Chương 1 - Cổ Phiếu Thần Tiên

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sau khi tốt nghiệp, bố mẹ nhờ quan hệ xin cho tôi một công việc dọn vệ sinh tại trung tâm tài chính.

Hai giờ sáng, lúc đang dọn phòng tổng giám đốc, tôi cầm cây lau nhà và bất ngờ nghe thấy đám đồ bỏ đi trong thùng rác đang mở tiệc trà.

Một chiếc máy tính bảng vỡ màn hình đau lòng mắng: “Giám đốc mới đúng là đồ ngu! Ông ta lại bán sạch cổ phiếu đầu ngành bán dẫn. Ngày mai, thông báo sáp nhập vừa công bố là giá sẽ tăng gấp đôi đấy!”

Con mèo thần tài bằng vàng ròng bị đập bẹp bên cạnh hừ lạnh: “Chuyện thường thôi. Em vợ của ông chủ đã bỏ trốn của tôi còn nhớ nhầm cả mã cổ phiếu đầu cơ mà công ty nhà mình đang bí mật mượn vỏ niêm yết, mua nhầm cổ phiếu rác của công ty bên cạnh sắp bị hủy niêm yết.”

Tôi kinh hãi ngồi phịch xuống nền nhà ướt sũng.

Trời sáng, tôi rút tiền mặt từ thẻ tín dụng được một trăm nghìn tệ, dứt khoát dồn toàn bộ vào cổ phiếu bán dẫn và cổ phiếu mượn vỏ kia.

Chỉ trong một tuần, tôi không những trả sạch mọi khoản nợ mà còn mua đứt một căn hộ rộng rãi giữa trung tâm thành phố.

Đêm nay, tôi xách ghế gấp, đúng giờ tới trước cửa phòng tổng giám đốc.

Bên trong lại vang lên tiếng thì thầm.

“Lão Kim, cổ phiếu công nghiệp quốc phòng mà bà chủ ông âm thầm gom vào hôm qua tên gì ấy nhỉ?”

Tôi thuần thục bật chức năng ghi âm trên điện thoại.

01

Sau khi tốt nghiệp, vì gia đình nợ ngập đầu nên bố mẹ nhờ quan hệ đồng hương đưa tôi vào tòa nhà tài chính giữa trung tâm thành phố.

Chức danh nghe rất kêu: chuyên viên bảo trì hậu cần phòng tổng giám đốc.

Thực chất chỉ là nhân viên vệ sinh ca đêm.

Người ta đăng ảnh cảnh đêm Lục Gia Chủy lên mạng xã hội, kèm dòng chữ: “Lại chốt được hợp đồng triệu tệ.”

Còn tôi đăng ảnh cây lau nhà trên xe vệ sinh, nghĩ một lúc rồi vẫn đặt chế độ chỉ mình tôi xem.

Ai bảo tôi nghèo chứ.

Ba ngày đầu, tôi mệt đến đau lưng mỏi eo.

Mãi đến hai giờ sáng ngày thứ tư đi làm.

Tôi cầm cây lau nhà, đang làm sạch thảm ở khu nghỉ ngơi của phòng tổng giám đốc.

Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng thì thầm vọng ra từ thùng rác trong góc.

Ban đầu, tôi tưởng có chuột.

Nhưng vừa ghé lại nghe, mồ hôi lạnh đã túa ra.

Hai món đồ bỏ đi đang mở tiệc trà.

Một chiếc máy tính bảng có màn hình vỡ như mạng nhện đau lòng chửi bới.

“Giám đốc đầu tư mới đúng là đồ ngu hết thuốc chữa!”

“Lại bán sạch cổ phiếu đầu ngành bán dẫn, não ông ta ngấm nước à?”

“Ngày mai vừa có thông báo sáp nhập là tăng gấp đôi đấy!”

Con mèo thần tài bằng vàng ròng bị đập bẹp bên cạnh hừ lạnh.

“Chuyện thường thôi.”

“Em vợ của ông chủ đã bỏ trốn của tôi còn quá quắt hơn.”

