Chương 2 - Con Chim Hoàng Yến Và Cuộc Hôn Nhân Bí Ẩn
Gần đây người chồng liên hôn của tôi đặc biệt quấn người, tôi theo bản năng nghĩ anh đang giục tôi về, nên nói:
“Em sẽ về ngay.”
Phó Cận Hoa lại im lặng, rất lâu sau mới nói:
“Ừ.”
Đêm đó khi quấn quýt, anh cúi xuống bên tai tôi, dùng giọng lạnh lẽo lại đè nén nói:
“Chủ nhân, em biểu hiện có tốt không?”
Tôi trừng lớn mắt.
Sự xấu hổ mãnh liệt không lời nào tả nổi cuốn lấy tôi, tôi hoàn toàn không hiểu vì sao người chồng kết hôn hơn nửa năm của mình lại biến thành thế này… đúng như một con yêu ma quyến rũ.
Ranh giới của tôi dưới cách xưng hô đó tan vỡ hoàn toàn.
Trong cơn mê mơ hồ, tôi nghe anh khẽ oán trách bên tai:
“Sao em không gọi anh là bé con?”
Tôi quá buồn ngủ, đến mức câu nói này giống như xuất hiện trong giấc mơ của tôi.
5
Người chồng liên hôn của tôi trò ngày càng nhiều, có lúc thậm chí đến mức tôi khó lòng chống đỡ.
Gần đây xã giao nhiều, lúc tôi về nhà đã rất muộn, còn hơi say.
Phó Cận Hoa nấu canh giải rượu, vị ngọt ngọt, đút cho tôi uống.
Tôi ngước mắt nhìn anh một cái, phát hiện sắc mặt anh có chút u ám.
Trong trạng thái say rượu, tôi không nghĩ nhiều, đưa tay vuốt phẳng nếp nhăn giữa mày anh.
“Đừng nhíu mày.”
Phó Cận Hoa đỡ tôi, trông không vui lắm:
“Sao uống say vậy?”
Tôi nâng mặt anh lên, ngắm nghía một lúc, cười tươi nói:
“Chồng.”
Anh khựng lại.
Vài giây sau, tôi nghe anh lại khẽ thở dài một tiếng.
“Sao dạo này anh hay thở dài thế?” Tôi hỏi.
Phó Cận Hoa một lúc sau mới trả lời:
“Bởi vì anh khinh thường chính mình.”
Tôi không hiểu:
“Anh tốt như vậy, sao phải khinh thường bản thân?”
Từ nhỏ Phó Cận Hoa đã là thiên chi kiêu tử, kiểu “con nhà người ta”, tôi không hiểu vì sao anh còn phải nói kiểu khiêm tốn giả vờ này.
“Vậy em yêu anh không?” Anh đột nhiên hỏi.
Yêu?
Lúc này không phải trên giường, tôi nhất thời không biết nên đối mặt câu hỏi này thế nào.
Tôi có thiện cảm với anh, có thích, nhưng không biết có đạt tới mức yêu hay không.
Trong khoảnh khắc do dự, Phó Cận Hoa đã không tiếp tục ép hỏi vấn đề này nữa.
Anh ngồi xổm xuống tháo giày cao gót cho tôi, bế tôi vào phòng tắm.
Trước đây tôi rất xấu hổ khi anh tắm cho tôi, nhưng Phó Cận Hoa trên giường luôn tràn đầy tinh lực, vài lần xong việc tôi đều lười không muốn động đậy.
Phó Cận Hoa tự tay dọn dẹp cho tôi.
Hết lần này đến lần khác.
Thói quen đúng là thứ đáng sợ.
Tôi rất thích nụ hôn của Phó Cận Hoa, luôn quấn quýt dịu dàng.
Nhưng tối nay, anh đặt tôi lên giường, lại không lập tức hôn tôi.
Đầu óc tôi hơi hỗn loạn, trong ánh mắt mê ly, nhìn thấy Phó Cận Hoa cầm cà vạt của anh đi tới.
?
Đầu ngón tay anh xoa nhẹ cổ tay tôi, khẽ thương lượng:
“Tối nay chơi một trò được không?”
Tôi chỉ vào cà vạt hỏi anh:
“Anh định trói em à?”
“Được không?”
Tôi lắc đầu:
“Em không muốn.”
Phó Cận Hoa liền dừng động tác, anh nhìn tôi, hồi lâu bỗng hỏi:
“Vậy em trói anh thì sao?”
Trói Phó Cận Hoa lên đầu giường…
Đối diện ánh mắt sâu thẳm của anh, tôi ma xui quỷ khiến gật đầu.