Chương 1 - Cơn Bão Tài Chính

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chạy xe đường dài suốt ba ngày ba đêm, tôi về nhà sớm hơn dự định.

Đẩy cửa vào, vợ tôi đang ngồi thụp trong góc bếp, cổ tay trái quấn băng gạc, đôi mắt đỏ mọng và sưng vù như hai quả hạt đào.

Trong tủ lạnh chỉ còn sót lại nửa cây bắp cải đã ngả vàng.

Tôi cầm điện thoại cô ấy lên xem — số dư tài khoản: 37,5 tệ.

Trong khi đó, mỗi tháng tôi đều đặn gửi về nhà 8.000 tệ không thiếu một xu.

“Tiền đâu hết rồi?”

Cô ấy không nói, nước mắt từng giọt, từng giọt rơi lã chã xuống nền gạch.

Tôi mở vòng bạn bè của mẹ mình ra — bài đăng mới nhất là ảnh một bộ sofa màu đỏ thẫm kèm dòng trạng thái:

“Sofa mới về rồi, sang trọng quá đi mất!”

Ở góc ảnh, gia đình bốn người nhà chị gái tôi đang cười rạng rỡ.

Tôi siết chặt điện thoại trong lòng bàn tay.

Vợ mình thì mình phải xót. Ai đụng đến cô ấy, tôi sẽ lật mặt với kẻ đó.

1

Tôi tên Trần Chí Viễn, là tài xế xe tải chạy đường dài, một tháng có đến hơn hai mươi ngày rong ruổi trên đường.

Mệt thì thật sự rất mệt, nhưng tôi chấp nhận, vì ở nhà có người để tôi trông ngóng.

Tô Tiểu Hòa, vợ tôi.

Chúng tôi quen nhau qua mai mối.

Cô ấy ít nói, lần đầu gặp mặt cứ cúi gằm mặt ăn hết bát bún, đến cả nước dùng cũng húp sạch.

Mẹ tôi lúc đó chê bai:

“Con bé này nhà nghèo, nhìn là biết loại không có giáo dục.”

Tôi không nghe.

Vì sau khi ăn xong, cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi và mỉm cười.

Nụ cười ấy khiến tôi biết rằng, cả đời này chính là cô ấy rồi.

Ngày cưới không sính lễ, không nhà riêng, chỉ thuê một căn hộ một phòng ngủ trên thị trấn.

Tiểu Hòa không đòi hỏi gì, mặc chiếc váy đỏ trị giá 200 tệ cùng tôi đi đăng ký kết hôn.

Sau khi cưới, tôi chạy xe, cô ấy làm thu ngân ở siêu thị trên thị trấn, lương tháng 2.300 tệ.

Cuộc sống tuy eo hẹp nhưng có mục tiêu để phấn đấu.

Lương tôi mỗi tháng nhận được, tôi giữ lại 2.000 tệ trong người, còn lại gửi hết về nhà.

Mẹ tôi nói: “Tiền để mẹ giữ cho, vợ con còn trẻ không biết quản lý tài chính.”

Lúc đó tôi không nghĩ nhiều. Mẹ ruột mình mà, lẽ nào lại hại mình sao?

Lần này về sớm là vì xe bị nổ lốp trên cao tốc, đợi ở trạm dừng chân cả ngày không có linh kiện thay thế, ông chủ bảo tôi về nhà nghỉ ngơi vài hôm.

Tôi không gọi điện trước vì muốn tạo cho Tiểu Hòa một sự bất ngờ.

Kết quả, bất ngờ chẳng thấy đâu, chỉ thấy kinh hoàng.

Tôi về đến nhà lúc ba giờ chiều. Cửa khóa, tôi dùng chìa tự mở.

Trong phòng khách không có ai, nhưng trong bếp có tiếng động.

Tôi bước tới, thấy Tiểu Hòa đang ngồi bệt dưới đất, một tay nhặt chỗ bắp cải dở sống dở ch e c kia, cổ tay trái quấn băng gạc.

“Tiểu Hòa?”

Cô ấy quay lại, khoảnh khắc nhìn thấy tôi, cả người sững sờ.

Rồi nước mắt cứ thế trào ra.

Không phải kiểu gào khóc nức nở, mà là khóc không thành tiếng, nước mắt cứ từng chuỗi rơi xuống, đôi môi run rẩy, không nói nên lời.

“Tay sao thế này?” Tôi ngồi xuống định cầm tay cô ấy.

Cô ấy rụt lại: “Không sao, em cắ/ t rau bị chạm vào thôi.”

Tôi lật lớp băng gạc ra xem.

Đó không phải vết d/ ao cắ/ t.

Mà là vết bầm tím, một mảng lớn kéo dài từ cổ tay đến cánh tay.

