Chương 1 - Con Châu Chấu Và Những Cuộc Cãi Vã

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta và trưởng tỷ cùng rơi xuống nước.

Trong lúc dưỡng bệnh, vị hôn phu sợ ta buồn chán nên tặng ta một con châu chấu bện bằng cỏ.

Trưởng tỷ thấy vậy thì bật cười:

“Dao Dao nhà ta có thứ gì mà chưa từng thấy chứ, cái thứ rách nát này mà cũng dám đem tới tặng à.”

Vị hôn phu tức đến cực điểm, nghển cổ cãi lại:

“Đúng đúng đúng, đây là thứ rách nát. Cũng không biết hồi nhỏ là ai khóc lóc đòi ta ngày nào cũng bện cho nàng chơi? Có người còn nói muốn cất giữ lại, xem như tín vật định tình nữa cơ!”

Trưởng tỷ bị chuyện cũ làm cho xấu hổ đỏ mặt, nhảy lên lưng hắn đùa giỡn, miệng vừa cười vừa mắng:

“Còn dám nữa không? Quỳ xuống xin lỗi cô nãi nãi ta!”

……

Trong lúc hai người lời qua tiếng lại.

Con châu chấu nhỏ kia cứ thế bị vô tình giẫm nát dưới chân.

Nếu là trước đây, ta nhất định sẽ liều mạng tách bọn họ ra, rồi dịu giọng khuyên nhủ cho đến khi họ làm hòa.

Nhưng lần này, ta chỉ bình tĩnh đóng cửa sổ lại.

Ngăn toàn bộ tiếng ồn ào ở bên ngoài.

01

Ta đã viết xong cả một quyển Liêu Trai Chí Dị rồi.

m thanh bên ngoài mới dần dần ngừng lại.

Cửa bị đẩy ra.

Trên mặt Chung Việt vẫn còn vương sắc đỏ nhàn nhạt vì cãi nhau.

Hắn chẳng để ý đến mồ hôi sắp nhỏ xuống bên thái dương.

Mở miệng oán trách với ta.

“Trưởng tỷ của nàng thật là. Tiểu Thập Bát cũng bị giẫm chết rồi.”

“Lần sau. Lần sau ta nhất định sẽ bảo vệ cẩn thận, tặng nàng một con mới.”

Ta khép sách lại, nhìn con châu chấu bị xé xác kia.

Vốn dĩ nó đang nằm yên trong tay ta.

Là trưởng tỷ khinh thường xách lên, tung lên tung xuống.

Mới có cảnh vừa rồi.

Trưởng tỷ bưng thuốc đi vào, nghe vậy liền “bốp” một tiếng đặt mạnh lên bàn.

Hơn nửa bát thuốc nóng hổi bắn lên mu bàn tay ta, trong nháy mắt đỏ lên một mảng.

Ta khẽ hít một tiếng.

Bọn họ lại như không hề hay biết.

Một vòng cãi vã mới lại bắt đầu.

“Chung Việt, ngươi đúng là biết đổi trắng thay đen đấy! Rõ ràng là ngươi miệng tiện, tự dưng nhắc đến tín vật định tình trước!”

“Đây là sự thật. Không chỉ chuyện này, hồi đó lúc chơi đồ hàng, nàng còn nhất quyết kéo ta làm tân lang, ta không chịu thì nàng ngồi bệt dưới đất ăn vạ!”

“Ngươi, ngươi còn lén hôn ta!”

Người một câu, kẻ một lời, giọng càng lúc càng cao.

Ta chết lặng nghe bọn họ tranh cãi đến cùng.

Chỉ cảm thấy một trận mệt mỏi trong lòng.

Còn có một chút chán ghét như có như không.

Hầu như mỗi lần gặp nhau, bọn họ đều phải cãi nhau một trận.

02

Tiệc sinh thần của ta.

Bọn họ vì món quà tặng ta là ngọc chứ không phải vàng mà cãi nhau, cãi một hồi lại kéo cả khách khứa ra trường đua ngựa xem họ thi cưỡi ngựa và đặt cược.

Ta bưng bát mì trường thọ đã nguội lạnh, ngồi một mình trên đài cao, nhạt nhẽo như nhai sáp.

