Chương 3 - Con Gái Của Thiên Đạo
Ta theo bản năng hất ra.
Nụ cười của huynh cứng lại, vì chuyện này trước giờ chưa từng xảy ra.
Bình thường ta luôn vồ vập huynh, sao có thể lạnh nhạt thế này.
Tuyết Thiên Hành thở dài, bất đắc dĩ cưng chiều cạo nhẹ mũi ta.
“Được rồi được rồi, sư huynh đảm bảo, đợi ta giải trừ hôn ước với Tần Nhược Ý, ta sẽ cưới muội.”
Cưới ta? Sao lại cưới ta? Ta có bao giờ nói thích huynh đâu.
Ta khó hiểu nhìn huynh, buột miệng nói:
“Ta là hậu nhân tiên môn, phụ thân Hóa Thần của ta sẽ không cho ta gả cho huynh đâu.”
Nói xong, ta và Tuyết Thiên Hành đều im lặng.
Ngượng thật.
Đúng lúc này, ngoài cửa động phủ vang lên tiếng trận pháp bị kích hoạt.
Ta giật mình.
Trong đầu hiện lên khuôn mặt Đại sư tỷ.
Chết rồi!
Trước đó ta còn biểu hiện yêu nàng sống chết.
Giờ mà bị bắt gặp ta lén gặp Tuyết Thiên Hành.
Lời nói dối trước kia lập tức lộ tẩy.
Vậy thì… cái đầu của ta.
Ta rùng mình.
Không hiểu sao vẻ mặt Tuyết Thiên Hành cũng hơi mất tự nhiên.
Ta cũng chẳng quản nữa.
Vội tìm xem có chỗ nào giấu người không.
Cho tới khi ta thấy gầm giường.
Ta đẩy Tuyết Thiên Hành vào trong.
“Sư muội… ta…” huynh có chút không tình nguyện.
“Chậc! Im, trốn đi.” Ta trừng mắt chỉ tay vào huynh.
Tuyết Thiên Hành hết cách, chỉ đành bị ta đẩy vào.
5
Tiếng nhắc của trận pháp vang lên liên hồi.
Ta vội vàng đi mở trận.
“Tiểu sư muội.” Ngũ sư huynh Lục Minh Minh chớp chớp đôi mắt to nhìn ta.
“… ”
Hù chết ta, còn tưởng là sư tỷ.
Ta vừa định thở phào thì hơi thở lại nghẹn lại.
Bởi vì Ngũ sư huynh Lục Minh Minh đến để tỏ tình.
Huynh giơ một bó hoa trắng nhỏ, ngập ngừng nhìn ta.
“Tiểu sư muội, thật ra ta cũng thích muội lâu rồi, có thể…”
Ta mặt không cảm xúc từ chối.
“Ta không thích tên lặp chữ, nữ tính quá.”
Ngũ sư huynh không thể tin nổi, tủi thân nói:
“Nhưng trước đây muội nói thích nhất tên của ta mà.”
Ta có nói à? Quên rồi.
Ta định đuổi Ngũ sư huynh đi.
Kết quả huynh như nhìn thấy ai đó, sợ như chuột thấy mèo mà lao thẳng vào động phủ ta.
“Tiểu sư muội mau đóng cửa! Đừng nói với ca ta ta ở đây!”
Ta giật giật khóe miệng.
Nhìn Tứ sư huynh Lục Thanh Thanh đang đi về phía này.
Hai huynh đệ là song sinh, sở thích cũng na ná.
Đừng nói cũng tới tỏ tình nhé.
Trời ơi.
Ta lấy đâu ra lắm danh phận cho mấy người…
Mà Ngũ sư huynh đang cuống lên bỗng nhìn thấy gầm giường của ta.
Ta lập tức thấy không ổn.
“Đợi đã!”
Không kịp ngăn.
Ngũ sư huynh trượt một phát chui thẳng vào.
Từ gầm giường truyền ra một tiếng rên trầm của Tuyết Thiên Hành.
“Đại sư huynh?!” Ngũ sư huynh kinh nghi kêu.
“Im miệng.” Tuyết Thiên Hành trầm giọng.
Tứ sư huynh cũng đã tới cửa, chạm vào trận pháp.
Thế là hai người dưới gầm cũng im luôn.
Ta cạn lời lần nữa mở trận.
“Chào tiểu sư muội.” Tứ sư huynh Lục Thanh Thanh ngậm một bông cúc nhỏ, tựa vào cửa đá chào ta.
“Hôm nay là Thất Tịch, sư huynh muốn…”
“Ta không thích tên lặp.” Ta lười nghĩ lý do, mệt mỏi nói.
“Hả? Sư muội, ta còn chưa bắt đầu mà.” Tứ sư huynh tan nát cõi lòng, bông hoa cũng suýt rơi.
Lúc này ta cũng chẳng rảnh quan tâm huynh có tan nát hay không.
Bởi vì.
Xa xa lại có người tới!
Ta trợn trắng mắt, nghĩ chắc là Nhị hoặc Tam sư huynh.
Cũng chẳng cần trốn.
Định gọi hai người dưới gầm ra.
Dứt khoát ngả bài với mấy vị sư huynh luôn.
Chủ trương tuyệt tình tuyệt ái, từ nay không chia mưa móc nữa!
Đại sư tỷ chắc cũng không tìm ra lỗi của ta nữa đâu nhỉ?
Haizz…
Sau này nhân thiết của ta là đóa bạch liên hoa yêu sư tỷ mà không được.
Vì giữ mạng thôi, không mất mặt.
Cho đến khi người kia lại gần…
Một thân thanh y.
Thanh y?
Nhị Tam sư huynh không mặc thanh y mà.
Ai mặc thanh y?
