Chương 7 - Cơn Bão Tài Chính

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mẹ tôi quay mặt đi, không nói gì.

“Thứ hai, tiền mỗi tháng con gửi về, mẹ đều đưa hết cho chị con. Bên Tiểu Hòa đến tiền ăn cũng không có. Mẹ thấy như vậy công bằng không?”

“Chị con sống khó khăn—”

“Mẹ, cuộc sống của chị con không tốt là do chị ấy tự chọn. Chị ấy chọn Lưu Bưu, mà Lưu Bưu lại ham cờ bạc, không làm việc đàng hoàng. Chuyện đó không thể để vợ con trả giá.”

“Chị con dù sao cũng là chị ruột của con—”

“Tiểu Hòa dù thế nào cũng là con dâu của mẹ. Cô ấy gả vào nhà họ Trần ba năm, có chăm sóc mẹ không? Lúc mẹ bệnh nằm viện, ai ở bên cạnh hầu hạ? Lễ tết ai mua quần áo cho mẹ? Mẹ có từng nói với cô ấy một câu tốt đẹp nào không?”

Nước mắt của mẹ tôi cuối cùng cũng không còn giống diễn kịch nữa.

Bà cúi đầu, tay xoắn góc áo, rất lâu không nói gì.

“Mẹ, con không phải muốn cắt đứt quan hệ với mẹ. Mẹ là mẹ ruột của con, chuyện đó không thay đổi. Nhưng mẹ cũng phải thừa nhận, những chuyện mẹ làm với Tiểu Hòa là sai.”

“Mẹ… mẹ chỉ muốn chị con sống tốt hơn một chút…”

“Vậy để Tiểu Hòa sống tệ hơn một chút thì đúng sao?”

Bà không nói được nữa.

Im lặng rất lâu, bà bỗng nói một câu khiến tôi bất ngờ:

“…Chuyện đứa bé… đúng là mẹ có lỗi.”

Đây là lần đầu tiên bà thừa nhận.

Mũi tôi cay xè, nhưng cố nén lại.

“Mẹ, hôm nay mẹ nói được câu này đã hơn tất cả rồi. Nhưng chỉ nói miệng thôi thì không đủ, vết thương trong lòng Tiểu Hòa mẹ phải từ từ bù đắp.”

“Mẹ… mẹ không biết phải bù đắp thế nào.”

“Bắt đầu từ việc bớt một câu trách móc, thêm một câu quan tâm đi.”

Tôi đứng dậy định đi.

Mẹ tôi gọi với theo sau lưng:

“Chí Viễn.”

“Chai thuốc ngủ đó… là vitamin. Mẹ chỉ… mẹ chỉ sợ con thật sự không cần mẹ nữa.”

Tôi quay đầu nhìn bà một cái.

Tóc bạc so với lần trước tôi về lại nhiều thêm.

“Mẹ, nếu mẹ thật lòng đối xử tốt với Tiểu Hòa, con mãi mãi vẫn là con trai của mẹ.”

Lúc rời khỏi nhà quê, tôi đi ngang qua nhà chị tôi.

Xe máy của Lưu Bưu không ở đó, cửa khóa.

Nhưng trên tường dán một tờ giấy đòi nợ.

Tôi xé xuống xem thử — Lưu Bưu nợ sòng bạc sáu vạn tệ, người ta đã dán thông báo trước cửa.

Đột nhiên tôi thấy rùng mình.

Sáu vạn này… chẳng lẽ hắn định nhắm vào vợ tôi?

8

Về đến nhà, tôi đưa cho Tiểu Hòa xem tấm ảnh tờ giấy đòi nợ.

Sắc mặt cô lập tức thay đổi.

Sau đó cô lấy từ dưới gối ra một phong bì.

“Tháng trước… khi Lưu Bưu đến tìm em vay tiền, anh ta lấy chứng minh thư của em. Anh ta nói mang đi photo một chút, hôm sau sẽ trả. Nhưng vẫn chưa trả lại.”

Da đầu tôi tê rần.

“Hắn lấy chứng minh thư của em làm gì?”

“Em không biết… sau đó em hỏi mấy lần, anh ta nói làm mất rồi.”

Tôi lập tức cầm điện thoại, mở ứng dụng kiểm tra tín dụng, để Tiểu Hòa xác nhận khuôn mặt.

Khoảnh khắc kết quả hiện ra, tôi suýt ném vỡ điện thoại.

Dưới tên Tiểu Hòa xuất hiện thêm hai khoản vay.

Một khoản mười lăm nghìn, một khoản hai mươi nghìn.

Thời gian giải ngân đều là trong hai tháng gần đây.

Tổng cộng ba mươi lăm nghìn.

Không phải Tiểu Hòa vay. Là Lưu Bưu dùng chứng minh thư của cô để vay.

Tiểu Hòa nhìn con số đó, mặt trắng bệch:

“Cái này… không phải em vay mà…”

“Anh biết không phải em. Là thằng khốn Lưu Bưu.”

Tôi cầm điện thoại định gọi báo công an thì Tiểu Hòa vội kéo tôi lại.

“Chí Viễn, nếu anh báo công an thì bên chị anh phải làm sao? Mẹ lại làm loạn mất…”

“Tô Tiểu Hòa!”

Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi nói với cô bằng giọng như vậy.

“Bao giờ em mới đặt bản thân mình lên trước? Ba mươi lăm nghìn tệ! Hắn dùng tên em để vay! Nếu quá hạn thì hỏng hồ sơ tín dụng của em! Tại sao? Chỉ vì hắn là anh rể của anh? Chỉ vì mẹ anh thiên vị?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)