Trong cuộc săn mùa thu, ba người một tổ, giữa đường bọn họ đột nhiên bắt đầu đấu võ mồm, còn tuyên bố so xem ai săn được nhiều hơn, hai người một trước một sau cưỡi ngựa lao vào sâu trong rừng.

Khi thắng lợi trở về, bọn họ lại bỏ quên ta trong rừng sâu núi thẳm, gọi trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay.

Đến ngày hôm sau ta mới được tìm thấy, cả người đầy nốt muỗi cắn, gãi đến mức da gần như rách nát.

Trưởng tỷ vừa bôi thuốc vừa mắng:

“Đều tại Chung Việt, cứ nhất định phải so cái gì chứ, hại tỷ quên mất muội.”

Chung Việt vừa nghe đã nổi giận, miệng không chịu thua, lực tay cũng vô thức nặng hơn, chọc đến mức ta đau thẳng người.

Hai người mắng qua mắng lại, rồi bỏ mặc ta, trực tiếp ra ngoài tỉ võ, thề phải phân rõ xem ai mới là người khiến ta bị thương.

Ta thấy bọn họ đánh nhau đến mức thật sự sắp xảy ra án mạng.

Bất chấp cơn đau trên người, ta khập khiễng đi ra khuyên can.

Ta lắc tay tỷ tỷ, hết lời khuyên nhủ, quay đầu lại lại nói lời ngon tiếng ngọt với Chung Việt.

Mãi đến khi dỗ được bọn họ mới thôi.

Khi ra ngoài ăn quán, đi dạo phố, bọn họ cũng thường vì một chút chuyện nhỏ mà cãi nhau.

Ta bị kẹp ở giữa, phải khéo léo hòa giải hai bên.

“Đừng cãi nữa, là do muội không tốt, cứ nhất quyết phải vào quán này.”

“Ai nói nữ tử mặc nam trang không đẹp, rõ ràng cũng rất hợp với tỷ tỷ, nhìn tỷ anh khí bức người, chẳng thua nam nhi đâu!”

Những lời như vậy nhiều không kể xiết.

Rồi ta lại gượng ép kéo đề tài sang một chuyện chẳng liên quan.

Nhưng ta vừa nói xong.

Bọn họ luôn có thể tìm ra lý do mới từ bất kỳ câu nói vô can nào, tiếp tục cãi nhau.

Từ mặt đỏ tía tai đến khoác vai làm hòa, rồi lại mặt đỏ tía tai.

Cứ lặp đi lặp lại.

Giống như hai sợi dây leo quấn lấy nhau, càng quấn càng chặt, chẳng ai chịu buông.

Còn chút không khí bị ép dần đến cạn kiệt kia, chính là ta.

Bây giờ, ta nghe âm thanh bên tai càng lúc càng chói tai.

Nỗi chán ghét kia vọt lên đến đỉnh điểm, rồi nổ tung.

Ta đột nhiên gầm khẽ thành tiếng.

“Đủ rồi!”

“Cút hết ra ngoài cho ta!”

Tài liệu Tiểu Hổ bot chống in lậu, tìm robot sách chọn Tiểu Hổ, ổn định đáng tin, không sập hố!

03

Hai người giật mình.

Sau một thoáng yên tĩnh.

Trưởng tỷ cười hì hì ôm lấy vai ta, hất cằm với Chung Việt, giọng đắc ý:

“Họ Chung kia, muội muội ta bảo ngươi cút đấy!”

Vì động tác đột ngột của tỷ ấy, ta không cẩn thận làm đổ bát thuốc trong tay, toàn bộ đổ lên thoại bản ta vừa viết xong, không còn nhìn rõ hình dạng ban đầu.

Váy áo cũng bị bắn lên những chấm đen.

Đây là bộ váy cửa hàng may vừa đưa tới, ta đã chờ rất lâu.

Nghĩ thân thể không thoải mái, nên thay chiếc váy mình thích để bản thân vui vẻ một chút.

Tất cả đều bị hủy rồi.

Chung Việt quả nhiên bị câu khiêu khích kia câu mất, vừa định nhướng mày tiếp lời, bỗng nhìn thấy mu bàn tay đỏ bừng của ta.

Hắn vội nắm lấy cổ tay ta:

“Sao lại đỏ thành thế này? Vừa rồi sao không nói?”