Trông như vết bị người ta dùng sức bó/ p m/ ạnh và vặ/ n xoắ/ n.

Tim tôi thắt lại. “Ai làm?”

“Không có… thật sự không có mà, em tự va quệt thôi.”

Tôi không ép cô ấy.

Tôi đứng dậy, mở tủ lạnh.

Nửa cây bắp cải hai quả trứng gà, một túi mì sợi sắp hết hạn.

Tôi nhìn lên bàn bếp — nước tương chỉ còn chút dưới đáy, lọ muối cũng gần cạn sạch.

“Bao lâu rồi em không mua thức ăn?”

Cô ấy cúi đầu: “Dạo này em muốn chi tiêu tiết kiệm một chút.”

Tôi nói: “Thẻ đâu? Mỗi tháng anh gửi về 8.000 tệ, em…”

Cô ấy im bặt. Tôi trực tiếp lấy điện thoại cô ấy, mở ứng dụng ngân hàng.

Số dư: 37,5 tệ.

Tôi lật xem lịch sử giao dịch ba tháng gần nhất — mỗi tháng cứ hễ tiền của tôi vừa vào tài khoản,

ngay ngày hôm đó hoặc ngày hôm sau sẽ có một khoản tiền lớn chuyển đi.

5.000, 6.000, có tháng chuyển thẳng 8.000 tệ.

Nội dung người nhận đều giống nhau: Mẹ.

Tôi nhìn chằm chằm vào chữ đó mười giây. Rồi mở vòng bạn bè của mẹ tôi ra.

Bài đăng mới nhất là từ hôm qua —

“Sofa mới cuối cùng cũng về rồi! Hơn năm ngàn tệ đấy, ngồi đúng là thoải mái!”

Trong ảnh, chị gái tôi Trần Mỹ Hà đang vắt chân chữ ngũ ngồi trên sofa cắn hạt dưa, hai đứa con chị ta nhảy nhót bên cạnh.

Anh rể Lưu Bưu ngậm thuốc lá, giơ ngón tay cái về phía ống kính.

Còn vợ tôi, ở căn nhà thuê cách đó ba mươi cây số, đang ngồi bệt dưới đất nhặt một cây bắp cải thối.

Tôi đặt điện thoại xuống, không nói một lời.

Bước vào phòng ngủ, kéo tủ quần áo ra.

Phía bên Tiểu Hòa chỉ treo đúng ba bộ quần áo, đều là đồ mua từ năm đám cưới.

Cổ áo đã giặt đến bạc trắng.

Trên tủ đầu giường đặt một hộp bă/ ng v/ ệ si/ nh loại rẻ tiền nhất, loại một tệ một miếng.

Tôi ngồi thụp xuống đất, châm một điếu thuốc. Tay tôi run lên bần bật.

2

Tôi không đi tìm mẹ ngay lập tức, vì sợ mình sẽ không kiềm chế nổi.

Tôi nấu cho Tiểu Hòa một bát mì.

Hai quả trứng gà cuối cùng trong tủ lạnh, tôi đập hết vào bát cho cô ấy.

Cô ấy bưng bát, ăn được hai miếng thì dừng lại.

“Em ăn đi chứ.”

“Anh vẫn chưa ăn mà…”

“Anh ăn trên đường rồi.” Tôi nói dối.

Cô ấy cúi đầu chậm rãi ăn, nước mắt từng giọt rơi vào bát mì.

Mì ngâm trong nước mắt, cô ấy cũng lẳng lặng nuốt xuống.

Ngực tôi đau thắt lại không thở nổi.

“Tiểu Hòa, anh hỏi em vài câu, em không được lừa anh.”

Đôi đũa của cô ấy khựng lại.

“Mẹ, mỗi tháng đòi em bao nhiêu tiền?”

Im lặng.

“Có phải tiền anh gửi về, bà lấy sạch rồi không?”

Cô ấy không nói, nhưng tay run lên một cái.

“Vết thương trên tay em, rốt cuộc là ai làm?”

Đôi đũa rơi xuống bàn. Cô ấy đột nhiên đứng dậy thu dọn bát:

“Để em đi rửa bát—”

Tôi giữ cô ấy lại: “Tô Tiểu Hòa, em nhìn anh này.”

Cuối cùng cô ấy cũng ngẩng đầu lên. Trong đôi mắt ấy đầy rẫy sự sợ hãi.

Không phải sợ tôi, mà là sợ sau khi tôi biết chuyện thì sẽ xảy ra chuyện gì.

“Chí Viễn… anh đừng giận.

Mẹ cũng là vì tốt cho gia đình này thôi, bên chị gái đúng là đang khó khăn…”

Tôi suýt nữa thì thổ huyết.

