Chương 2 - Cô Nương Thay Thế
Nhưng lại bị trưởng tỷ kéo lại.
Nàng khóc đến lê hoa đái vũ.
“Oản Oản vừa rồi nói ta không nên trở về, muội ấy trách ta cướp đi tất cả của muội ấy.”
“Ta không cố ý đẩy muội ấy, ta chỉ quá đau lòng.”
Ta mặc y phục ướt sũng, chỉ muốn về sớm một chút. Nghe vậy tuy tức giận, nhưng cũng không biện giải.
Không có tác dụng.
Lời giải thích chỉ có ích khi nói cho người sẵn lòng nghe.
Mà trong lòng Bùi Tịch chỉ có trưởng tỷ.
Hắn sẽ không tin ta.
Sự thật cũng đúng như ta dự đoán. Bùi Tịch nghiêng mắt nhìn ta, đáy mắt mang theo ý lạnh.
“Thẩm Oản, nàng có biết va chạm Thái tử phi đương triều là tội gì không?”
Ta khép mắt, cả người lẫn lòng đều mỏi mệt.
“Vậy thì giết ta đi.”
Nghe vậy, hai người trước mặt đều ngẩn ra.
Không biết rốt cuộc đã qua bao lâu.
Ta nghe thấy Bùi Tịch mở miệng, giọng nặng nề.
“Nể nàng phạm lỗi lần đầu, quỳ một canh giờ là được.”
06
Đêm hôm ấy, ta phát sốt cao.
Chuyện này truyền đến Đông cung, Bùi Tịch lại đích thân phái một ngự y đến.
Đi cùng còn có Trần công công.
Đợi ngự y kê đơn xong, ông ấy một mình ở lại.
“Điện hạ nói, cô nương bất kính với trưởng tỷ, chuyện gặp mặt đã nói trước đó, liền hủy bỏ.”
Ta nhìn màn giường, không còn sức lực gì, chỉ nói:
“Được.”
Mẫu thân ta đứng bên cạnh, nghe thấy lời này thì có chút sốt ruột.
“Chuyện này A Xu biết không? Nó nói thế nào?”
Trần công công nhìn ta một cái.
“Thái tử phi nhớ tình tỷ muội, đương nhiên không chịu đồng ý. Nhưng điện hạ thương tiếc Thái tử phi, không chịu giúp nhị cô nương nữa.”
Đợi Trần công công rời đi, mẫu thân ta khóc một trận lớn.
“Vốn tưởng có thể gả cho vương công quý tộc, bây giờ điện hạ không chịu giúp, danh tiếng con lại hỏng rồi, thế này phải làm sao đây?”
Ta mím môi.
Muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng.
Lại qua mấy ngày, là sinh thần của trưởng tỷ.
Ta là muội muội của nàng, bất kể sau lưng đã ầm ĩ thành thế nào, cũng phải đi một chuyến.
Đình đài ngói hiên, dòng nước uốn khúc, chén rượu trôi xuôi.
Trưởng tỷ ngồi cao ở ghế trên.
Những ngày này, có lẽ nàng cũng đã học một ít quy củ, lại sinh ra xinh đẹp. Ngồi ở đó, thật sự có vài phần đoan trang nhã nhặn của Thái tử phi.
Chúng ta không ai nhắc đến chuyện hôm ấy.
Nàng chỉ không để ý đến ta.
Như vậy, các quý nữ trong buổi tiệc đương nhiên cũng không ai chịu nói chuyện với ta.
Thậm chí còn cố ý làm khó.
Muốn ta làm thơ.
“Nửa tháng trước, Thái tử phi cũng từng ở đây làm một bài Minh Nguyệt Từ, quả thật khiến người ta kinh diễm. Nhị cô nương là muội muội của Thái tử phi, chắc chắn cũng văn tài hơn người nhỉ.”
Nhưng ban đầu, người làm bài thơ ấy không phải nàng.
Mà là ta.
Nghe vậy, sắc mặt trưởng tỷ có một thoáng khó xử.
Rồi rất nhanh khôi phục như thường.
Nàng nói:
“Không cần đâu, Oản Oản không biết những thứ này.”
Trước khi đến, cha ta dặn ta mọi chuyện đều phải thuận theo ý trưởng tỷ.
Nhưng giờ phút này, ta lại cố tình không muốn nghe lời nữa.
Ta đứng dậy.
“Ta biết.”
Nói xong, ta liền làm một bài trước mặt mọi người.
Từng câu từng chữ.
Lại còn vượt xa bài Minh Nguyệt Từ trước kia.
Trong nhất thời, cả sảnh yên lặng.
Ngay cả Bùi Tịch cũng chỉ hơi cụp mày, không nói một lời.
Đúng lúc này, bỗng có người mở miệng.
“Sở nhị cô nương thật có tài tình, xem ra lời đồn không đúng.”
Ta nhìn sang.
Liền thấy Phó Vân Từ mấy ngày trước mới từ chối ta.
Hắn ngồi ngay ngắn đối diện, áo gấm đai ngọc, quân tử như ngọc.
Khi bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt hắn hơi sáng lên, nhẹ nhàng gật đầu với ta.
Ta đang luống cuống thì trên ghế trên lại truyền đến tiếng đồ sứ vỡ.
Hóa ra là Thái tử Bùi Tịch không cẩn thận làm đổ chén trà bên tay.
Hắn nhấc mắt, giọng như thường.
“Cô nhất thời thất thần thôi, chư vị tiếp tục.”
07
Không bao lâu sau, Bùi Tịch nhận được một phong mật hàm, liền rời tiệc trước.
Ta ngồi tại chỗ.
Chỉ mong bữa tiệc sinh thần này có thể kết thúc sớm một chút.
Nghĩ vậy, ta tiện tay cầm một miếng điểm tâm.
Nhưng còn chưa đưa lên miệng, váy áo của ta đã bị cung nữ đến dâng trà làm ướt.
Trưởng tỷ nhìn thấy, có chút mất kiên nhẫn mở miệng:
“Tây sương phòng có y phục, muội đi thay một bộ đi.”
Ta đứng dậy đáp vâng.
Cung nữ kia dẫn đường phía trước.
Nhưng vừa đi chưa được bao lâu, ta liền nhận ra có gì đó không đúng.
Ta từng ở Đông cung lâu như vậy.
Đối với mọi thứ ở đây đều rất quen thuộc.
Đây rõ ràng không phải đường đến tây sương phòng.
“Ngươi là ai? Muốn làm gì?”
Cung nữ kia quay người, đang định mở miệng.
Cách đó không xa, đã có người đáp:
“Là cô muốn gặp nàng.”
Ta sững người.
Liền thấy Bùi Tịch đang đi về phía ta.
Cung nữ kia lặng lẽ lui xuống.
Trong nhất thời, nơi này chỉ còn ta và Bùi Tịch.
Gió thổi qua rừng trúc, phát ra tiếng xào xạc.
Hắn nhấc mắt.
“Vừa rồi nàng không nên chống đối A Xu như vậy.”
Lúc này ta mới hiểu.
Hắn đến để hỏi tội thay Thẩm Xu.
“Nếu không thì sao? Nhận danh tiếng vô dụng ấy à?” Ta hỏi ngược lại.
Hắn nhìn ta, ánh mắt rơi xuống y phục bị ướt trước ngực ta, rồi rất nhanh dời đi, giọng mỉa mai.
“Sao? Nàng muốn có danh tiếng tốt như vậy, rồi gả cho một phu quân tốt sao?”