Chương 1 - Cỏ Nói Chuyện

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta là một nhành cỏ nơi đầu m ,ộ, lúc gần khô héo đến nơi.

Nam tử thường tới tế mộ nọ, hôm ấy bỗng khóc một trận, nước mắt tí tách rơi xuống thân ta.

Thật là khoái khoái khoái khoái khoái… khoái hoạt vô cùng.

Thế là ta bèn giương ra một phiến lá ngay trước mặt hắn.

Hắn sững người, nước mắt lập tức dừng rơi.

Đoạn hắn liền đào ta mang về, trồng vào chậu sứ, đặt trên án thư.

Nào ngờ suốt nửa tháng, chẳng thấy bóng người đâu, đến một giọt nước cũng không tưới.

Ta giận lắm, đành nửa đêm nhập mộng hắn, cất lời:

“Cỏ khát rồi! Nếu còn không tưới nước, cỏ sẽ ch ,et đó nha!”

1

Hôm sau, vừa tờ mờ sáng, hắn sắc mặt tái nhợt đẩy cửa bước ra, để tia nắng đầu tiên của buổi sớm chiếu rọi lên người ta.

“Xin lỗi, ta nhiễm phong hàn, mấy ngày qua hôn mê bất tỉnh, quên mất ngươi rồi.”

Được uống no ngụm tuyền ngọt mát, lòng ta khoái hoạt, đại lượng tha thứ hắn:

“Không sao, cỏ không trách người!”

Hắn lảo đảo một cái, khó nhọc cất lời: “…Ngươi biết nói chuyện?”

Ta vội lấy lá che đầu cỏ nhọn hoắt: “Ái chà, lộ rồi.”

Hắn lập tức nhắm tịt hai mắt, suýt nữa ngã ngửa ra sau. Ta hoảng hốt vươn hai tay đỡ lấy:

“Người, ngươi chớ sợ, ta chỉ là yêu qu ,ái thôi mà.”

Hắn không kịp hít vào hơi cuối, lăn ra bất tỉnh.

Người thật là yếu ớt.

Ta lắc lắc mông nhảy khỏi chậu sứ, biến ra hai cái chân, lạch bạch chạy tới, dùng thân cỏ quấn lấy cổ hắn, kéo hắn lên giường.

Dưới đất bám bụi.

Cỏ biết, người khác với cỏ, cỏ thích đất, người thấy dơ.

Chỉ là… sao sắc mặt hắn lại tái tím thế kia?

Tím như hoa ta từng nở, nhìn cũng mỹ lệ lắm.

Hắn không tỉnh, ta bèn đút cho hắn một ít nước suối trên núi.

Hắn rùng mình, bừng tỉnh mở mắt.

Ta vung tay múa chân: “Ngươi tỉnh rồi!”

Hắn vừa nhìn thấy ta, suýt chút nữa lại ngất đi. Ta vội vã vạch mí mắt hắn, nghiêm mặt nói:

“Ngươi đừng ngủ nữa, bằng không ta h ,ôn ngươi đó.”

Hắn sắp khóc: “Ngươi… ngươi không có miệng, h ,ôn sao được?”

Ta xấu hổ cười khì khì: “Giờ ta chỉ mới mọc ra tay chân, nếu ngươi tưới nước đều đặn, ít hôm nữa ta sẽ mọc đầu, đến lúc ấy có miệng rồi sẽ h ,ôn được thôi.”

Hắn run giọng hỏi: “Là… đ ,ầu người sao?”

Ta hung hăng nói: “Lẽ nào là đ ,ầu ch ,ó chắc?”

Hắn không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ nhìn ta, ánh mắt trong vắt, lộ ra cảm xúc mênh mang.

Lòng ta mềm lại: “Người à, ngươi thật tuấn tú, ta thích ngươi, sẽ nuôi dưỡng ngươi thật tốt. Ngươi sẽ là con người đầu tiên do cỏ nuôi đó.”

Hắn bật cười “phụt” một tiếng, mày mắt cong cong.

Ta cũng vui lây, hỏi hắn: “Ngươi tên gì?”

