Chương 3 - Cơ hội từ người bạn trai cũ
“Mày đừng nói là định nhìn vào bản viết tay để đọc nhé? Thế thì bần hàn quá.”
Tôi không thèm để ý đến cô ta, bước thẳng lên bục giảng.
Màn chiếu không có hình, tôi vẽ thẳng lên bảng đen.
Chủ đề là “Khảo sát mức độ hài lòng về nhà ăn trường học”.
Tôi vẽ ba đường thẳng, tương ứng với: Giá cả, Tốc độ ra món, và Xử lý thức ăn thừa.
Ban đầu cố vấn học tập còn tỏ vẻ mất kiên nhẫn, nhưng nghe được một nửa, cây bút trong tay cô ấy dừng lại.
Tôi nói: “Quầy thức ăn ở tầng một có lượng sinh viên đông nhất, nhưng thứ bị phàn nàn nhiều nhất không phải là thức ăn đắt, mà là lúc xếp hàng không biết món nào sẽ bị tính thêm tiền. Đồ ăn tầng hai đắt, thức ăn thừa nhiều. Việc xử lý bánh bao tồn ở cửa sau không có ghi chép, dễ bị nói ra nói vào, cũng dễ khiến những người thực sự cần cảm thấy mất lòng tự trọng.”
Cả lớp im phăng phắc.
Những chuyện này tôi quá rành rọt.
Tôi không cần nhìn số liệu.
Tôi chính là người mỗi ngày đứng đếm từng đồng tiền xu trước quầy thức ăn.
Hàn Tiếu thì thầm hỏi: “Vậy cách giải quyết là gì?”
Tôi cầm phấn lên.
“Chuyển những suất ăn sắp hết hạn sử dụng thành bữa ăn bình dân theo khung giờ cố định cho sinh viên. Niêm yết giá rõ ràng, quét mã đăng ký, ai cũng có thể mua. Như vậy không phải là bố thí, mà là tiêu dùng bình thường.”
Cố vấn học tập hỏi: “Sao em lại nghĩ ra cách này?”
Tôi đáp: “Nhờ nhịn đói mà nghĩ ra.”
Phía cuối lớp có người bật cười, nhưng lần này không phải là tiếng cười nhạo.
Tan học, Hàn Tiếu đuổi theo tôi.
“Lâm Kiều, xin lỗi cậu, ban nãy tớ không nên nghi ngờ cậu.”
Chu Thiến đi ngang qua.
“Mới có một bài thuyết trình thôi mà, nói cứ như là cải cách nhà ăn được thật ấy.”
Lục Cẩn Ngôn đang đứng ở cửa lớp, tay cầm một cốc sữa đậu nành nóng.
Anh hỏi: “Tìm thấy tài liệu chưa?”
Tôi lắc đầu.
Anh đưa cốc sữa cho tôi.
“Vậy thì đi tìm đứa trộm tài liệu.”
***
Lục Cẩn Ngôn muốn điều tra vụ mất tài liệu.
Thẩm Minh Châu lập tức nổi cơn lôi đình.
“Anh vì nó mà nghi ngờ em?”
Địa điểm là văn phòng Hội sinh viên.
Cô ta ngồi trên sô pha, hốc mắt đỏ hoe đầy ấm ức, vây quanh là mấy người trong Hội sinh viên.
Lục Cẩn Ngôn là người phụ trách tài trợ của Ban Đối ngoại Hội sinh viên.
Thẩm Minh Châu bình thường rất thích đến đây, vì tất cả mọi người đều biết cô ta là người con gái Lục Cẩn Ngôn theo đuổi bấy lâu nay.
Bây giờ vị trí đó đã đổi thành tôi.
Ánh mắt của những người trong văn phòng nhìn tôi rất phức tạp.
Có người đồng tình.
Nhiều người hơn thì đang chờ xem kịch vui lúc tôi bị đuổi ra ngoài.
Lục Cẩn Ngôn nói: “Anh không nói là em. Anh chỉ bảo kiểm tra camera.”
