Cơ Hội Trọng Sinh Giữa Đại Dịch
Tháng thứ hai sau khi vào đại học, bố mẹ đột nhiên chuyển cho tôi 90 triệu đồng, dặn tôi mau ra ngoài thuê nhà mà ở.
Tôi còn chưa kịp hỏi lý do thì điện thoại đã báo có tin nhắn từ trạm chuyển phát nhanh, nhắc tôi ra nhận một kiện hàng.
Chưa đầy một phút sau, bố mẹ nhắn liên tiếp bốn tin:
“Dì con bảo phòng thí nghiệm bên đó bị rò rỉ virus, mấy nhân viên có biểu hiện bất thường, bắt đầu cắn xé người khác rồi.”
“Trường học đông người, lòng dạ lại phức tạp, con cứ ra ngoài thuê một căn mà ở.”
“Bố mẹ có gửi hỏa tốc cho con một kiện hàng, tới nơi thì ra lấy ngay, đừng chậm trễ.”
“Còn nữa, đồ trong thùng ráng giữ kín, đừng để ai biết, đặc biệt là con bé Dương Nguyệt Kiều cùng phòng con.”
Vừa tan học, tôi bị mấy tin nhắn này làm cho hoang mang tột độ.
Giữa lúc đầu óc còn đang đầy dấu chấm hỏi, tin nhắn của dì lại tới:
“Anh Đào, nhận được tin nhắn của bố mẹ chưa? Lo chuẩn bị dần đi.”
“Dì không biết mấy đồng nghiệp phát bệnh kia đã cắn bao nhiêu người, cũng không rõ những người bị cắn có đi cắn tiếp người khác không.”
“Nói chung, cẩn tắc vô áy náy.”
“Với lại, con tạm thời đừng tiết lộ ra ngoài, kẻo lại bị khép tội tung tin đồn nhảm.”
Với châm ngôn “Có kiêng có lành”, tôi tức tốc chạy đi lấy bưu kiện.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận