Chương 1 - Cô Ruột Của Cháu
Gần Tết, khi các đơn vị chuyển phát sắp ngừng nhận hàng, chị dâu đột nhiên đăng một video lên mạng rồi @ tên tôi vào..
Nội dung viết là:
Học phí của con không đóng, nó có cô nó lo.
Quần áo của con không mua, nó có cô nó lo.
Giày dép của con không mua, nó có cô nó lo.
Đồ chơi của con không mua, nó có cô nó lo.
Không mua, không mua, cái gì cũng không mua, tất cả đợi cô nó mua.
Trong khoảnh khắc đó, lòng tôi chợt thấy khó chịu.
Trước nay, tôi vẫn luôn chủ động bỏ tiền cho cháu trai.
Nhưng bây giờ cô ta mở miệng đòi hỏi một cách đương nhiên như thế, cứ như thể tôi nợ cô ta vậy.
Cái tính ngang ngạnh trong tôi trỗi dậy, tôi giả vờ như không hề nhìn thấy đoạn video ấy.
Không bao lâu sau, mẹ tôi gọi điện trách móc:
“Năm nay con bị làm sao vậy? Sắp ngừng chuyển phát rồi mà đồ còn chưa mua, con cố tình để chị dâu với anh trai con cãi nhau à!”
Trong điện thoại còn lẫn cả tiếng chị dâu nổi nóng.
Mẹ tôi dùng giọng điệu ra vẻ vì tôi mà khuyên nhủ:
“Con là em chồng, phải thương cháu trai, đối xử tốt với chị dâu một chút. Không thì sau này con còn mặt mũi nào mà về nhà ngoại?”
Tôi tức đến bật cười, nói lại với bà:
“Không về thì không về. Với con mà nói, còn là chuyện tốt, đỡ tốn tiền!”
1
“Con bé chết tiệt này, nói cái gì thế hả.”
Mẹ tôi tưởng tôi chỉ đang cãi cho sướng miệng, bà vừa trách vừa chiều, còn định khuyên thêm vài câu thì tôi đã cúp máy.
Ngay trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng có cảm giác nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng.
Cũng chính trong khoảnh khắc ấy, tôi tỉnh táo hẳn ra.
Bà gọi lại, tôi không nghe.
Hai phút sau, tôi nhận được tin nhắn của bà:
“Có phải năm nay con bận quá nên quên rồi không? Thế này đi, con chuyển trước cho chị dâu 10.000 tệ.”
“Nói vài câu dễ nghe, dỗ dành chị dâu con một chút.”
“Con gái à, làm mẹ chồng khó lắm, con hiểu chuyện nhất mà. Thông cảm cho mẹ, đừng để mẹ bị kẹt ở giữa khó xử.”
“Huống chi cô ruột bỏ tiền cho cháu trai là chuyện đương nhiên. Con chỉ có một đứa cháu này, không thương nó thì thương ai?”
“Nghe lời mẹ đi, đừng cứng đầu nữa. Anh con với chị dâu đến giờ vẫn còn cãi nhau vì chuyện của con đấy. Đừng vì chút chuyện nhỏ này mà làm gia đình bất hòa.”
Mấy dòng ngắn ngủi ấy khiến bụng tôi sôi lên vì tức giận.
Bà lúc nào cũng than thở với tôi, nói làm mẹ chồng chẳng dễ dàng gì.
Nói rằng con dâu không phải con ruột, muốn nói gì thì nói, mắng vài câu cũng không sao.
Rằng con dâu thời nay phải được nâng như tổ tiên mà thờ phụng.
Trước đây, vì không muốn bà bị chị dâu trách móc, tôi đều chủ động bỏ tiền cho cháu trai và cho cả chị dâu Trương Tú Như.
Mỹ phẩm của Trương Tú Như toàn là tôi mua hàng hiệu cho.
Quần áo thay theo mùa suốt bốn mùa cũng là tôi mua.
Từ lúc cháu trai sinh ra đến khi chín tuổi, những chi phí sinh hoạt thường ngày cơ bản đều do tôi chi trả.
Tôi nghĩ, đều là người một nhà, điều kiện kinh tế của tôi khá hơn một chút, trợ cấp cho nhà mẹ đẻ một ít cũng chỉ mong họ sống tốt hơn.
Cho đến năm ngoái, tôi sinh con trai.
Theo lý mà nói, khi tôi sinh con, anh trai, chị dâu và mẹ tôi bên nhà ngoại đều phải chuẩn bị một phần quà ra mắt cho đứa bé.