“Ngay cả mã cổ phiếu đầu cơ mà công ty nhà mình đang âm thầm mượn vỏ niêm yết cũng nhớ sai, mua nhầm cổ phiếu rác của công ty bên cạnh sắp bị hủy niêm yết.”

“Đáng đời hắn phải đi ăn xin.”

Tôi kinh hãi ngồi phịch xuống nền nhà ướt sũng.

Nhìn trái nhìn phải, cả tầng không có lấy một bóng người.

Chỉ có đèn đỏ trên camera giám sát đang nhấp nháy.

Tôi lấy hết can đảm hỏi: “Cổ phiếu được mượn vỏ là mã nào?”

Trong thùng rác không có động tĩnh.

Máy tính bảng và mèo thần tài hoàn toàn phớt lờ tôi, tiếp tục tự mình than phiền.

Tôi hiểu ra.

Chúng không nhìn thấy, cũng không nghe được tôi.

Tôi chỉ có thể nghe lén một chiều.

Nhưng từng câu từng chữ trong cuộc trò chuyện của chúng đều là tiền.

Tay run rẩy, tôi lấy điện thoại ra, ghi thật kỹ mã của hai cổ phiếu ấy vào ứng dụng ghi chú.

Trời sáng, tôi tan làm về nhà.

Phản ứng đầu tiên của tôi là ngủ một giấc, cho rằng chắc mình mệt quá nên nghe nhầm.

Thế nhưng khi mở ứng dụng chứng khoán, nhìn thấy diễn biến hết sức bình thường của hai mã ấy, trong đầu tôi chỉ toàn tiếng cười nhạo của con mèo thần tài bị đập bẹp.

Tôi nghiến răng, lấy cả bốn chiếc thẻ tín dụng ra.

Rút tiền mặt được đúng một trăm nghìn tệ.

Sau đó dứt khoát dồn toàn bộ vào cổ phiếu bán dẫn và cổ phiếu đầu cơ mượn vỏ kia.

Khoảnh khắc đặt lệnh, lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi.

Thắng thì xe đạp đổi thành xe máy.

Thua thì tôi phải ra gầm cầu giành chỗ ngủ.

Mười giờ sáng hôm sau.

Một thông báo tái cơ cấu đột ngột làm cả mạng xã hội chấn động.

Cổ phiếu đầu ngành bán dẫn kia vừa mở cửa đã tăng kịch trần.

Hai giờ chiều, cổ phiếu đầu cơ còn lại thông báo được tập đoàn lớn mượn vỏ niêm yết, giá lập tức tăng vọt rồi khóa chặt ở mức trần.

Tôi ngồi trên chiếc giường đơn trong căn phòng thuê, nhìn con số màu đỏ tăng vọt trong tài khoản mà cười ré lên như lợn.

Chỉ trong một tuần ngắn ngủi.

Hai cổ phiếu ấy liên tục tăng trần, dữ dội như cổ phiếu đầu cơ điên cuồng.

Tôi dứt khoát bán sạch ở mức giá cao.

Sau khi trừ phí giao dịch, trong tài khoản có hơn hai triệu tệ.

Đầu tiên, tôi tới ngân hàng trả sạch nợ cho gia đình.

Sau đó tới một dự án nhà ở giữa trung tâm thành phố, trả thẳng toàn bộ tiền mua căn hộ rộng một trăm mét vuông.

Nộp tiền xong, ánh mắt cô nhân viên bán hàng nhìn tôi ngọt đến mức như kéo được thành sợi.

Đêm hôm ấy.

Tôi xách ghế gấp và cầm sổ nhỏ, đúng giờ tới trước cửa phòng tổng giám đốc.

Bên trong lại vang lên tiếng thì thầm.

“Lão Kim, cổ phiếu công nghiệp quốc phòng mà bà chủ ông âm thầm gom vào hôm qua tên gì ấy nhỉ?”

Tôi thuần thục bật chức năng ghi âm trên điện thoại.

Công việc vệ sinh này đúng là nghề thần tiên.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)