Người đến cao gầy, dáng người hoàn mỹ, nét mày thanh lãnh diễm lệ toát lên vẻ cô ngạo riêng.
Ai vậy, mơ mơ hồ hồ mà đẹp ghê.
Ta nheo mắt cố nhìn rõ.
Trong nháy mắt, mắt mở to.
Tần Nhược Ý!
Đại sư tỷ mặc thanh y!!
Ta kéo phắt Tứ sư huynh còn đang ngơ ngác vào trong.
“Ơ, sư muội, muội đồng ý rồi à?”
“Đồng ý cái búa! Vào cho ta!”
Lúc này ta chẳng còn giữ hình tượng, hoảng hốt nhét Tứ sư huynh xuống gầm giường.
Nếu để Tần Nhược Ý biết ta giấu nhiều đàn ông thế này.
Chết kiểu gì cũng không biết.
“Đệch! Đại sư huynh!”
“Còn có ta, ca…”
“Được rồi, im hết đi!”
Trận pháp vang lên.
Mấy người đàn ông dưới gầm ồn ào cuối cùng cũng im.
6
“Mở cửa, là ta.” Ngoài cửa vang lên giọng thanh lãnh đặc trưng của Đại sư tỷ.
Ta run tay giải trận, bất lực nhìn nàng.
“Hôm nay là ngày gì vậy, sao ngươi cũng tới…”
“Cũng?” Đại sư tỷ khẽ nâng mí mắt, bình thản lặp lại.
“Không phải, ý ta là bình thường ngươi đâu có tới chỗ ta.”
Mặt ta trắng bệch giải thích.
“Cầm lấy.” Đại sư tỷ quay mặt đi, đưa thứ trong tay ra trước mặt ta, có cảm giác muốn giữ khoảng cách nhưng lại vô thức đến gần.
“Là gì?”
“Tán trị xương, nhặt được.”
Mặt trời mọc đằng tây à?
Ta khó hiểu nhìn nàng.
Chữ vàng cũng đang cuộn.
【Ta thật sự sắp bị cái miệng cứng của nữ nhi chọc cười, rõ ràng là nàng tự đi bắt Tê Cốt thú về luyện, còn nói “nhặt được”.】
【Toang rồi, cốt truyện nát bét, sau này nữ chính còn làm bá chủ thiên hạ kiểu gì, ở đây đi sưởi ấm cho trà xanh à.】
【Thời điểm này đáng ra phải vào bí cảnh hái linh dược, lệch quá rồi.】
Ta cũng đâu muốn nàng tới tìm ta, chân mọc trên người nàng, mắng ta làm gì.
Ta lẩm bẩm trong lòng.
Ta nhận thuốc, Đại sư tỷ cũng không nói gì, định rời đi.
Kết quả lúc nàng ngoái lại như thấy gì đó, ánh mắt dần lạnh xuống.
Ta nhìn theo ánh mắt nàng, nhìn về phía giường mình.
Trái tim treo lơ lửng của ta cuối cùng cũng sắp chết rồi.
Trời đánh! Ai mà thò ngón giữa ra thế kia!
7
Đại sư tỷ lạnh lùng liếc ta, rồi bước về phía giường.
“Không được qua!”
Ta ôm chặt eo nàng không cho động, tay kia bịt mắt nàng.
Cố bịt tai trộm chuông.
“Buông ra.”
“Không buông.”
“Nói ta biết đó là gì.”
Ta toát mồ hôi đầy đầu.
Thậm chí còn cảm nhận được sát khí trên người nàng.
“Là búp bê!” ta hét.
“Ta muốn xem.”
Tần Nhược Ý chết tiệt dầu muối không vào.
“Búp bê của ngươi, loại một một, ban đêm ôm ngủ ấy!” ta hét loạn, tay run không ngừng.
Vòng eo trong tay bỗng căng cứng.
Ta cũng rơi vào trầm tư.
Mình vừa nói cái quái gì vậy.
Cái ngón giữa kia thì thật là…
【Đệch, con này nói cái gì sói hổ vậy?】
【Ta đã bảo ta muốn ship mà các người không cho.】
【Gặp si nữ rồi, nữ nhi chịu không nổi đâu.】
【Xong, ta lạc vào truyện nào rồi vậy.】
Mặt ta đỏ bừng, xấu hổ vùi đầu vào lưng Tần Nhược Ý, nhưng vẫn phải tiếp tục quấy rối để nàng mau đi.
“Eo ngươi nhỏ thật đó, lần sau cho ta xem lúm eo được không? Cho nên, bây giờ ngươi có thể ra ngoài chưa…”
Tai Tần Nhược Ý nóng bừng, cũng không dám hỏi nữa, quay người rời đi rất nhanh, dường như còn bước cùng tay cùng chân.
Đợi Đại sư tỷ đi rồi.
Ba người đàn ông dưới gầm với vẻ mặt khác nhau bò ra nhìn ta.
“Tiểu sư muội, khi nào muội thân với Đại sư tỷ vậy?” Ngũ sư huynh ngây thơ chớp mắt.
Tứ sư huynh ho khẽ hai tiếng, kéo thằng em ngốc đi.
“Tiểu sư muội, lần sau bọn ta lại tới.”
Tuyết Thiên Hành cố khống chế cảm xúc, dò hỏi:
“Tần Nhược Ý cũng thích muội? Vậy ta còn cơ hội làm phu quân…”
“Huynh mắt nào thấy nàng thích ta?” ta nghiến răng.
“Quan hệ tốt với nàng không có kết cục tốt đâu, sư muội vẫn nên suy nghĩ quan hệ của chúng ta.”
Tuyết Thiên Hành sắc mặt phức tạp, để lại một câu rồi quay người đi.
Ta lười để ý huynh, một người đàn ông tầm thường sao quan trọng bằng cái mạng.
…