Thế nhưng hôm đó họ đến tay không.
Anh trai và chị dâu giả vờ như không biết, suốt cả buổi không hề nhắc đến chuyện quà ra mắt.
Mẹ tôi cười xòa cho qua chuyện:
“Mẹ định mua cho cháu cái chăn quấn với ít quần áo, nhưng lại sợ mắt con cao, không vừa ý đồ mẹ mua.”
“Con bình thường cẩn thận như thế, chắc chắn thứ nên mua hay không nên mua cho con đều đã mua cả rồi. Trẻ con lớn nhanh, mẹ nghĩ thôi khỏi mua nhiều, sợ mặc không hết lại lãng phí.”
Nhưng năm đó, khi Trương Tú Như sinh cháu trai, lúc ấy tôi vừa mới tốt nghiệp.
Tôi dùng toàn bộ tiền lương của mình mua cho thằng bé một chiếc vòng tay vàng, ngoài ra còn mừng thêm 2.000 tệ tiền mặt.
Mẹ tôi lúc đó cũng đưa cho Trương Tú Như 10.000 tệ, nói là tiền thưởng.
Chính từ khi ấy, trong lòng tôi đã bắt đầu nhận ra — bọn họ đối với tôi chỉ có nhận vào, chưa từng bỏ ra.
Chồng tôi khuyên tôi đừng so đo, vì điều kiện của chúng tôi tốt hơn nhà mẹ đẻ tôi quá nhiều.
Lần đó tôi tuy không tính toán, nhưng cũng bắt đầu giảm bớt tiền chu cấp cho nhà ngoại.
Chỉ vì tôi chi ít tiền hơn trước, Trương Tú Như đã vài lần bóng gió mỉa mai tôi.
Để mẹ tôi — cái thân phận mẹ chồng của bà — khỏi khó xử, tôi đều giả vờ như không nghe thấy.
Cho nên cô ta mới không nhịn được, phải @ tôi trên mạng, dùng cách đăng video để đạt được mục đích của mình.
2
Cơn giận bốc lên, tôi lập tức nhắn tin cho em họ:
“Em à, mẹ chị bảo em qua nhà bà một chuyến, nói là năm nay em phạm Thái Tuế, bà làm cô ruột muốn cho em 10.000 tệ để thương đứa cháu này.”
Tôi muốn bà cũng thử cảm nhận xem, cảm giác khi bị người khác tự tiện quyết định thay mình là thế nào.
Em họ thật sự không chần chừ, lập tức chạy qua.
Hai tiếng sau, điện thoại tôi bị mẹ và anh trai Giang Triết gọi đến mức muốn nổ máy.
Để sau này họ khỏi làm phiền tôi nữa, khi mẹ lại gọi video cho tôi, tôi đã bắt máy.
Bà vừa mở miệng đã tức tối mắng xối xả:
“Giang Mạn Mạn! Con phát điên cái gì vậy? Đùa gì với em họ con thế hả!”
“Mẹ lúc nào nói sẽ cho nó 10.000 tệ? Sao con lại bịa chuyện, đùa kiểu đó làm gì, hại nó chạy xa xôi đến đây một chuyến!”
Giang Triết thò đầu vào khung hình, trách tôi:
“Em gái, dạo này em bị sao vậy? Bị ma nhập à?”
“Sao toàn làm mấy chuyện linh tinh không đâu vào đâu thế.”
Trương Tú Như đứng bên cạnh, giọng điệu chua ngoa mỉa mai:
“Không biết là uống phải thuốc chuột hay ăn phải thuốc súng nữa, suốt ngày gây ra mấy chuyện lộn xộn.”
Em họ đứng bên cạnh, không chịu đi, cứ lặp lại một câu:
“Cô ơi, chị họ nói hôm nay cô cho con 10.000 tệ mà.”
Tôi không vội không vàng, trả lại nguyên văn câu nói ấy cho mẹ:
“Cô ruột bỏ tiền cho cháu là chuyện đương nhiên. Mẹ à, mẹ phải làm gương cho con chứ.”
Mẹ tôi lập tức bị tôi chặn họng, sắc mặt khó coi, vội vàng lấp liếm:
“Mẹ thấy con sốt đến hỏng cả đầu rồi, cái gì cũng đem ra đùa với em họ!”
Tôi nói tiếp, thẳng thắn đến mức không thể thẳng hơn:
“Mẹ à, sau này mẹ cho cháu của mẹ bao nhiêu tiền, con sẽ cho cháu của con bấy nhiêu tiền.”
