Chương 4 - Con của Kim Long và Thanh Long
Long Vương rời đi, ta và Long Dật Trần cũng thấy vô vị, đang định đi thì bị Long Nhạc Chấn ngăn lại.
Hắn mỉa mai nói: “Thật sự tưởng gọi Long y tới là có thể xem bổn thái tử chê cười sao? Dao Cầm, ngươi đúng là như trước nay vẫn hèn hạ!”
Ta khẽ cười nhạt.
Đường đường thái tử Long cung mà lại không có năng lực sinh dưỡng, chẳng lẽ đây không phải trò cười sao?
“Hoài một thứ nghiệt chủng, còn thật sự tưởng mình là cao quý lắm!” Long Nhạc Chấn khinh miệt nói.
Long Dật Trần mắt thoáng hiện hàn ý, “Hoàng huynh cẩn thận lời ăn tiếng nói! Đứa trẻ trong bụng Dao Cầm cũng là huyết mạch Long cung!”
Long Nhạc Chấn phẫn nộ phất tay áo, sắc mặt âm trầm lạnh lẽo, “Bản thái tử chỉ chờ xem ngươi sẽ sinh ra thứ quái thai gì!”
“Con của ta, không nhọc hoàng huynh bận tâm.”
Long Dật Trần lạnh lùng đáp một câu, rồi đỡ ta trở về cung.
Có Long bảo, Long Dật Trần càng hết lòng chăm sóc ta, sợ ta va phải hay đụng phải điều gì.
Mang thai tự nhiên và dùng bí thuật mang thai vốn khác nhau xa, kiếp trước bị Long bảo hút đi phần lớn tinh huyết, thân thể ta ngày một gầy yếu, về sau thậm chí ngay cả giường cũng không xuống nổi.
Nay tuy có phản ứng nghén, nhưng thân thể lại ngày càng đầy đặn.
Lại qua mấy tháng, bên phía thái tử vẫn chẳng có động tĩnh gì, Long Vương rốt cuộc không nhịn được, liền bảo Long y đến kiểm tra cho thái tử.
Long Nhạc Chấn suốt quá trình đều sầm mặt, lạnh giọng nói: “Long y, tốt nhất ngươi hãy cẩn thận mà khám cho bản điện hạ!”
Nói thế nào hắn cũng không muốn tin là do chính mình có vấn đề.
Kiếp trước hắn không biết ta dùng bí thuật sinh hạ Thanh Long, đến nay vẫn tin chắc như đinh đóng cột.
Long y sợ đến mặt mày trắng bệch, bàn tay run rẩy hồi lâu vẫn chưa dám đặt lên mạch của thái tử.
Rốt cuộc cũng sắp chân tướng đại bạch rồi!
Ngay khi ta ôm đầy hy vọng, Uyển Tịch ở bên cạnh lại bất ngờ kinh hãi đến ngất đi, Long y vội vàng kiểm tra cho nàng, sắc mặt đại hỉ.
“Chúc mừng thái tử, mừng rỡ thái tử, thái tử phi đây là đã mang thai rồi!”
5
Ta nhíu mày, sao có thể!
Chẳng lẽ Uyển Tịch cũng dùng bí thuật của Long tộc?
Long y như trút được gánh nặng, lau đi mồ hôi lạnh trên trán, nhưng thần sắc lại mang mấy phần nghi hoặc, khi chạm phải ánh mắt ta, hắn lập tức tránh đi.
Chột dạ?
Uyển Tịch tỉnh lại, biết mình có thai, nàng đặt tay lên bụng, trong đáy mắt thoáng hiện một tia hoảng loạn, chợt lại nở nụ cười đắc ý.
Việc này không đúng!
Ta chưa kịp nghĩ cho kỹ, liền nghe thấy tiếng thái tử mừng như điên.
“Ha ha! Trời giúp ta rồi! Bản thái tử nhất định sẽ sinh ra kim long!”
Long Vương cũng mừng rỡ vô cùng, ban thưởng xuống toàn là những thứ hạng nhất.
Uyển Tịch thuận tay lấy vài món ra chơi đùa, liếc xéo ta, “Đệ muội e là chưa từng thấy qua nhiều bảo vật như thế này phải không?”
Long Nhạc Chấn ôm nàng, nhìn ta bằng ánh mắt âm độc, “Nàng sao có thể từng thấy? Bảo vật, chỉ có thái tử phi của bản thái tử mới có tư cách hưởng dụng.”
Chỉ là vài thứ tầm thường, ta vốn chẳng để tâm.
Trước mắt cần phải làm rõ Uyển Tịch rốt cuộc vì sao lại mang thai.
Ta viết thư về nhà, mẫu thân nghi hoặc vì sao ta biết bí thuật Long tộc, song cũng không hỏi nhiều, chỉ nói quy củ Long tộc không thể phá, nay trong tộc chỉ có mình bà biết bí thuật này.
Thế thì kỳ lạ rồi!
Chẳng lẽ……
Một ý nghĩ đáng sợ nảy sinh trong đầu ta.
Nếu Uyển Tịch thật sự làm loạn huyết mạch Long cung, vậy là phải chịu cực hình!
Nàng ta lại dám mạo hiểm lớn đến vậy!
Kiếp trước Long Nhạc Chấn triệu toàn bộ Thanh Long và Long bảo đến lấy máu nhận thân, nói ta lẳng lơ dâm đãng, không biết liêm sỉ, nay thì chiếc mũ xanh này, quả thực đã đội lên đầu hắn rồi.
Cái bụng hơi nhô lên của ta cảm nhận được khí tức long hồn bên trong, khóe môi khẽ cong.