĩ xem nên giải thích thế nào.
Ta chỉ đơn thuần giữ thể diện thôi.
Không đến mức không cần ta chứ.
Nhưng lấy lý do gì để gọi nàng ra đây.
Đúng lúc đó.
Một con tiểu giao long bò nhanh qua bậc đá.
Ta im lặng một lát rồi quay về động phủ mình.
Quả nhiên.
Một con giao long mini thuần đen đang chờ ta trong động phủ.
“Cha.” ta gọi nó.
“Ư?” con giao ngơ ngác ngẩng đầu nhìn ta.
“Cha biết lộn ngược không?” ta hỏi người cha giao mất trí của mình.
“Ư…” tiểu giao chớp mắt, rồi cắn đuôi mình lăn một vòng.
Ta miễn cưỡng chấp nhận, lấy tiểu tượng của Tần Nhược Ý cho nó nhìn.
“Cũng được, cha luyện thêm đi, ta đi gọi người này tới nhé. Nhớ, người này tới thì cha lộn ngược.”
Lý do có rồi, ta có thể đi gọi Tần Nhược Ý.
Ta gõ trận pháp của nàng.
“Tần Nhược Ý!”
“… ”
Không tiếng đáp.
“Tần Nhược Ý, tới nhà ta không? Nhà ta có con giao biết lộn ngược.”
“… ”
Hu… nàng không để ý ta.
Ta hít mũi cay xè, sắp chảy nước mũi nữa rồi.
Ta quay về động phủ.
Thấy cha giao đang cố gắng tập lộn.
“Ư?” cha giao nhìn ra sau lưng ta, tỏ vẻ thắc mắc.
“Ừ, nàng không tới.” ta ngẩng đầu, nước mắt sắp rơi, “Cha về đi, tới sớm quá, mẹ còn chưa tỉnh.”
Cha giao không chịu đi, chơi luôn trong động phủ ta.
Ta không nhịn nổi nữa, cha không đi thì ta cũng phải khóc rồi, nằm trên giường vừa uống rượu vừa khóc lớn.
Bên tai vang lên tiếng sột soạt, ta không để ý.
Một lúc sau lại có tiếng nhai.
Rồi lại sột soạt.
“Cha! Đừng ăn trộm linh quả của ta lúc ta khóc được không! Ta thất tình rồi! Nàng không cần ta nữa hu hu hu…” ta ngẩng đầu khóc mà mắng, nhét linh quả vào nhẫn Càn Khôn.
Tiểu giao chạy biến.
“Mẹ ngủ không tỉnh, cha mất trí, còn ta tan nát.”
Ta lại uống rượu, khóc ầm lên.
Sau khi ta say.
Một cái móng đen nhỏ vỗ vỗ ta, ngậm đưa ta một cuốn sách nhỏ.
Ta mơ màng nhận lấy.
Nhìn kỹ, trên bìa nguệch ngoạc mấy chữ: 《Sơn Thần bá đạo yêu ta》.
“Ta cần cái này làm gì?” ta nheo mắt hỏi cha giao.
Tiểu giao liếm móng, mắt đen long lanh, kêu ư ư rồi lật tới một trang.
Ta nhìn kỹ.
Chỉ có một câu được tô đỏ.
【Ta mang thai rồi, của ngươi, phải chịu trách nhiệm.】
Nếu ta đang tỉnh.
Ta sẽ vung tay cho con giao một cái.
Nhưng ta đang say nên thấy…
“Được! Ta cũng mang thai rồi! Tần Nhược Ý phải chịu trách nhiệm!” ta mắt lờ đờ giơ sách lên hét.
Rồi ta cầm sách chạy tới gõ trận pháp động phủ Tần Nhược Ý.
“Tần Nhược Ý mở cửa!
Ta biết ngươi ở nhà!
Ngươi có gan làm ta to bụng sao không dám mở cửa hả! Hu hu hu…”
Ta đập trận pháp kêu “đoàng đoàng”.
Khóc thảm vô cùng.
Cánh cửa chết tiệt cuối cùng cũng mở.
Tóc đen Tần Nhược Ý buông sau lưng, lạnh lùng nhìn ta.
“Có việc gì?”
“Ta mang thai rồi, của ngươi.” ta mắt đỏ nhìn nàng, đáng thương.