Ta kéo khóe miệng:

“Ta chen lời vào được sao?”

Thân hình hai người cứng lại. Trưởng tỷ trừng mắt nhìn Chung Việt, dùng khẩu hình nói:

Đều tại ngươi!

Chung Việt đè nén ý định nổi giận xuống, nhíu mày đi tìm phủ y.

Trong lúc phủ y xử lý vết thương cho ta.

Trưởng tỷ thấy ta sa sầm mặt không nói.

Tưởng ta chỉ giận dỗi, liền vươn tay tới véo mặt ta.

“Nhìn xem, bánh bao nhỏ biết cắn người rồi.”

“Hiếm lắm mới thấy Dao Dao nhà ta nổi giận, lát nữa tỷ sẽ đánh hắn tơi bời để trút giận cho muội!”

Ta nghiêng đầu, tránh bàn tay tỷ ấy lại sắp hạ xuống.

Chung Việt nhướng mày với tỷ ấy, nhẹ nhàng thổi lên bàn tay ta bị băng thành cái bánh chưng.

“Ta không so đo với trưởng tỷ của nàng. Dao Dao, nàng phải nhanh khỏe lên, chúng ta còn phải cùng tham gia cuộc thi Tuần Thi nữa.”

Hắn vừa rồi lại thuận tay nhổ mấy cọng cỏ, cổ tay xoay chuyển một cái, một con châu chấu mới sống dậy trong lòng bàn tay ta.

Nhìn vẻ mặt chờ được khen của Chung Việt.

Ta nhớ đến những năm sau khi được tìm về.

Mỗi lần ta bị phớt lờ, hắn luôn thần không biết quỷ không hay xuất hiện bên cạnh ta, như làm ảo thuật biến ra một con châu chấu sống động như thật cho ta chơi.

Từng con châu chấu nhỏ được ta xếp vào hộp gấm theo thứ tự thời gian.

Lòng ta mềm đi vài phần.

Đầu ngón tay vừa định nhận lấy.

Trưởng tỷ đột nhiên chen hắn ra, nâng tay ta lên khẽ xuýt xoa.

Trong lúc ngồi xổm xuống.

Giày thêu của tỷ ấy nghiền qua con châu chấu nhỏ.

Một tiếng “tách” rất khẽ.

Lòng ta như cũng nứt ra một khe nhỏ.

Vô số khoảnh khắc bị bỏ quên chen nhau ùa lên, đột ngột căng to khe nứt đó.

“Ra ngoài hết đi. Ta muốn thay y phục rồi nghỉ ngơi.”

Hai người không để ý đến lời ta.

Lúc này, bọn họ đang quay lưng về phía ta mắng nhau.

Dường như vẫn chưa đã, trưởng tỷ xắn tay áo kéo tai Chung Việt lôi ra ngoài, như thể muốn đánh một trận lớn.

Ta lấy hộp gấm ra mở, châu chấu bên trong chẳng có con nào nguyên vẹn.

Hình như mỗi lần, thứ được đưa đến tay ta cuối cùng đều sẽ xảy ra ngoài ý muốn.

Ta tiện tay ném cả hai con trong tay vào.

Đợi khỏi bệnh rồi, vứt đi thôi.

04

Thân thể ta yếu hơn tỷ tỷ rất nhiều, khỏi hẳn thì đã là nửa tháng sau.

Đương nhiên cũng bỏ lỡ cuộc thi Tuần Thi.

Nghe nói bọn họ trong cuộc thi đã mạnh mẽ liên thủ, người xướng kẻ họa, đánh đối phương tan tác không còn manh giáp, giành hạng nhất.

Khuê mật kể lại cho ta nghe sinh động như thật.

“Tốt lắm.”

Ta không ngẩng đầu, múa bút thật nhanh ghi lại chút linh cảm vừa bật ra trong đầu, để tiện chèn vào câu chuyện tiếp theo của mình.

Chuyện của bọn họ ta đã biết từ lâu, hình như là muốn để ta cũng có cảm giác tham gia.

Hai người vừa lấy được phần thưởng đã mang về cho ta.

Hiếm khi không giương cung bạt kiếm, hai người sóng vai đi đến trước mặt ta.