“Chị ta khó khăn? Chồng chị ta ngày nào cũng đánh b/ ạc, chị ta thì suốt ngày lướt điện thoại mua quần áo, hai đứa con thì ném cho mẹ trông.

Chị ta khó khăn chỗ nào?”

“Chí Viễn…”

“Nói cho anh biết, vết thương trên tay là ai làm.”

Cô ấy lại im lặng rất lâu, rất lâu. Cuối cùng khẽ thốt ra hai chữ:

“…Anh rể.”

Đầu tôi n/ ổ “oàng” một cái.

“Chuyện từ bao giờ?”

“Tuần trước… anh ta đến lấy tiền, em nói trong thẻ không còn nữa, phải đợi anh phát lương.

Anh ta… anh ta cuống lên, nắm lấy tay em v/ ặn mạnh.”

Giọng cô ấy nhỏ dần, nhỏ như tiếng muỗi kêu.

“Anh ta nói: ‘Đừng có mà không biết điều, tiền chồng cô kiếm được tại sao không đưa cho mẹ chồng?

Mẹ chồng muốn giúp đỡ con gái bà ấy, đến lượt cô quản chắc?'”

Nghe xong đoạn này, móng tay tôi cắm sâu vào lòng bàn tay.

“Còn gì nữa không?”

“…Hết rồi.”

“Tô Tiểu Hòa, em nói lại lần nữa — còn gì nữa không?”

Môi cô ấy run rẩy, nửa ngày mới rặn ra được một câu:

“Anh ta… anh ta còn tá/ t em một cái.”

Nói xong câu này, cô ấy như trút hết sức lực, cả người đổ sụp xuống ghế.

“Em không dám nói với anh… em sợ anh và mẹ cãi nhau, rồi cả nhà lại tan nát…”

“Cả nhà?” Tôi đứng bật dậy, làm chiếc ghế đổ chổng kềnh xuống đất.

“Hắn đán/ h vợ tôi, mà gọi là người nhà sao?”

Tiểu Hòa bị tôi làm cho hoảng sợ, thu mình lại nhìn tôi.

Tôi ngồi xuống, nhẹ nhàng nắm lấy đôi tay cô ấy vào lòng bàn tay mình.

“Sau này có chuyện gì, em phải là người đầu tiên nói cho anh biết.

Ai dám đụng đến một ngón tay của em nữa, anh sẽ b/ ẻ g/ ãy tay hắn.”

Cô ấy ngẩn ra vài giây, rồi đột ngột nhào vào lòng tôi, khóc đến run rẩy cả người.

Cô ấy đã quá lâu không được ai che chở rồi.

Đêm đó tôi không ngủ được.

Tôi ngồi ở phòng khách hút thu/ ốc suốt cả đêm, lật xem lịch sử trò chuyện trong điện thoại của Tiểu Hòa.

Những tin nhắn mẹ tôi gửi đến, tôi đọc từng câu một.

“Tiền về chưa? Mau chuyển qua đây.”

“Ống nước nhà chị con bị vỡ cần sửa, chuyển trước ba ngàn.”

“Cháu cần đi học thêm, đưa thêm hai ngàn nữa.”

“Chí Viễn kiếm tiền bên ngoài dễ dàng lắm sao?

Cô đừng có mà tiêu xài hoang phí nghe chưa?”

Giọng điệu mỗi tin nhắn đều như ra lệnh cho người hầu.

Câu trả lời của Tiểu Hòa luôn là:

“Vâng thưa mẹ”,

“Con chuyển ngay đây”,

“Con biết rồi thưa mẹ”.

Tôi tiếp tục kéo lên trên, thấy một tin nhắn từ hai tháng trước —

Mẹ tôi: “Tiền lương cô đi làm ở siêu thị cũng chuyển qua đây luôn đi, bên Mỹ Hà đang cần gấp.”

Tiểu Hòa: “Mẹ, tiền nhà tháng này con còn chưa đóng…”

Mẹ tôi: “Tiền nhà bao nhiêu đâu?

Chí Viễn kiếm nhiều thế mà không đóng nổi tiền nhà à? Hay là cô lén lút giấu tiền riêng?”

Tiểu Hòa: “Không có thưa mẹ, con không giấu tiền…”

Mẹ tôi:

“Thế thì chuyển qua đây.

Cô gả vào nhà họ Trần thì là người nhà họ Trần, người một nhà còn phân chia rõ rệt thế làm gì?”

Cuối cùng Tiểu Hòa chuyển đi 1.200 tệ.

Đó là toàn bộ tiền lương của cô ấy.

Tiền thuê nhà tháng đó, cô ấy phải hỏi mượn đồng nghiệp 500 tệ mới gom đủ.

Tôi dập tắt điếu thu/ ốc trong gạt tàn.

Ngày mai, đã đến lúc tôi phải về quê một chuyến rồi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)