Tần Nhược Ý nhìn ra ta say, nhíu mày, giọng khàn khàn từng chữ:
“Trêu đùa ta vui lắm sao?”
Ta rưng rưng ôm eo nàng:
“Xin lỗi.”
Tần Nhược Ý không đáp lại, cũng không ôm ta, quay mặt đi:
“Xin lỗi cái gì?”
Đầu óc ta mơ hồ, mặt mếu máo trả lời:
“Thật ra ta không mang thai, vì ngươi không được.”
Nắm tay Tần Nhược Ý lập tức siết chặt.
“Nhưng ta yêu ngươi.”
Ta say khướt tựa đầu vào ngực mềm của nàng, khẽ cọ cọ.
“Những lời hôm nay đều là giả, là ta sai.
Tần Nhược Ý, nói ngươi tha thứ cho ta. Rồi… đừng buông tha ta, được không?”
Ta đưa bàn tay lạnh chậm rãi luồn vào cổ áo nàng, đặt lên trái tim ấm nóng.
“Dù không mang thai, giờ ngươi ngủ với ta cũng có thể chịu trách nhiệm.”
Hơi thở Tần Nhược Ý nặng dần, đưa tay giữ chặt bàn tay đang làm loạn của ta.
Trái tim nàng đập rất nhanh.
Ta nghĩ, nàng chắc đã tha thứ cho ta rồi.
…
【Quản lý! Sao cúp điện rồi!】
【Xong rồi, nữ chính buông nắm đấm. Con chó muội ba phần say, lừa người đến tan lòng.】
【Nữ nhi bị người ta dắt như chó rồi hu hu.】
【Câu tới mức há mồm rồi.】
【Biết rồi biết rồi, quy tắc cũ, VIP cũng không được xem đúng không?】
14
Sau đêm nói chuyện thâu đêm ấy, ta dần giữ khoảng cách với tất cả mọi người.
Chỉ thân thiết với Tần Nhược Ý.
Nàng không nói, nhưng ta biết nàng sợ gì.
Cảm giác an toàn! Ta cho là được.
Giờ trong toàn tông đều biết, Tần Nhược Ý là người do ta che chở.
Ta đối với người phụ nữ ít nói này hào phóng vô cùng.
Dù đệ tử trong tông bàn tán không ít về quan hệ của chúng ta, nhưng vì khả năng ra tay là đánh của Tần Nhược Ý, ai cũng đành im miệng.
Chỉ có mấy dòng chữ đỏ chết tiệt cứ nhắc ta sửa cốt truyện.
Phiền thật, nhưng hình như cũng không ảnh hưởng ta.
Từ khi chữ đỏ xuất hiện, mấy phụ đề vàng đã biến mất.
Không còn mấy bà lắm mồm bàn ta với Tần Nhược Ý ai ở trên nữa.
Đương nhiên là ta! Ta!
Ta ngồi lên mặt nàng cũng được, lên người cũng được, hừ!
Đó gọi là địa vị!
Bình thường không nói, nhưng ta để ý lắm.
Ta cứ tưởng cuộc sống sẽ trôi qua kiểu nước đục thả câu như vậy.
Cho đến buổi tụ họp đệ tử hôm đó.
Tất cả đệ tử đều phải có mặt để kiểm tra thành quả tu luyện gần đây.
Không chịu bỏ cuộc, Tuyết Thiên Hành tìm tới ta giữa đám đông.
“Thế gia tiên môn coi trọng truyền thừa, sư muội từng nói mình là con một, vậy trưởng bối trong nhà có thể chấp nhận Tần Nhược Ý sao?”
Tuyết Thiên Hành nắm tay ta, như quan tâm lại như ép buộc.
“Họ cần một hiền tế có thể nối dõi, chứ không phải một nữ nhân chỉ hơi có thiên phú. Sư muội còn nhỏ, chưa hiểu ý nghĩa của thế gia. Tần Nhược Ý là cô nhi, sau lưng không có ai.”
Ta nhìn xung quanh, toàn sư huynh đệ, không tiện chửi thề, haizz.
Ta ngoắc ngoắc Tuyết Thiên Hành,
“Lại đây, cúi đầu xuống, tỷ nói với ngươi vài câu thật lòng.”