Chương 8 - Cô Nương Nhàn Rỗi Tại Hầu Phủ
Có người sợ bị điều tra tới mình, cũng có người cảm thấy Hầu phủ xử lý công bằng, không muốn tiếp tục hùa theo đẩy giá lên.
Tối hôm ấy, Lục Thừa Nghiễn trở về phủ, trên ủng vẫn còn dính nước mưa.
Nghe xong đầu đuôi sự việc, hắn chỉ hỏi ta:
“Lúc Tiền Khải dẫn người tới, ngươi có sợ không?”
Ta đang gặm xương sốt tương, ngẩng đầu đáp:
“Nếu hắn đập vỡ thùng cháo, ta sẽ rất tức giận.”
Lục Thừa Nghiễn nhìn khúc xương trong tay ta một lát rồi nói:
“Những chuyện ngươi để trong lòng luôn không giống người khác lắm.”
Ta gắp một miếng xương khác vào bát hắn:
“Hầu gia cũng ăn đi. Gần đây lều cháo phía nam thành dùng hết rất nhiều xương thịt. Người mà về muộn thêm chút nữa, hôm nay chỉ còn nước canh trong.”
Hắn nhận lấy, khẽ cười một tiếng.
Sau khi mưa ngừng, Cố Vân Lam dẫn ta ra phố sau xem cống nước vừa sửa xong.
Trước cửa nhà dân đều đang phơi chăn đệm, trẻ con chạy qua chạy lại giẫm lên vũng nước.
Một lão phụ tóc bạc nhận ra chúng ta, nhất quyết nhét cho ta một giỏ bánh rau vừa hấp xong.
Ta từ chối không được, đành nhận hai cái.
Cố Vân Lam cũng lấy một cái, còn cười nói thơm hơn bánh ngọt trong phủ.
Trên xe ngựa trở về, nàng bỗng dựa vào thành xe nói:
“Thanh Hòa, trước đây ta luôn cảm thấy ngươi chỉ muốn trốn việc để được nhàn hạ. Bây giờ mới biết không phải ngươi không chịu quản chuyện, mà là ngươi biết chuyện gì đáng để mình quản.”
Ta cầm chiếc bánh rau còn nóng, suy nghĩ một lát:
“Con người đói bụng sẽ rất khó chịu. Thiếp từng phải ăn canh cải trắng, biết cảm giác ấy.”
Cố Vân Lam không nói thêm gì, chỉ đưa tay giữ lại dải lụa choàng trên vai ta đang bị gió thổi tung.
Sau đợt mưa, Hầu phủ không xảy ra hỗn loạn vì thiếu lương thực.
Tay nghề nấu cháo của A Mãn lan truyền rất xa.
Sau này cứ tới mùa đông, nàng lại kéo người tới lều cháo giúp đỡ.
Ta nói nàng không chịu ngồi yên, nàng lại bảo mình chỉ muốn được yên lòng.
Nàng chống nạnh phản bác:
“Di nương, người có bản lĩnh nằm không cũng nằm được phúc khí của Hầu phủ, nô tỳ còn không được nấu hai nồi cháo hay sao?”
Ta bị nàng nói đến cạn lời, đành ăn thêm một chiếc bánh rau.
11
Hai năm trôi qua bệnh tình lão Hầu gia trở nặng.
Trước lúc lâm chung, ông gọi Lục Thừa Nghiễn và Cố Vân Lam tới bên giường.
Vốn dĩ ta không nên có mặt, nhưng lão phu nhân sai người tới mời, nói lão Hầu gia muốn gặp ta.
Ông dựa vào gối mềm, thần trí vẫn khá tỉnh táo.
Nhìn ta, ông cười:
“Năm xưa lúc ngươi vào cửa, ta còn chê cha ngươi dùng chuyện xung hỉ để lừa người. Bây giờ nhìn Hầu phủ yên ổn thế này, ta lại cảm thấy lão già ấy đúng là có chút bản lĩnh.”
