Chương 7 - Con Chó Lén Lút Trèo Vào Hào Môn
Tôi phải để nó và nhà họ Cố nhìn thấy địa vị chính chủ của tôi không thể lay chuyển.
Tôi nhấn chuông.
Người mở cửa vẫn là Cố Ngôn Châu.
Anh mặc đồ thể thao, trán còn mồ hôi, có lẽ vừa tập xong.
“Cô Tô.”
Anh gật đầu xem như chào hỏi.
“Tôi tới đón Bánh Trứng.”
Tôi nói thẳng.
“Nó đang ở sân sau với ông nội.”
Anh dẫn tôi xuyên qua phòng khách, đi tới cửa kính dẫn ra sân sau.
Trời nắng rất đẹp.
Trên bãi cỏ sân sau, ông nội Cố ngồi trên ghế mây, đeo kính lão đọc báo.
Bánh Trứng nằm dưới chân ông, lười biếng ngủ gật.
Khung cảnh yên bình hòa hợp như tranh.
Tôi hít sâu một hơi rồi gọi:
“Bánh Trứng!”
Cục thịt vàng trắng cử động, đôi tai dựng lên.
Nó ngẩng đầu, nhìn thấy tôi thì mắt sáng lên.
Sau đó đứng dậy chạy về phía tôi.
Trái tim tôi lập tức được lấp đầy.
Thấy chưa!
Tình thân là thứ không thể cắt đứt!
Trong lòng nó vẫn có người mẹ này!
Tôi ngồi xổm xuống, dang hai tay chuẩn bị đón thằng nghịch tử thất lạc trở về.
Bánh Trứng chạy tới trước mặt, dụi vào chân tôi.
Sau đó…
Nó ngoạm chiếc túi vải tôi đặt dưới chân, quay người chạy trở lại.
Chạy đến bên chân Cố Ngôn Châu rồi đặt túi của tôi xuống.
Sau đó vẫy đuôi với anh.
Giống như đang tranh công.
Tôi: “…”
Cố Ngôn Châu: “…”
Anh cúi đầu nhìn chiếc túi vải in dòng chữ “Tôi yêu công việc” dưới chân, rồi lại nhìn tôi.
Khóe môi dường như giật nhẹ.
“Nó có lẽ… tưởng cô tới đưa đồ cho tôi.”
Anh cố giải thích.
Tôi không biểu cảm đứng dậy, bước tới nhặt túi dưới chân anh.
“Bánh Trứng.”
Tôi gọi tên nó bằng giọng bình tĩnh như mặt nước chết.
“Qua đây.”
Bánh Trứng nhìn tôi rồi lại nhìn Cố Ngôn Châu.
Nó do dự.
Nó lại dám do dự!
Cố Ngôn Châu ho nhẹ rồi nói với nó:
“Đi đi, mẹ đến đón mày rồi.”
Bánh Trứng lúc này mới miễn cưỡng từng bước quay đầu ba lần đi về phía tôi.
Khoảnh khắc tôi đeo dây dắt cho nó, cảm giác mình giống Vương Mẫu Nương Nương chia cắt Ngưu Lang Chức Nữ.
Còn thứ trong tay tôi không phải dây dắt chó.
Mà là gậy đánh chó.
08
Đường đưa Bánh Trứng về nhà hôm ấy dài lạ thường.
Suốt đường nó ủ rũ, ngồi ghế phụ nhìn ra cửa sổ với vẻ oán hận như bị bỏ rơi.
Người không biết còn tưởng tôi mới là kẻ xấu cướp nó khỏi người thân.
“Tô Bánh Trứng.”
Tôi vừa lái xe vừa nói:
“Mày có thể có chút lương tâm không?”
“Tao nuôi mày năm năm, mày ở biệt thự năm ngày đã quên mẹ rồi?”
“Bát Wagyu ấy ngon đến thế à?”
“Cái thảm len đó ngủ sướng đến vậy à?”
Bánh Trứng vùi đầu vào hai chân trước, quay mông về phía tôi.
Được.
Giờ đến nói chuyện nó cũng không muốn nói với tôi.
Về đến căn phòng thuê nhỏ bé, vẻ ghét bỏ của Bánh Trứng gần như viết rõ trên mặt.
Nó đi một vòng trong nhà rồi dừng trước cái ổ chó vá chằng vá đụp.
Nó nhìn ổ chó, sau đó ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt viết rõ rành rành:
Chỉ thế này?
Mẹ bắt tôi ngủ cái này?
Tôi tức đến nghiến răng, bế nó lên ném vào ổ.
“Chỉ thế đấy! Thích ngủ thì ngủ!”
Hai ngày cuối tuần, tôi và Bánh Trứng triển khai một cuộc giằng co.
Tôi cho nó loại thức ăn nó thích nhất, nó ngửi rồi khinh thường bỏ đi.
Tôi lấy thanh gặm răng nó yêu nhất, nó cắn hai cái rồi chán chường nhổ ra.
Tôi dẫn nó xuống công viên, muốn nó chơi với mấy người bạn cũ.
Nó kiêu ngạo ngẩng đầu, hoàn toàn khinh thường mấy con chó ta đang vẫy đuôi với mình.
Cứ như đang nói:
Đừng chạm vào ta, chúng ta không cùng giai cấp.
Cuối cùng tôi không chịu nổi nữa.
“Tô Bánh Trứng! Rốt cuộc mày muốn thế nào!”
Nó nhìn tôi một cái rồi đi tới cửa, dùng chân cào cửa.
Ý rất rõ ràng.
Nó muốn về cái “nhà” kia.
Trái tim tôi vỡ thành mã QR.
Sáng thứ Hai, tôi đưa nó trở lại Dinh thự số 9 ở Thiển Thủy Loan.
Xe vừa dừng, nó đã không chờ nổi mà nhảy xuống, lao về phía cánh cổng sắt cao hơn tôi.
Bóng lưng vui vẻ ấy không có chút lưu luyến nào.