Hắn dịu giọng: “Ta là Thẩm Thanh Từ. Còn ngươi?”

Câu hỏi làm ta ngẩn ra, ta gãi tay nghĩ mãi không ra mình tên gì.

“Vạn Tuế. Ngươi tên là Vạn Tuế đi.”

Ta vui vẻ với cái tên ấy, gật đầu: “Được! Ta tên Vạn Tuế!”

Thẩm Thanh Từ quả thật là người có học.

Ta vui lắm, xách ấm nước lên: “Thẩm Thanh Từ, để ta đút thêm cho ngươi ngụm nước nhé.”

Hắn bỗng rùng mình, co người lại:

“Vạn Tuế… ta có thể uống bằng miệng, ngươi đừng đổ xuống thân dưới nữa… y phục ướt hết rồi.”

A… ôi.

Ta quên mất, Thẩm Thanh Từ là người, không phải cỏ.

2

Thẩm Thanh Từ là Tả tướng đương triều, là đại quan, rất bận.

Ban ngày hắn vào triều, ta ở trong chậu sứ nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.

Đến đêm, hắn về, ta lại cuốn lấy hắn trò chuyện.

Hắn luôn mỉm cười nghe ta nói, ban đầu còn gắng được đến nửa đêm, sau này chưa tới giờ Tý đã ngáp ngắn ngáp dài.

Ta kéo tai hắn: “Thẩm Thanh Từ, ngươi đang làm gì đấy? Ngươi thà thở khe khẽ cũng không muốn trò chuyện với ta ư?”

Hắn liền ngồi dậy, vuốt ve lá ta: “Ta thích nghe Vạn Tuế nói chuyện nhất.”

Ta vui mừng nhảy cẫng: “Vì sao?”

Hắn lim dim mắt: “Dễ ngủ.”

Ta giận dữ nhảy dựng, quấn cổ hắn: “Thẩm Thanh Từ, đợi ta m ,ọc đ ,ầu rồi, ta nhất định h ,ôn ngươi một cái thật mạnh!”

Mặt hắn lập tức đỏ như gấc.

Ta âm thầm đắc ý, bị ta hù sợ rồi chứ gì, đồ người đổi màu.

Thẩm Thanh Từ im lặng một lúc, hỏi: “Khi nào ngươi biến thành người?”

Ta ngắt lá nhẩm tính: “Chắc sắp rồi, cũng không xa đâu.”

Hắn gật đầu: “Ta sẽ giúp ngươi.”

Ta không đáp, chỉ nói: “Ngươi tìm cho ta một cái kéo đi.”

Hắn chẳng hỏi làm gì, chỉ dịu dàng đáp: “Được.”

3

Sáng sớm hôm sau, trước khi vào triều, Thẩm Thanh Từ đặt cây kéo bên chậu sứ của ta.

Cầm kéo trong tay, ta liếc về phía chậu quất trên bàn, cười tăm tối:

“A a a a ngươi đừng lại đây!”

Nàng vội vàng rung lá, ta mặt lạnh giơ lưỡi kéo, theo tiếng k ,êu th ,ảm th ,iết của nàng, xoẹt xoẹt vài cái,

Cắt phăng những cành thừa.

Nàng run lẩy bẩy, một lúc sau mới reo lên kinh ngạc: “Oa, thoáng mát thật đấy.”

Rồi ta tiếp tục tỉa bớt cành lá của văn trúc và xương bồ, sau đó nhấc cả cây lan lên. Cây lan không thèm để ý đến ta, ta liền vung tay t ,át một phát, nàng mới bắt đầu khóc thút thít.

Ta chống hông giận dữ: “Rõ ràng không c ,âm, sao suốt thời gian qua không nói lời nào hả?”

Bọn họ thì thào: “Lần đầu thấy một cây cỏ biết đi, bọn ta sợ ngươi ăn th ,ịt cỏ.”

Ta hừ một tiếng: “Một lũ chưa thấy việc đời! Từ nay các ngươi đều do ta quản lý. Ta là Cỏ Đại Vương!”

Bọn họ đung đưa thân thể: “Bái kiến Cỏ Đại Vương!”