Ta vội nói:
“Lão Hầu gia, cha ta giỏi nhất là chọn những lời dễ nghe mà nói, người đừng tin hết.”
Lão Hầu gia cười một hồi rồi nói với Lục Thừa Nghiễn:
“Người trong nhà ai cũng có tính toán riêng là chuyện bình thường, đừng đem tâm kế dùng lên người nhà. Vân Lam làm việc cẩn thận, Thanh Hòa đối xử với người khác tử tế. Sau này con đừng phụ hai nàng.”
Lục Thừa Nghiễn đứng trước giường, đáp ứng lời lão Hầu gia.
Sau khi lão Hầu gia qua đời, Hầu phủ giữ hiếu nhiều năm.
Thân thể Cố Vân Lam vẫn luôn không tốt.
Chuyện kinh hãi trong tiệc trăm ngày khiến nàng để lại bệnh căn.
Ngày thường nàng vẫn có thể xử lý công việc, nhưng đến mùa đông thì ho rất nặng.
Ta và A Mãn học làm dược thiện.
Cố Vân Lam không chịu uống thuốc đắng, ta bèn nấu thuốc vào mứt trần bì.
Mỗi lần nàng nhíu mày ăn xuống đều phải nói một câu:
“Nguyễn Thanh Hòa, con người ngươi không thích hợp quản gia, hợp mở một quán ăn lòng dạ đen tối hơn.”
Ta liền đáp:
“Phu nhân ăn hết rồi mắng tiếp, bã thuốc không được nhổ.”
Lục Thừa Nghiễn ngồi bên cạnh nghe, thỉnh thoảng cũng bật cười.
Hắn bận rộn hơn trước rất nhiều, nhưng vẻ mệt mỏi giữa mày mỗi khi trở về Thính Vũ hiên lại dịu xuống.
Ta và Lục Thừa Nghiễn ở bên nhau lâu ngày, trái lại dần hình thành những thói quen không cần nói ra.
Hắn vào Thính Vũ hiên, ta sẽ bảo A Mãn thêm một bộ bát đũa.
Khi chân ta đau, hắn sẽ sai người chuẩn bị túi chườm nóng từ trước.
Hắn gặp chuyện phiền lòng trong triều, ta cũng không đuổi theo hỏi, chỉ đặt một chén trà ấm bên tay hắn.
Một đêm, hắn phê tấu chương xong, bỗng hỏi ta:
“Thanh Hòa, ngươi có hối hận vì vào Hầu phủ không?”
Ta suy nghĩ một lát rồi nói:
“Nếu không có Hầu phủ, có lẽ bây giờ ta vẫn theo cha ăn bánh màn thầu lạnh ngoài đường. Nhưng nếu trong Hầu phủ toàn là người như Hồng Dược và Chu ma ma, ta cũng không dám yên tâm ở lại.”
Hắn ngẩng lên hỏi ta:
“Ngươi chịu ở lại Hầu phủ là vì ta sao?”
Ta nhìn hắn:
“Người trong Hầu phủ gặp chuyện chịu điều tra, cũng chịu nói đạo lý. Phu nhân tra rõ chuyện rồi sẽ bồi thường. Người biết ta không muốn tranh giành, cũng chưa từng ép ta làm chuyện mình không muốn. Ta sống ở đây, trong lòng rất yên ổn.”
Hắn cầm chén trà, rất lâu không lên tiếng.
Ngoài cửa sổ tuyết nhỏ đang rơi.
A Mãn giã hạt dẻ trong bếp, mùi thơm men theo khe cửa bay vào.
Lục Thừa Nghiễn bỗng đưa tay vén một lọn tóc bên thái dương ta ra sau tai.
Tay hắn rất ấm, động tác cũng nhẹ.
Ta nhìn hắn, không tránh đi.
12