Chung Việt nở nụ cười, rút chiếc trâm xanh biếc trên đầu trưởng tỷ xuống, muốn cài lên đầu ta.

Ta nghiêng đầu tránh đi. Sắc mặt trưởng tỷ không được tốt lắm:

“Dao Dao chê chiếc trâm này tỷ từng đeo sao?”

Ta còn chưa nói gì, tỷ ấy đã như bị muội muội làm tổn thương sâu sắc, loạng choạng chạy ra ngoài.

Lần đầu tiên Chung Việt lạnh mặt với ta:

“Trên đường trưởng tỷ của nàng vẫn luôn nhắc đến nàng, chỉ sợ nàng buồn bực đến hỏng người. Dù nàng có không thích đến đâu, cũng đừng thể hiện ra ngoài mặt, làm tổn thương lòng tỷ ấy!”

Quở trách xong, hắn nắm chặt chiếc trâm chạy ra ngoài đuổi theo.

Mà khi trưởng tỷ trở về, trên đầu vẫn cài chiếc trâm kia.

Như thể nói cho ai đó nghe, Chung Việt đứng trước cửa sổ của ta lớn tiếng chia tay với tỷ ấy:

“A Phù, có những thứ vốn dĩ thuộc về nàng. Người khác không biết lòng tốt của nàng, nàng cần gì phải tha thiết đưa lên rồi tự chuốc mất mặt?”

Ta nghe mà lòng hơi chua xót.

Ta không hề chê chiếc trâm đó, chỉ là đúng lúc nhìn thấy, vào khoảnh khắc chiếc trâm được rút khỏi đầu tỷ ấy, trong mắt tỷ ấy là vẻ âm lạnh vô tận.

05

Khuê mật bĩu môi, nhìn trái nhìn phải rồi hạ giọng.

“Cái đầu gỗ nhà ngươi thật sự không thấy trưởng tỷ của ngươi và Chung Việt quá thân mật sao?”

“Nam nữ có giới hạn mà bọn họ đều coi như không thấy. Tống Dao Dao, ngươi phải suy nghĩ cho kỹ đi, sau này ngươi sẽ thành thân với Chung Việt, tỷ tỷ và muội phu thân mật như vậy, sau này người ngoài sẽ nhìn các ngươi thế nào?”

Trong giọng khuê mật có mấy phần hận sắt không thành thép.

Ta cụp mắt xuống.

Nhớ đến chuyện rơi xuống nước vào tháng trước.

Chúng ta cùng ngắm hoa bên bờ sông.

Bọn họ vì tranh cãi cây nào đẹp hơn mà bắt đầu cãi nhau.

Không cẩn thận đâm ta rơi xuống nước.

Trưởng tỷ trượt chân, cũng rơi xuống hồ ở phía bên kia cầu bằng.

Chung Việt chẳng hề nghĩ ngợi, lập tức xoay người nhảy sang phía tỷ ấy.

Chỉ có ta là không biết bơi.

Vùng vẫy trong hồ rồi chìm thẳng xuống đáy.

Nếu không có người tốt bụng cứu, e là ta đã chết đuối trong đó rồi.

Mà sau khi tỉnh lại.

Ta phát hiện bọn họ vẫn còn đang đùa giỡn trong hồ.

Chung Việt bị trưởng tỷ bóp cổ ấn xuống bùn đất bên hồ.

Thân thể áp sát.

Hoàn toàn quên mất.

Còn có một muội muội kiêm vị hôn thê là ta.

Trước đây ta cũng thấy không có gì, dù sao cũng là tình nghĩa cùng lớn lên.

Ngày thường tuy cãi cọ đùa giỡn, nhưng ba người chúng ta đều xem nhau là tri kỷ, chăm sóc lẫn nhau.

Nhưng ngày đó.

Bọn họ cũng không phát hiện ta một mình trở về phủ.

Nửa đêm khi trở về, họ còn oán trách ta không hiểu chuyện, chạy lung tung.

Khi ấy ta đã hiểu.

Trong ba người.

Ta mãi mãi là kẻ vướng víu đến sau.

Có cũng được, không có thì càng tốt.

06

Ta đưa bản thảo cuối cho khuê mật, xác nhận không có sai sót rồi cầm túi tiền bên cạnh lên ước lượng.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)