Thẩm Minh Châu đặt mạnh cốc nước xuống bàn.
“Camera hành lang ký túc xá hỏng hai ngày rồi, anh đâu phải không biết. Bây giờ anh đòi kiểm tra, là muốn ép em thừa nhận chuyện gì?”
Tôi đứng tựa ở cửa, không ngồi.
Cô ta nhìn thấy tôi, lại chĩa mũi nhọn sang.
“Lâm Kiều, mày hài lòng chưa? Mới quen nhau một ngày, mày đã xúi giục anh ấy lật mặt với tất cả bạn bè cũ.”
Chu Thiến cũng có mặt.
“Anh Cẩn Ngôn, Minh Châu đã khóc từ tối qua đến giờ. Anh dù có giận cậu ấy thì cũng phải có chừng mực chứ.”
Lục Cẩn Ngôn cau mày.
“Cô ấy khóc, và chuyện Lâm Kiều bị mất tài liệu, là hai chuyện khác nhau.”
Chủ tịch Hội sinh viên Ngụy Thừa xoay cây bút một vòng.
“Cẩn Ngôn, bỏ đi. Chỉ là một bài thuyết trình trên lớp thôi, làm ầm lên không hay đâu.”
Cậu ta nhìn sang tôi.
“Bạn Lâm này, bạn cũng đâu mất mát gì. Chẳng phải cuối cùng bạn vẫn thuyết trình xong sao?”
Tôi vặn lại: “Nếu tài liệu bị mất là của Thẩm Minh Châu, anh cũng sẽ nói cô ấy không mất mát gì sao?”
Nụ cười trên mặt Ngụy Thừa nhạt đi.
“Bạn nói chuyện hơi gắt rồi đấy.”
“Tôi bị ăn cắp đồ, giọng điệu không thể nào nhẹ nhàng nổi.”
Văn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Thẩm Minh Châu đột nhiên ôm mặt.
“Tôi chịu đủ rồi.”
Cô ta đứng dậy bước ra ngoài, lúc đi ngang qua tôi, cố tình nói với âm lượng chỉ để tôi nghe thấy: “Đừng tưởng anh ấy bảo vệ mày thì mày thắng. Bảy ngày qua đi, khi anh ấy nhìn rõ mày tham lam nhường nào, mày sẽ còn nhục nhã hơn cả bây giờ.”
Tôi nói: “Vậy cô vội vàng cái gì?”
Bước chân cô ta khựng lại.
Tôi liếc nhìn chiếc lắc tay bằng bạc trên cổ tay cô ta.
Đó là quà sinh nhật Lục Cẩn Ngôn tặng cô ta tháng trước.
“Nếu cô thực sự không cần anh ấy, thì đã không còn đeo đồ do anh ấy tặng.”
Thẩm Minh Châu ngoắt ngoắt quay lại.
“Cái lắc tay này là của tôi.”
Lục Cẩn Ngôn nhìn sang.
Tôi nói: “Hóa đơn mua hàng của anh ấy vẫn còn trong email của cô đấy, giá tám vạn sáu. Nếu cô trả lại cho anh ấy, nhớ trả cả hộp. Trong hộp còn thẻ bảo hành nữa.”
Lục Cẩn Ngôn ngớ người.
“Sao cậu biết?”
Tôi cũng ngớ người.
Đương nhiên là tôi biết.
Hôm đó Thẩm Minh Châu bóc quà trong ký túc xá, chê tấm thiệp trong hộp không đẹp nên tiện tay ném vào thùng rác.
Tối đó lúc đi đổ rác, tôi đã nhặt lên xem.
Tám vạn sáu.
Đủ để tôi ăn nhà ăn rất nhiều năm.
Tôi cúi đầu.
“Cô ta từng nói trong ký túc xá.”
Sắc mặt Thẩm Minh Châu tái mét như vừa bị ai tát cho một cái.
Ngụy Thừa ra mặt giảng hòa.