Chương 10 - Con Chó Lén Lút Trèo Vào Hào Môn
【Khóc mất, câu chuyện thần tiên gì đây! Bản đời thực kết hợp giữa “Hachiko” và “Tổng tài bá đạo yêu tôi” à?】
【Cô Tô tốt quá! Nếu là tôi chắc tặng luôn con chó cho họ rồi, còn đón về làm gì!】
【Chiếc xe kia… tôi tra rồi. Nhìn có vẻ cũ nhưng toàn bộ xe chống đạn, đặt làm riêng, giá khởi điểm tám chữ số…】
【Vậy ý Cố Ngôn Châu là anh ấy với cô Tô mới là thật à? “Vị khách tôn quý nhất” nghe chiều chuộng quá rồi!】
Tôi nhìn màn hình điện thoại, nhìn những bình luận đã đảo chiều.
Nước mắt bất ngờ rơi xuống.
Tôi không biết vì cảm động hay vì tủi thân.
Tôi chỉ biết khi cả thế giới như bỏ rơi mình.
Có một người đã đứng chắn trước mặt tôi.
Đỡ thay tôi tất cả những mũi tên ngoài sáng lẫn trong tối.
Dù rằng nguyên nhân của tất cả chuyện này cũng là anh.
10
Bài viết dài của Cố Ngôn Châu giống như một quả bom nước sâu, khuấy cả vũng nước đục đảo lộn trời đất.
Phía Châu Phi Phi chỉ qua một đêm đã mất hàng triệu người theo dõi.
Weibo studio của cô ta bị cư dân mạng và fan couple phẫn nộ đánh sập phần bình luận, yêu cầu cô ta lên tiếng xin lỗi.
Còn tôi từ “người thường tâm cơ” biến thành “cô gái bình thường lương thiện kiên cường”.
Tài khoản Weibo của tôi chỉ sau một đêm đã tăng hàng trăm nghìn người theo dõi.
Tin nhắn riêng không còn lời chửi rủa và nguyền rủa mà toàn là:
“Chị gái cố lên!”
“Chị và thái tử gia nhất định phải hạnh phúc!”
Thế giới thay đổi quá nhanh, tôi hơi không theo kịp.
Ngày hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi của Cố Ngôn Châu.
Đây là lần đầu tiên anh chủ động gọi cho tôi.
Giọng anh truyền qua điện thoại, có thêm một chút ấm áp so với bình thường.
“Cô Tô, cô ổn chứ?”
“Vẫn ổn.”
Tôi đáp, giọng vẫn hơi khàn.
Bên kia im lặng một lúc.
“Chuyện trên mạng, tôi rất xin lỗi.”
“Không liên quan đến anh.”
Tôi nói thật lòng.
“Người nên xin lỗi là tôi, đã gây thêm phiền phức cho anh.”
Nếu không phải tôi nhất quyết đòi chó về thì cũng sẽ không có nhiều chuyện phía sau.
“Không phiền.”
Anh nói.
“Đó là việc tôi nên làm.”
Anh lại im lặng.
Tôi cũng không biết nói gì.
Không khí hơi ngượng ngùng.
Cuối cùng tôi là người lên tiếng trước.
“Ừm… cảm ơn anh.”
“Không có gì.”
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi cầm điện thoại, trong lòng có một cảm giác rất kỳ lạ.
Không nói rõ được.
Cuối tuần, tôi lái xe tới nhà họ Cố đón Bánh Trứng.
Chiếc xe chống đạn “tám chữ số” bị cư dân mạng đào ra ấy khiến tôi lái trên đường cứ cảm giác mình là một cái bia di động.
Ánh mắt người đi đường nhìn tôi cũng kỳ quái.
Tới nhà họ Cố, người mở cửa vẫn là Cố Ngôn Châu.
“Cô Tô.”
“Anh Cố.”
Chúng tôi giống hai người xa lạ vừa quen, khách sáo và xa cách.
Tôi thay giày rồi đi vào phòng khách.
Ông nội Cố đang ngồi xem tivi trên sofa, Bánh Trứng nằm dưới chân.
Nhìn thấy tôi, ông cười ha hả vẫy tay.
“Nhiên Nhiên tới rồi à, mau ngồi xuống.”
Bây giờ ông đã gọi thẳng tôi là “Nhiên Nhiên”.
Tôi đi tới ngồi cạnh ông.
“Ông nội, cháu tới đón Bánh Trứng.”
“Ôi, lại đón đi à?”
Ông nội Cố đầy vẻ không nỡ.
“Không thể để Nguyên Bảo ở với ông thêm hai ngày sao?”
“Ông nội.”
Cố Ngôn Châu đi tới.
“Đã nói trước rồi.”
“Biết rồi, biết rồi.”
Ông cụ xua tay rồi nói với tôi:
“Nhiên Nhiên, hôm nay đừng vội về. Ở lại ăn một bữa.”
“A Châu nhà ông lần này cũng nhờ cháu giúp nó làm sáng tỏ, nếu không chẳng biết bên ngoài còn bịa đặt thế nào.”
Tôi ngẩn ra.
Tôi giúp anh làm sáng tỏ?
Rõ ràng là anh giúp tôi.
Tôi vội nói:
“Ông nội, ông hiểu nhầm rồi, là anh Cố giúp cháu…”
“Đều giống nhau, đều giống nhau.”
Ông nội Cố cười đến híp mắt.
“Tóm lại hôm nay nhất định phải ở lại ăn cơm! Ông bảo nhà bếp làm món sườn xào chua ngọt cháu thích nhất!”
Tôi còn không biết mình đã nói với ông từ lúc nào rằng mình thích sườn xào chua ngọt.