“Con làm cô thế nào, còn phải xem mẹ — làm cô — thế nào đã.”
Sắc mặt mẹ tôi càng thêm khó coi.
Trương Tú Như đen mặt xuất hiện trước ống kính, khó chịu chất vấn tôi:
“Giang Mạn Mạn, cô có ý gì? Cô nói rõ ràng cho tôi nghe!”
Tôi đang định nói rõ với cô ta thì mẹ tôi đã cúp máy.
Không cần nghĩ cũng biết, trong nhà lại một phen náo loạn.
Quả nhiên, buổi tối mẹ tôi gửi cho tôi một tràng tin nhắn dài lê thê, vừa tủi thân vừa trách móc, nói rằng chuyện hôm nay tôi làm là sai.
Nói tôi không hiểu bà.
Nói những lời tôi nói hôm nay chẳng khác nào đặt bà lên lửa mà nướng.
Rồi lại nói, tuy tôi và bà đều là cô ruột, nhưng tình huống không giống nhau.
Bà tiếp tục tẩy não tôi, nói “một đứa cháu bằng nửa đứa con”, bảo tôi đối xử tốt hơn với chị dâu và cháu trai.
Sau này nếu tôi có chịu uất ức trong hôn nhân, nhà mẹ đẻ sẽ là chỗ dựa của tôi.
Bà muốn tôi về nhà xin lỗi bà và Trương Tú Như, nếu không thì tức là tôi không coi bà — người mẹ ruột này — ra gì.
Nếu tôi thực sự muốn làm đến mức tuyệt tình như vậy, thì bà coi như không có đứa con gái này nữa.
Tôi không hề để ý.
Giang Triết cũng gửi cho tôi một tràng dài.
Anh ta nói anh ta cứ tưởng chúng tôi là anh em ruột, mãi mãi là người một nhà, sẽ không vì chút tiền nhỏ này mà tính toán.
Cũng giống như lời mẹ tôi nói, mối quan hệ giữa tôi với họ, không giống như mối quan hệ giữa mẹ tôi với bên cậu mợ.
Nói đi nói lại, trong lời lẽ anh ta, dù trực tiếp hay bóng gió, vẫn chỉ là trách tôi không nên bày trò khiến mẹ phải bỏ tiền cho em họ.
Tuyệt nhiên không nhắc một câu nào đến chuyện bao năm qua tôi đã tiêu cho con trai anh ta bao nhiêu tiền.
Tin nhắn của anh ta, tôi cũng không trả lời.
Mãi đến sát ngày trước giao thừa, mẹ tôi không nhịn nổi nữa.
Bà gọi cho chồng tôi, vòng vo hỏi chúng tôi khi nào thì qua nhà.
Mỗi năm trước Tết, những đứa con gái đã xuất giá như tôi đều phải mang quà biếu về nhà ngoại.
Năm nay đến giờ tôi vẫn chưa mang gì về, cũng chưa chuyển tiền.
Người trước đó còn mạnh miệng nói nếu tôi không xin lỗi thì không nhận tôi là con gái ruột, cuối cùng vẫn là không giữ được bình tĩnh.
3
Chồng tôi không muốn làm mất mặt mẹ tôi, thuận miệng đồng ý chiều sẽ qua.
Cúp điện thoại xong, anh ấy liên tục làm công tác tư tưởng với tôi:
“Sau này bình thường mình không cần tiêu tiền nữa, nhưng Tết nhất hàng xóm láng giềng đều nhìn vào. Em không về biếu quà, danh tiếng của em cũng không hay.”
“Mình cứ làm cho đủ lễ nghĩa bên ngoài, dù sao đó cũng là mẹ ruột của em, không thể cả đời không qua lại.”
Bố mẹ chồng tôi cũng khuyên, thậm chí còn chuẩn bị cho tôi một bao lì xì 3.000 tệ để đưa cho mẹ.
Tôi không nhận tiền của bố mẹ chồng, nhưng chồng tôi vẫn kéo tôi về nhà ngoại biếu quà Tết.
Những năm trước, tôi đều mua rất nhiều quà cáp.
Nhưng lần này, tôi chỉ mua trái cây, sữa và một ít hạt khô.
Mẹ tôi mở cửa, mặt mày hớn hở.
Nhưng vừa nhìn thấy những thứ tôi xách trên tay, nụ cười lập tức tắt ngấm.
Gương mặt vốn dĩ bình thường của Trương Tú Như, khi thấy quà tôi mang đến, cũng lập tức trầm xuống.