Ta bắt đầu huấn dụ: “Cây quất nhỏ, bây giờ là thời điểm kết trái, sao ngươi lại không chăm chỉ cho quả?”

Nàng uất ức nói: “Chủ nhân không còn nữa, quả ta kết rồi, ai sẽ ăn đây?”

Ta lấy làm nghi hoặc: “Chẳng phải Thẩm Thanh Từ là chủ của các ngươi sao?”

Cả đám đồng thanh: “Không phải! Hắn là đồ đáng ghét!”

“Vì sao?”

“Hắn mang bọn ta về mà chẳng hề chăm sóc, toàn là Tiểu Ngư tưới nước, quét bụi, trị b ,ệnh cho bọn ta. Bọn ta thích Tiểu Ngư, ghét Thẩm Thanh Từ. Hắn làm Tiểu Ngư biến mất rồi, chẳng bao giờ trở lại nữa.”

Trong lòng ta bỗng có chút u hoài nhàn nhạt: “Tiểu Ngư là ai vậy?”

“Tiểu Ngư chính là Tiểu Ngư mà.”

Cửa sổ bỗng bị vài nhánh liễu đẩy bật ra, một cây liễu trẻ tuổi chen vào:

“Một đám ng ,ốc chẳng biết gì! Tiểu Ngư là phu nhân của Thẩm Thanh Từ, nàng hay gãi ngứa cho ta lắm.”

“Vậy sau đó thì sao?”

Liễu trẻ ủ rũ: “Sau đó Tiểu Ngư ch ,et rồi, Thẩm Thanh Từ cưới công chúa. Mỗi lần công chúa đến là đ ,ánh đ ,á đ ,ạp ta, ta phải nhờ Oanh Oanh ị Iên đ ,ầu nàng ta!”

Ta phát đ ,iên: “Oanh Oanh lại là ai?”

Liễu kiêu ngạo đáp: “Oanh Oanh là chim hoàng anh, bạn tốt của bọn ta. Nó giúp ta và Tiểu Ngư bắt sâu.”

Ta nắm lấy sơ hở: “Khoan đã, Tiểu Ngư là người, sao lại cần bắt sâu?”

Liễu trầm tư hồi lâu: “Chính là đám sâu trắng nàng để quên trong giỏ liễu ấy, lũ sâu lười lắm, chẳng chịu nhúc nhích, chẳng bằng cây chăm vận động.”

Ta thở dài mệt mỏi: “Có khi nào… đó là tằm không?”

Liễu reo lên: “Đúng đúng! Thèm lắm! Ăn nhiều lá lắm ấy.”

Ta không muốn nói thêm với đám ng ,ốc này nữa.

Cuộc sống của Tiểu Ngư… hẳn là khổ cực lắm.

Ta thương nàng.

4

Chẳng rõ vì cớ gì, ta đối với “Tiểu Ngư” sinh ra một nỗi tò mò khó hiểu, không tự chủ được mà bắt đầu lục tìm trong thư phòng.

Rốt cuộc để ta phát hiện ra một chiếc hộp gỗ giấu trong ngăn kín giá sách.

Ổ khóa cơ quan trên hộp vô cùng tinh xảo, nhưng chẳng hiểu sao ta lại mở được, rồi chính mình cũng ngẩn người.

Bên trong là một xấp giấy thư, trên thư viết dày đặc lời qua tiếng lại.

【Thẩm Thanh Từ, hôm nay thiếp đến phủ Thái phó. Sư mẫu nói điểm tâm thiếp làm ngon hơn cả ngự thiện.

Sư huynh Hứa hỏi vì sao ngày nghỉ mà chàng vẫn bận rộn? Thái phó rằng người giỏi thì làm nhiều.

Sư huynh lén bĩu môi, nói chàng lại ra vẻ rồi. Thiếp để dành phần điểm tâm cho chàng.】

, Ta thích nhất là điểm tâm phu nhân làm. Hứa Chí chỉ giỏi nói miệng, hôm nay ta dâng sớ hặc hắn một bản. Tranh đoạt đồ đệ vốn là đạo lý thường tình.

