Chương 6 - Con của Kẻ Thù
Ánh mắt dịu dàng đến mức có thể vắt ra nước.
“Về nhà của chúng ta.”
Tôi không vùng vẫy.
Để mặc anh nắm tay mình.
Bước ra khỏi Hồng Tân Lâu.
Ánh nắng bên ngoài rất đẹp.
Chiếu lên mái tóc bạc trắng của anh, chói mắt vô cùng.
Tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện.
“Hạ Lẫm.”
“Ừ?”
“Tóc anh sao không đổi lại được?”
Bước chân anh khựng lại.
Vành tai đỏ lên rất đáng nghi.
“Vừa rồi dùng sức quá mức.”
“Yêu lực cạn rồi.”
“Có lẽ phải giữ dáng vẻ này vài ngày.”
Tôi nhìn hai cái tai sói bạc xù xù trên đầu anh.
Lòng bàn tay bỗng hơi ngứa.
“À thì.”
Tôi nuốt nước bọt.
“Cho sờ chút được không?”
Hạ Lẫm quay đầu.
Nhìn tôi thật sâu.
Sau đó.
Anh hơi cúi đầu.
Đưa tai đến bên tay tôi.
“Chỉ cô được sờ.”
Anh nói.
Tôi không hề khách sáo mà bóp luôn.
Cảm giác tay tốt thật.
Y hệt của Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo ngồi trong khuỷu tay Hạ Lẫm.
Nhìn tôi bóp tai bố nó.
Hưng phấn “ao hu” một tiếng.
Cũng vươn tay nhỏ ra túm.
Một nhà ba người.
Hai con sói.
Một kẻ lừa đảo.
Đi giữa phố xá ồn ào của Bắc Thị.
Thu hút vô số ánh nhìn.
Tôi bỗng cảm thấy.
Cuộc sống chó má này.
Hình như cũng không tệ.
Về đến đạo quán.
Việc đầu tiên Hạ Lẫm làm là khóa cửa chính.
Sau đó.
Anh ép tôi lên cánh cửa.
Cúi đầu hôn xuống.
Nụ hôn này.
Không có sự điên cuồng và bạo liệt như đêm Trường Bạch Sơn.
Chỉ có sự dịu dàng và quyến luyến vô tận.
Anh cẩn thận phác họa hình dáng môi tôi.
Như đang đối xử với một món báu vật đã mất rồi tìm lại được.
Tôi nhắm mắt.
Vươn tay vòng qua cổ anh.
Đáp lại anh.
Nhiệt độ trong không khí dần tăng lên.
Hơi thở của anh càng lúc càng nặng.
Lớp lông trên tai sói cọ vào mặt tôi.
Ngưa ngứa.
Ngay khi bầu không khí vừa đúng lúc.
Củi khô sắp gặp lửa bén.
“Rầm!”
Một tiếng động lớn vang lên từ phòng trong.
Kèm theo âm thanh gỗ gãy.
Tôi và Hạ Lẫm lập tức tách ra.
Quay đầu nhìn sang.
Chỉ thấy Tiểu Bảo không biết đã bò lên bàn thờ từ lúc nào.
Trong tay con bé giơ bài vị tổ truyền của phái Thanh Vân.
Đang coi nó như đồ gặm nướu mà cắn.
Còn chiếc bàn thờ gỗ tử đàn giá trị liên thành kia.
Đã bị nó vỗ một phát sập luôn.
Trước mắt tôi tối sầm.
Suýt ngất xỉu.
“Tổ tông ơi!”
Tôi hét thảm một tiếng, lao qua.
Hạ Lẫm đứng tại chỗ.
Nhìn cảnh hỗn độn đầy đất.
Xoa xoa mi tâm.
Đột nhiên bật cười trầm thấp.
“Tô Thính Từ.”
Anh dựa vào khung cửa.
Nhìn tôi luống cuống cứu bài vị.
Giọng mang theo vài phần bất lực và nuông chiều.
“Cô nói đúng.”
“Con bé đúng là khá giống Husky.”
Tôi ôm bài vị.
Quay đầu trừng anh một cái.
“Còn cười!”
“Mau qua đây giúp!”
Hạ Lẫm đi tới.
Ôm tôi từ phía sau.
Cằm đặt lên vai tôi.
“Được.”
Anh khẽ nói.
Gió ngoài cửa sổ thổi vào đạo quán.
Cuốn những chiếc lá rơi của cây hòe già trong sân lên.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ.
Rải xuống sàn những mảng sáng loang lổ.
Tiểu Bảo cuối cùng cũng chán gặm bài vị.
Ôm ống quần Hạ Lẫm ngủ mất.
Trong đạo quán rất yên tĩnh.
Chỉ nghe thấy tiếng ngáy khẽ của con bé.
Tôi dựa trong lòng Hạ Lẫm.
Nhìn đống hỗn độn đầy đất.
Khóe miệng không nhịn được cong lên.
Ngón tay Hạ Lẫm luồn qua tóc tôi.
Khẽ vuốt ve gáy tôi.
Anh không nói gì.
Tôi cũng không nói gì.
Cứ yên lặng ở bên nhau như vậy.
Thật tốt.
Gió nhẹ lướt qua.
Lá bùa tiêu chảy bị vẽ hỏng trên góc bàn bị thổi rơi xuống đất.
Lặng lẽ lật mặt.
Bên trên dính một vệt nhỏ.
Dấu máu gà kém chất lượng.