【Thẩm Thanh Từ, cây hạnh ngoài sân rốt cuộc cũng ra quả rồi, thiếp nếm thử một trái, chua cực kỳ. May mà vị hạnh đậm, thêm đường nấu thành mứt vẫn dùng được.】

, Ta thích nhất là mứt hạnh do phu nhân làm. Nhưng chế biến phiền phức, sang năm nếu vẫn không kết quả ngọt, chặt đi là vừa.

【Thẩm Thanh Từ, trồng cây chẳng dễ, nếu muốn ăn hạnh ngọt, thiếp thử ghép cành lê ngọt lên xem sao. Hôm nay đang tìm giống lê tốt, thiếp rất thích thử nghiệm.】

, Ta thích nhất là thấy phu nhân làm điều mình thích. Trong cung vườn lê giống tốt nhất, hôm nay ta đi trộm một cành về.

【Thẩm Thanh Từ, cành lê chàng trộm thiếp đã cắm vào bình sứ rồi. Hôm qua cây hạnh vào mộng bảo thiếp, nó với cây lê khác họ xa, ghép cũng chẳng sống nổi, bảo thiếp chớ phí công.】

, Nó nói xằng.

【Thẩm Thanh Từ, thiếp thấy mình càng ngày càng buồn ngủ, đợi không nổi chàng về sau khi hạ triều nữa. Hôm nay thiếp ghé thăm Thái phó và sư mẫu, người bảo chàng tuổi còn trẻ, không thể tuỳ tiện trốn việc. Chờ khi đến tuổi của người rồi, sẽ chẳng ai dám quản nữa.】

, Thực ra người khi trẻ cũng vậy. Ngày nghỉ sắp tới, ta về nhà bầu bạn với nàng.

【Thẩm Thanh Từ, cây quất chàng tặng năm nay kết quả ba lần, chẳng phải bảo là bốn lần sao? Thiếp ăn hết rồi, biết chàng không thích nên chẳng để phần.】

, To gan! Dám kết quả ít một lần! Sang năm còn dám lười biếng, ta tưới nước nóng cho chết!

Viền giấy đã hơi sờn, tựa hồ bị người ta lật xem không biết bao nhiêu lần.

Lòng ta bỗng nhói lên một cảm giác nghẹn ngào.

Chẳng rõ qua bao lâu, xấp thư trong tay bỗng bị người ta nhẹ nhàng rút đi.

Ta kinh ngạc quay đầu, bắt gặp ánh mắt ôn hòa của Thẩm Thanh Từ, nơi đáy mắt sâu thẳm, tựa như mang theo hồi ức cùng thương nhớ.

Ta áy náy nói: “Ta không nên tùy tiện lục lọi đồ của ngươi.”

Hắn lại lẩm bẩm như độc thoại: “Những năm gần đây, cây hạnh ngoài sân vẫn kết quả chua.”

Lời còn chưa dứt, cách đó mười mấy trượng chợt vang lên tiếng gào giận dữ:

“Một đôi vợ chồng trộm cắp Ta là cây hạnh chua, chứ nào phải hạnh ngọt, năm nào cũng ép ta kết quả ngọt, thật vô lương tâm!”

Ta sững người, bật cười thành tiếng.

Thẩm Thanh Từ cũng bật cười theo: “Có gì buồn cười sao?”

Ta ghé sát lại thì thầm: “Cây hạnh nhà ngươi đang mắng ngươi kìa, nàng nói mình vốn là cây hạnh chua, các ngươi ép cây làm điều trái lẽ.”

Hắn kinh ngạc: “Nàng cũng hóa tinh rồi sao?”

Ta khoát tay: “Không phải, cỏ nói tiếng cỏ, hoa nói tiếng hoa, cây nói tiếng cây, con người không hiểu thôi.”

Hắn như bừng tỉnh đại ngộ, trong mắt sáng rực ánh sáng phát hiện mới, sau đó phấn chấn nói:

“Vạn Tuế, ta biết cách giúp ngươi tích công đức rồi! Có chuyện này chỉ mình ngươi có thể giúp.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)